Chương 462:
"Vù..." Cây gậy ngắn vung lên, tạo ra tiếng gió nặng nề, chỉ thấy cao thủ Tây Vực đang lao về phía Đại Minh chợt xoay người trên không trung, tạo thành tư thế đầu dưới chân trên, động tác kỳ quái, nội lực bùng lên, quần áo trên người rung lên dữ dội, hai cánh tay trong nháy mắt như to lên vài vòng.
Rashid chắp hai tay vào nhau, dùng sức đẩy về phía cây gậy ngắn mà Đại Minh đang vung lên.
"Ầm!" một tiếng, Đại Minh cảm thấy một lực cực lớn truyền đến từ cây gậy ngắn khiến hắn theo bản năng buông tay, cây gậy ngắn mất khống chế liền bay ra ngoài.
Nhìn thấy cảnh này, Đại Minh vô cùng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống có người còn mạnh hơn mình.
Mà Rashid tung ra chiêu này xong, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch. Hắn thi triển thân pháp đáp xuống lưng ngựa của Đại Minh, vừa rồi Rashid đã sử dụng tuyệt kỹ 《Lực Sĩ Di Sơn Kinh》 của Tuyết Sơn Tự Tây Vực, nội lực vận hành trong kinh mạch có thể bộc phát ra sức mạnh kinh người, người thường đối mặt với sức mạnh này, nếu cứng rắn chống đỡ thì chỉ có chết!
Rashid nhanh chóng hít vài hơi, ổn định nội lực, hắn thấy Đại Minh không hề hấn gì, chỉ đánh rơi cây gậy ngắn trong tay thì lập tức vô cùng kinh ngạc.
"Ngươi là ai?"
Đại Minh quay đầu nhìn Rashid, cười lạnh: "Ta tên là Trần Đại Minh!"
Trần... Trần Đại Minh?
Rashid sửng sốt, chưa từng nghe qua, nhưng hắn không kịp suy nghĩ nhiều, tay phải lập tức vươn ra chộp thẳng vào vai Đại Minh, một luồng nội lực thuần khiết mát lạnh tụ lại trong tay Rashid. Chiêu hắn đang thi triển chính là một trong những tuyệt kỹ của Tuyết Sơn Tự, 《Tuyết Y Dẫn Mạch Thủ》, người trúng chiêu sẽ bị dẫn động nội lực toàn thân, nhẹ thì nội lực rối loạn, nặng thì tẩu hỏa nhập ma tại chỗ.
Luồng nội lực mát lạnh di chuyển theo một cách kỳ lạ tràn vào kinh mạch của Đại Minh.
"Hửm?" Rashid sững sờ.
"Ngươi... ngươi không có nội lực?"
Hắn kinh ngạc nhìn Đại Minh, trong mắt tràn đầy khó tin.
Người này không có nội lực, vậy vừa rồi hắn làm sao chặn đứng "Lực Sĩ Di Sơn Kinh"? Hoàn toàn dựa vào sức mạnh cơ bắp sao?
Rashid vô cùng kinh ngạc.
Đại Minh thấy người Tây Vực này sờ soạng trên người mình vài cái thì trong cơ thể liền truyền đến một cảm giác lạnh lẽo. hắn không biết đối phương đang làm gì, nhưng chắc chắn không phải là điều gì tốt. Đại Minh liền chộp lấy cổ họng của Rashid.
Rashid đột nhiên phản ứng lại, nắm chặt nắm đấm đập vào mặt Đại Minh.
Đại Minh không hề né tránh, tay phải tung ra chộp thẳng vào cổ họng Rashid.
Rashid nghĩ đến sức mạnh cơ bắp của Đại Minh, liền nghiến răng đổi hướng giữa chừng, nấm đấm đập vào tay phải của Đại Minh.
"Hự..." Cả hai cùng lúc ăn đâu đến hít một ngụm khí lạnh.
Sau khi thu nắm đấm lại, Đại Minh cùng Rashid nhìn nhau một cái rồi lại tiếp tục lao vào đánh nhau, ngươi một quyền ta một cước.
...
Bên kia, vương thành Đại Liêu, Tĩnh Vương phủ.
"Két..." Một tiếng động nhẹ, cửa sau của phủ đã bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.
Một nha hoàn mười lăm, mười sáu tuổi, mặc áo xanh lục nhẹ nhàng bước ra. Nàng nhìn quanh hai lần rồi quay lại đóng cửa phủ, đi dọc theo con phố phía sau Vương phủ. Sau khi đi qua vài con phố, nàng đến một quầy hàng bán đồ trang sức nữ.
Quầy hàng nằm ở vị trí hẻo lánh, kinh doanh ảm đạm, không có nhiều người, ông chủ quầy hàng ngẩng đầu lên vừa nhìn thấy tiểu nha hoàn thì mắt sáng lên.
Tiểu nha hoàn gật đầu nhẹ với ông ta, sau đó cúi người xuống, giả vờ xem đồ trang sức trên quầy hàng.
"Tình hình trong phủ thế nào?" Ông chủ quầy hàng hạ giọng hỏi.
Tiểu nha hoàn vừa chọn đồ trang sức trên quầy, vừa nói nhỏ: "Trong phủ có một nam tử mới đến, tên là Trần Đại Minh, hắn là huynh đệ kết nghĩa của Lục vương tử, quan hệ giữa hai người rất tốt. Hắn có vẻ là người Đại Vũ, ta nghe giọng nói của hắn hơi lạ. Hôm nay, Lục vương tử đã đưa hắn đi tham gia cuộc thi trong tộc rồi." Tiểu nha hoàn kể lại những gì nàng nhìn thấy trong phủ mấy ngày nay.
Ông chủ quầy hàng vừa nghe, vừa nhẹ gật đầu: "Về Trần Đại Minh đó, ngươi nói kỹ hơn một chút đi. Hắn có gì đặc biệt không?"
Nghe vậy, tiểu nha hoàn nghiêng đầu. "Đặc biệt? Ừm..." Tiểu nha hoàn nhớ lại cảnh tượng khi Đại Minh lần đầu tiên gặp nàng.
"Đúng rồi! Hắn rất kỳ lạ. Lục vương tử bảo ta giúp hắn mặc quần áo, hắn lại không chịu, ngược lại còn muốn tự mình mặc."
Ông chủ quầy hàng nghe vậy thì hơi nhíu mày, hỏi: "Lúc hắn mới vào Vương phủ mặc quần áo gì?"
"Chỉ là quần áo vải thô bình thường, hơi cũ, còn có mùi." Tiểu nha hoàn thành thật trả lời.
Ông chủ quầy hàng đảo mắt, cười lạnh: "Hắn nhất định phải tự mình mặc quần áo vì hắn chưa từng được người khác hầu hạ, có vẻ xuất thân không tốt." Nói xong, ông ta sờ cái cằm đầy râu của mình.
"Kỳ lạ... Xuất thân là dân thường thì làm sao có thể kết nghĩa huynh đệ với Lục vương tử?" Ông chủ quầy hàng nhạy bén nhận ra một điều không hợp lý.
"Còn có phát hiện nào khác không?"