Chương 602: Nội Tâm Yếu Đuối
“Hô…”
Trần Vũ nhìn thi thể trước mặt, từ từ nhắm mắt lại và thở ra một hơi dài.
Máu tươi, nóng hổi dính trên mặt, trên người và cả quần áo của hắn.
Trần Vũ mím chặt môi, dòng máu hơi mặn theo khe hở tràn vào miệng, bị lấn át bởi vị đắng của dược phấn.
“Thình thịch… thình thịch…”
Tiếng tim đập dữ dội vang lên từ lồng ngực, rơi vào tai Trần Vũ như sấm đánh.
Đây là lần đầu tiên Trần Vũ giết người.
Cảm giác giết người không hề dễ chịu.
Sau khi một sinh mệnh biến mất dưới tay mình, trái tim sẽ đập dữ dội không thể kiểm soát.
Ngửi thấy mùi tanh của máu, dạ dày sẽ co thắt nhẹ.
Cổ họng khô khốc, mang theo cảm giác buồn nôn muốn ói.
Một lát sau, não bộ sẽ rơi vào trạng thái lạnh lùng như một người ngoài cuộc.
Trần Vũ đè nén sự khó chịu trong lòng, bước đôi chân cứng nhắc ra khỏi căn phòng.
Hắn tiến ra ngoài sân của căn biệt thự giàu sang.
Ánh trăng lạnh lẽo rải xuống mặt đất.
Trần Vũ đứng giữa sân, giơ tay phải lên, chạm vào vết máu trên mặt.
Hắn nhìn vào ngón tay mình.
Sau khi uống dược phấn, trong mắt Trần Vũ, thế giới này chỉ còn hai màu đen trắng.
Một vũng chất lỏng màu đen dính trên bàn tay xám trắng.
Máu tươi…
Đối diện với nỗi sợ hãi trong lòng, đồng tử Trần Vũ khẽ run lên.
Thật sự hắn không còn chóng mặt nữa.
Cho dù ngửi thấy mùi máu tanh, đầu óc cũng không quay cuồng.
Trần Vũ siết chặt nắm tay và hít một hơi thật sâu.
Đúng lúc này…
“Cốc…”
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ mõ một chậm bốn nhanh vang lên từ con phố bên ngoài dinh thự.
Lão nhân canh gác bước chân loạng choạng, cất giọng khàn khàn hô lên: “Ngủ sớm dậy sớm, giữ gìn sức khỏe!”
Tiếng hô và tiếng gõ mõ dần xa.
Đã đến canh năm.
Lúc này trời sáng không còn bao lâu.
Trần Vũ đứng trong sân, làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi máu tanh nhè nhẹ.
Mọi chuyện cứ thế mà giải quyết xong ư?
Trần Vũ cảm thấy như đang mơ.
Vương Thành đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn Trần Vũ, trong đó có chút ngưỡng mộ.
Hà Ngũ không nhịn được ngáp một cái, tiến đến bên Trần Vũ và nói: “Thiếu chủ, giờ trời sáng chỉ còn một canh giờ. Chi bằng nhân tiện xử lý tên Điền Sở Thành Thụ kia luôn?”
“Tiểu tử đó dám treo thưởng ngươi ở Ngọc Diệp Đường, đúng là không biết sống chết.”
Nhiệm vụ lần này công tử giao quá đơn giản, chẳng có chút thử thách nào. Hà Ngũ thấy ngứa tay, muốn giao đấu với cao thủ.
Nghe vậy, Trần Vũ lắc đầu: “Không cần đâu.”
Hắn nhìn Trần Nhị và nói: “Tưởng Vân Tuyết trúng độc của Ma giáo. Có thứ gì có thể áp chế được độc tính không?”
Trần Nhị nhe răng cười, giọng ồm ồm đáp: “Công tử đã có sắp xếp rồi.”
Trần Vũ hơi sững sờ.
Đột nhiên hắn hiểu ra, tại sao khi mình đến Ngọc Diệp Đường, nơi đó đã tập hợp sẵn tám mươi ba sát thủ đường.
Hóa ra là phụ thân đã sắp xếp trước.
Trần Vũ không khỏi cười khổ lắc đầu.
Mình thật sự còn kém xa quá…
Trần Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm chỉ có hai màu đen trắng, siết chặt hai nắm tay, trong lòng bỗng hạ quyết tâm.
“Về thôi…”
Trần Vũ thả lỏng nắm đấm, bước ra khỏi sân.
…
Dư Hàng, Dục Anh Đường.
“Cục cục…”
“Cục cục…”
Trời tờ mờ sáng, trong thành vang lên tiếng gà gáy râm ran.
Những làn khói bếp bay lên từ các ngôi nhà lớn nhỏ trong thành.
“Két…”
Trần Diệp đẩy cửa bước ra sân, vươn vai và hít một hơi không khí mát lạnh của buổi sớm.
Từ nhà bếp có người bước ra.
Tiểu Liên mặc váy xanh, tay bưng một chậu đồng, bên trong đựng nước ấm tỏa ra hơi nóng.
“Viện trưởng.” Tiểu Liên khẽ gọi.
Đôi mắt linh động của nàng chớp nhẹ, ẩn chứa ý sâu xa.
Trần Diệp hiểu ý, gật đầu: “Ừ.”
Hai người quay vào phòng và đóng cửa lại.
Tiểu Liên đặt chậu đồng lên giá, trên cánh tay vắt sẵn một chiếc khăn sạch.
Trần Diệp ngồi trước chậu, bắt đầu rửa mặt.
Nước ấm được vốc lên, chạm vào mặt, rửa trôi cảm giác mệt mỏi khi vừa thức dậy.
Não bộ dần trở nên tỉnh táo.
“Viện trưởng, Trần Nhị bên đó gửi tin về, nói mọi chuyện đã giải quyết xong. Các mật thám Ma giáo rải rác ở Thương Sơn huyện đều bị nhổ sạch. Thân phận của Trương Ngọc Nhi cũng đã tra ra, phụ thân nàng ta là Trương Mậu Tường, Bố chính sứ Hồ Quảng. Bốn năm trước, sau khi Trương Mậu Tường bị giết, nàng ta mất tích, xem ra lúc đó đã gia nhập Ma giáo.”
Trần Diệp không nói gì, nhận chiếc khăn trắng từ tay Tiểu Liên, nhúng vào chậu nước.
Ông nhẹ nhàng vắt khăn, rồi đắp khăn nóng lên mặt, thản nhiên hỏi: “Tiểu Vũ đã giết người chưa?”
“Rồi.” Trong giọng Tiểu Liên mang theo một ý cười nhẹ.
Trần Diệp dùng khăn nóng lau mặt, đặt khăn lên mép chậu, gật đầu: “Dám giết người là tốt.”
Tiểu Liên đứng bên, có chút tò mò hỏi: “Viện trưởng, tại sao người bảo Trần Nhị điều động nhân thủ chờ sẵn, nhưng không cho họ trực tiếp giúp Tiểu Vũ? Lại bắt đợi đến lần thứ hai Tiểu Vũ tìm đến mới giúp hắn?”
Trần Diệp đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra và nhìn bầu trời nơi ánh mặt trời đang lên.
Màu vàng nhạt lan tỏa khắp bầu trời xanh, vài làn khói bếp bay lơ lửng ở phía xa.
Các nha hoàn trong viện bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, bọn trẻ cũng đứng xếp hàng giữa sân để rửa mặt.
Nhìn khung cảnh bình yên trong tiểu viện, Trần Diệp dựa cánh tay lên bệ cửa sổ, nhẹ nhàng nói: “Lúc Tiểu Vũ đến, ngươi không có ở nhà. Ngươi chỉ biết rằng, ngay khi Tiểu Vũ vào viện, hắn đã thách đấu Đại Minh. Cho dù chưa thắng lần nào, mỗi lần đều bị đè xuống đất, hắn cũng chỉ lặng lẽ đứng dậy và tiếp tục thách đấu. Những điều này chỉ là bề ngoài, ngươi không thấy được bản chất của Tiểu Vũ. Hắn có vẻ cứng cỏi, nhưng thực ra đang dùng hành động này để che đậy nỗi sợ hãi trong lòng, tự làm cho bản thân tê liệt.”
Những đứa trẻ đang xếp hàng rửa mặt trong viện quay đầu thấy Trần Diệp, lễ phép gọi vài tiếng “Phụ thân”.
Trần Diệp mỉm cười vẫy tay chào bọn trẻ.
Ông quay đầu nói với Tiểu Liên: “Ngày đầu tiên Tiểu Vũ đến, vừa khéo gặp Đại Minh đốn củi xong trở về. Lúc đó, thấy được vóc dáng của Đại Minh, mặt hắn tái mét vì sợ. Tiểu Thắng còn trêu hắn, hỏi hắn có phải sợ rồi không. Tiểu Vũ nghiến răng lao lên thách đấu Đại Minh, Đại Minh nương tay đẩy nhẹ, Tiểu Vũ đã bị đẩy ngã. Tiểu Thắng cười lớn, nói rằng hắn có dũng khí. Sau đó, Tiểu Vũ bắt đầu thỉnh thoảng lại thách đấu Đại Minh.”
Tiểu Liên như hiểu ra điều gì.
Trần Diệp cười nhạt nói: “Hắn đến đường, đã luôn đóng vai một người dũng cảm. Tính Đại Minh thật thà, khi tỷ thí với Tiểu Vũ sẽ không dùng quá nhiều sức. Tiểu Vũ chỉ cần thỉnh thoảng đấu với Đại Minh, là có thể nhận được ‘danh hiệu’ ‘đứa trẻ dũng cảm nhất’ trong đường. Như vậy sẽ không bị người khác coi thường hay bắt nạt…”
Ánh mắt Trần Diệp hơi nheo lại, ông mở cửa bước ra ngoài.
Tiểu Liên bưng chậu đồng theo sau.
“Tiểu Vũ luôn đóng vai một đứa trẻ dũng cảm, thời gian lâu rồi, chính hắn cũng tin như vậy. Học võ, luyện công… rồi đến sau này ra giang hồ du lịch.”
Trần Diệp đứng trước cửa, mỉm cười nói: “Ta để Hoàng Tam xuất hiện, thông báo với giang hồ, hắn là thiếu chủ Ngọc Diệp Đường của ta. Tiểu Vũ bắt đầu đóng vai ‘thiếu chủ Ngọc Diệp Đường’, thấy chuyện bất bình thì ra tay nghĩa hiệp.”
Trần Diệp khoanh tay sau lưng, nheo mắt nhìn về phía làn khói bếp xa xa.
Ánh nắng vàng mới lên chiếu trên gương mặt tuấn tú của Trần Diệp.
“Lần này trước khi rời nhà, ta hỏi hắn tâm nguyện ban đầu của hắn là gì, hắn còn nói với ta là giúp đỡ kẻ yếu. Thực tế, người cần giúp đỡ nhất chính là bản thân yếu đuối trong nội tâm hắn. Cách sống này của hắn quá mệt mỏi, ta không muốn hắn phải mệt mỏi như vậy. Chỉ khi nhìn rõ bản thân, mới biết mình muốn sống như thế nào. Vừa khéo lần này Ma giáo bày mưu hãm hại hắn, cũng là một cơ hội để hắn nhìn lại chính mình.”