Chương 3729: Ngươi Còn Già Mồm? (1)
Kênh Sương Mù.
Khu sinh hoạt của tộc Người Cá dưới đáy đại dương.
Bên trong lớp bình chướng khổng lồ, các người cá đang bận rộn thu dọn đồ đạc của mình.
Trong hang động lớn nhất, Mộ Thanh Tuyết ngồi tựa vào giường đá, tay cầm điện thoại di động ma huyễn, nhanh chóng thao tác trên màn hình.
- Mục Lương vẫn chưa làm xong à?
Mộ Thanh Tuyết khẽ nhíu mày.
Nàng ngước mắt suy tư một lúc, khẽ lẩm bẩm:
- Có phải là đang gạt ta, thực chất không muốn thực hiện lời hứa hay không?
- Với thực lực, thân phận và địa vị của hắn, lẽ ra không đến mức như vậy mới đúng.
Nàng lại tự nhủ để trấn an bản thân.
- Hoa lạp lạp ~~~
Ca Địch Á bơi vào từ ngoài động, hào hứng hỏi:
- Tộc trưởng đại nhân, Huyền Vũ bệ hạ có nhắn gì lại không?
- Không có.
- A, sao vẫn chưa trả lời nữa, khi nào chúng ta mới có thể dọn đi chứ?
Ca Địch Á bĩu môi nói.
Mộ Thanh Tuyết liếc nhìn nữ nhân, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi muốn mau chóng dọn đi đến vậy sao?
- Muốn chứ, không chỉ riêng ta đâu, nhiều người cũng muốn nha.
Sau khi nghe nàng kể về chuyến đi đến vương quốc Huyền Vũ, đa số các tộc nhân đều mong muốn được ra thế giới bên ngoài, đặc biệt là sau khi biết quyết định dời nhà của tộc trưởng, tất cả đều giơ hai tay và đuôi tán thành.
Tuy nhiên vẫn có một số người cá cao tuổi phản đối, bọn họ giữ lập trường bảo thủ, không muốn rời khỏi nơi đã gắn bó cả cuộc đời bọn họ.
Nhưng mà thế hệ tiểu bối trẻ tuổi đều muốn rời đi, bọn họ lưu lại cũng không ai bầu bạn, cuối cùng đành phải thỏa hiệp, chỉ có một số ít vẫn giữ vững ý kiến không muốn rời đi.
Mộ Thanh Tuyết không phản đối việc này, để bọn họ ở lại bảo vệ tộc địa cũng khá tốt, không những tránh làm cho tộc địa xao lãng mà còn có thể thu thập trân châu và san hô phát sáng.
Với lớp bình chướng và ma pháp trận không gian truyền tống, các tộc nhân ở lại cũng sẽ không gặp nguy hiểm.
Những người cá ở lại bảo vệ tộc địa cũng đã chấp nhận an bài này, con cháu hậu bối của bọn họ không còn cách nào khác, dự định sau này sẽ thỉnh thoảng trở về thăm hỏi.
Mộ Thanh Tuyết lạnh lùng nói:
- Ai muốn rời đi thì thu dọn đồ đạc xong xuôi, chờ lệnh của ta là được.
Ca Địch Á thanh thúy nói:
- Tộc trưởng đại nhân, mọi người đã thu thập xong, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.
- Những thứ trân châu và san hô phát sáng kia đâu?
Mộ Thanh Tuyết nhíu mày hỏi.
- Cũng đã chuẩn bị xong rồi.
Ca Địch Á gật đầu lần nữa.
Khóe miệng Mộ Thanh Tuyết giật giật, ánh mắt lại rơi xuống Lục Quang, thị trấn nhỏ dưới đáy biển chưa được cải tạo tốt, hiện tại qua đó cũng không có chỗ ở.
Nàng ra lệnh:
- Dẫn người đi đào một ít hồng thạch, càng nhiều càng tốt, sau đó cùng vận chuyển đến vương quốc Huyền Vũ.
- A, tộc trưởng đại nhân, đào cái đó làm gì, hồng thạch không có ích lợi gì nha.
Ca Địch Á chớp chớp mắt đẹp, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu.
Hồng thạch là một loại khoáng thạch ở vùng biển sâu, nằm dưới lớp bùn ở vòng rìa bình chướng, khi ở trong nước thì nó có tính chất mềm nhưng chỉ cần ra khỏi nước thì sẽ cứng hơn cả thép.
Mộ Thanh Tuyết không thèm để tâm mà nói:
- Ở vương quốc Huyền Vũ không có hồng thạch, có thể đối với chúng ta thì nó không có ích gì, nhưng bên ngoài chắc chắn có thể bán với giá tốt.
Nàng quyết định sau khi tộc nhân chuyển đến vương quốc Huyền Vũ sinh sống thì sẽ bán các đặc sản của Kênh Sương Mù, để giúp tộc nhân có chỗ đứng tư bản ở vương quốc.
Vì vậy nàng đã cố ý tìm hiểu xem vương quốc Huyền Vũ có thứ gì, sau đó xem coi mình có thể lấy ra đặc sản gì, thế mới biết bên ngoài không có hồng thạch.
- Được rồi, mặc dù ta không hiểu lắm.
Ca Địch Á chớp mắt.
- Đi làm đi, có bao nhiêu thì đào bấy nhiêu.
Mộ Thanh Tuyết nhàn nhạt nói.
- Vâng.
Ca Địch Á đáp một tiếng, xoay người bơi ra ngoài hang.
Mộ Thanh Tuyết thu tầm mắt lại, cầm lấy điện thoại di động ma huyễn mở ra lần nữa.
Nàng suy nghĩ một chút, mở giao diện trò chuyện với Mục Lương trên Lục Quang, bắt đầu gõ chữ hỏi:
- Huyền Vũ các hạ, lẽ nào ngươi định không thực hiện hứa hẹn sao?
Sau khi gửi xong tin nhắn, nàng tắt Lục Quang và mở một bộ phim để thưởng thức.
- Keng ~~~
Điện thoại ma huyễn rung lên, phát ra một âm thanh thông báo thanh thúy.
Hai mắt của Mộ Thanh Tuyết sáng lên, sau một thời gian sử dụng điện thoại di động ma huyễn, nàng biết đây là có tin nhắn mới từ Lục Quang.
Nàng vội vã đóng giao diện xem phim, mở Lục Quang ra và rất nhanh nhìn thấy tin nhắn mới.
- Không quên, ba ngày nữa sẽ hoàn thành.
Đây là phản hồi từ Mục Lương.
Mộ Thanh Tuyết hơi nhướng mày, yêu kiều hừ một tiếng, nói thầm:
- Hừ, ta còn tưởng rằng người đã chết rồi chứ.
Ngón tay nhỏ bé của nàng gõ đánh vào màn hình, hồi phục:
- Ta sẽ mang tộc nhân đi qua sau ba ngày nữa.
- Có thể.
Mục Lương chỉ trả lời đơn giản bằng hai chữ.
Mộ Thanh Tuyết hài lòng gật đầu, khóe môi không tự chủ mà cong lên.
Nàng hít một hơi, ngước mắt nhìn vào bên trong huyệt động, có không ít vỏ sò trang sức đẹp mắt.
Nàng lẩm bẩm:
- Mấy thứ này cũng phải gọi người mang đi.
Rất nhanh, tin tức về việc rời đi sau ba ngày đã lan truyền khắp tộc Người Cá, có người vui vẻ, có người buồn phiền.
- Thật khiến người ta mong chờ.
Cô gái người cá đã qua tuổi mười chín hưng phấn lên tiếng.
- Hừ, thế giới bên ngoài có gì tốt chứ?
Bà của nàng hừ lạnh một tiếng.
- Nãi nãi, cùng đi ra ngoài với ta đi, nghe nói vương quốc Huyền Vũ có rất nhiều món ngon mà chúng ta chưa từng ăn qua.
Cô gái người cá kéo tay lão bà và quơ qua lại.
Lão bà người cá không mặn không nhạt nói:
- Không đi, nếu bên ngoài thật sự tốt như vậy, tại sao trước đây tổ tiên không rời khỏi nơi này?
- Nãi nãi, làm sao ngươi biết tổ tiên chưa từng rời đi nha?
Cô gái người cá hỏi ngược lại.
Lão bà người cá tức giận nói:
- Ngươi còn già mồm?
- Nãi nãi, ta nói thật, ở lại đây rất nguy hiểm, sau này chúng ta đi rồi, ai sẽ bầu bạn với ngài đây?
Cô gái người cá kiên nhẫn khuyên nhủ.
- Không cần các ngươi bầu bạn, ta sống một mình ở đây vẫn rất tốt.
Lão bà người cá lạnh lùng hừ một tiếng.
Cô gái người cá bất đắc dĩ gọi:
- Nãi nãi ~~~
Lão bà người cá kiên quyết nói:
- Nếu muốn đi thì các ngươi cứ đi, ta sẽ không đi đâu cả, sống ở đây thì chết cũng ở đây.
- Nãi nãi, đừng nói những điều xui xẻo.
Cô gái người cá tức giận nói.
Lão bà người cá môi giật giật, thở dài nói:
- Được rồi, cứ quyết định như vậy đi.
- Thôi được, ta sẽ thỉnh thoảng trở về thăm ngài.
Cô gái người cá nghiêm mặt nói.
- Tùy ngươi.