Chương 480:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 241 lượt đọc

Chương 480:

...

Trở lại Dục Anh Đường. Trần Oánh đi thẳng đến thư phòng, hôm nay, Tiết đại phu cho nàng và Trần Nghị nghỉ một ngày, không cần đến hiệu thuốc để học nữa.

Bước vào thư phòng thì đã có hai người đang ngồi trong đó, một người là Trần Nghị dáng người mảnh khảnh, ngồi thẳng lưng, người còn lại là là Tiểu Cửu thân hình tròn trịa, đang nằm ngủ trên bàn, miệng còn phát ra tiếng ngáy khe khẽ, dường như đang ngủ rất say.

Trần Nghị ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn cuốn sách trên tay, không hề bị tiếng ngáy của Tiểu Cửu làm phiền.

Trần Oánh liền bước đến bên cạnh Trần Nghị, liếc nhìn cuốn sách mà hắn đang đọc, đó là một cuốn sách về nấu rượu. Trần Oánh không xem kỹ mà ngồi xuống bên cạnh Trần Nghị, có chút do dự.

Có nên nói cho Trần Nghị biết tin vừa nghe được từ chim không nhỉ.

Trần Nghị đọc sách rất chăm chú, không hề nhận ra Trần Oánh đã ngồi xuống bên cạnh mình, sau khi đọc xong cuốn sách trên tay, Trần Nghị thở dài một hơi, đặt cuốn sách sang một bên. Lúc này, hắn mới phát hiện ra Trần Oánh bên cạnh.

"A Oánh, muội đến rồi à? Đến khi nào vậy?" Trần Nghị mỉm cười dịu dàng.

"Ta đến được một lúc rồi." Trần Oánh nhìn khuôn mặt tuấn tú, hơi tái nhợt của Trần Nghị.

"Muội đến thật đúng lúc!" Đôi mắt Trần Nghị sáng lên, phấn khởi nói: "A Oánh, ta vừa phát hiện ra một phương pháp trong sách. Chúng ta sẽ pha chế thuốc bột rồi thêm thuốc bột vào rượu để tạo thành rượu thuốc."

"Bột thuốc và rượu hòa quyện vào nhau sẽ trung hòa dược tính của thuốc, làm cho loại thuốc vốn có tác dụng mạnh đối với cơ thể sẽ trở nên ôn hòa."

"Ta định ngày mai hỏi sư phụ xem phương pháp này có khả thi không." Trần Nghị có chút phấn khích nói: "Nếu phương pháp này khả thi thì chúng ta có thể ủ một ít rượu rồi thêm dược liệu vào trong thời gian rỗi."

"Ta vừa xem qua thuật ủ rượu, cũng không khó lắm, sau này, chúng ta có thể bán rượu thuốc ủ ra ngoài để phụ giúp gia đình, như vậy cũng có thể giúp cha giảm bớt áp lực." Trần Nghị tự tin nói.

Mấy đứa trẻ trong viện đều nghĩ Trần Diệp từng là một công tử nhà giàu nhưng vì một lý do nào đó mới đến Dư Hàng rồi mở Dục Anh Đường này. Chi phí ăn mặc hàng ngày trong Dục Anh Đường đều xuất phát từ gia sản của Trần Diệp mấy năm trước, chuyện này khiến cho mấy đứa trẻ lớn tuổi hiểu chuyện, trong lòng rất biết ơn. Chúng cũng muốn đóng góp một phần nhỏ bé cho gia đình của mình.

Trần Oánh nhìn Trần Nghị, trên mặt lộ ra nụ cười có chút không tự nhiên.

Trần Nghị giờ mới chú ý đến biểu cảm của Trần Oánh, quan tâm hỏi: "Sao vậy? Muội cảm thấy không khỏe à?" Vừa nói, Trần Nghị vừa nắm lấy cổ tay Trần Oánh, hắn vừa học bắt mạch được vài ngày, tuy không thể phán đoán chính xác bệnh tình nhưng vẫn có thể nhìn ra một số vấn đề lớn.

Trần Oánh rụt tay lại, nhẹ nhàng lắc đầu: "Ta không sao." Nàng có chút do dự, một lúc sau mới nhỏ giọng nói: "A Nghị... Ta nói cho huynh một bí mật."

"Bí mật gì?" Trần Nghị thấy Trần Oánh thần thần bí bí thì không khỏi có chút tò mò.

Trần Oánh hạ thấp giọng nói: "Hình như cha biết võ công."

"Hả?" Trần Nghị sửng sốt, tưởng mình nghe nhầm.

"Cha chỉ bước vài bước mà bóng dáng đã biến mất khỏi đường phố rồi. Đây chính là khinh công mà Tiết đại phu từng nói." Trần Oánh nghiêm mặt nói.

Nghe vậy, Trần Nghị không khỏi bật cười. "Muội có chắc chắn là cha không? Cha ngày nào cũng nằm trên ghế, ta chưa từng thấy cha luyện võ. Sư phụ nói, võ giả càng cao thâm thì càng phải cần cù luyện tập mỗi ngày."

"Muội đến sớm hơn ta, muội có thấy cha luyện võ không?" Trần Nghị hỏi.

Câu hỏi này chợt làm Trần Oánh bối rối, nàng lắc đầu: "Không."

"Vậy thì đúng rồi." Trần Nghị sắp xếp lại sách trên bàn, cười nói: "A Oánh, muội nghe ai nói cha biết võ công vậy?"

Trần Oánh im lặng không nói. Làm sao nàng có thể nói là chim trên cây nói cho nàng biết được? Nói như vậy sẽ bị coi là yêu quái mất, đến bây giờ Trần Oánh vẫn không biết tại sao mình đột nhiên có thể hiểu được tiếng chim.

"Ta nghe người khác nói." Trần Oánh thuận miệng trả lời, thấy Trần Nghị không tin, nàng cũng không nói thêm gì nữa. Có lẽ chim sẻ thật sự nhìn nhầm rồi, chỉ bước vài bước đã biến mất khỏi phố, nghĩ lại thì đúng là hơi kinh người.

Trần Nghị gật đầu: "Người đó nhất định là nhìn nhầm thôi. Đúng rồi, A Oánh, sư phụ nói, chờ thêm vài ngày nữa sư phụ sẽ dạy chúng ta vài chiêu phòng thân."

"Sư phụ nói y võ không phân gia, luyện võ có thể tăng cường sức khỏe, kéo dài tuổi thọ, đến lúc đó, biết đâu chúng ta còn có thể giao lưu với Tiểu Vũ, Tiểu Linh, sau này cũng sẽ không dễ bị bắt nạt nữa." Trần Nghị khí chất ôn hòa, cười nhạt nói.

Trần Oánh khẽ gật đầu nhưng ánh mắt nàng vẫn còn mang theo nghi ngờ. Nàng cảm thấy Dục Anh Đường dường như không đơn giản như vậy. Vừa rồi còn có một con chim nói, trong sân không xa Dục Anh Đường có người luôn lén nhìn bọn họ.

Lúc này, Trần Nghị thu dọn sách mang đến hỏi: "Đi ra phố không? Ta mua một số dụng cụ làm rượu."

Trần Oánh hoàn hồn gật đầu: "Được." Nàng giúp cầm vài cuốn sách, cùng Trần Nghị để lại lên giá sách rồi hai người cùng nhau rời khỏi thư phòng.

Ngay lúc cửa thư phòng vừa đóng lại thì tiếng ngáy lúc có lúc không đột nhiên dừng lại.

Tiểu Cửu đang ngủ gục trên bàn liền mở mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng.

...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right