Chương 1001:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1001:

Chuyện này hao phí một ngày thời gian của Bạch Vụ, vào lúc hoàng hôn, hắn cảm nhận được khí tức bốn phía không có biến hóa...nhìn về phía phương xa. Phương xa không có Tòa Tháp. Đó là có phải là phương hướng Tòa Tháp hay không, Bạch Vụ cũng không rõ ràng lắm, nhưng hắn tin tưởng...viện quân nhất định sẽ đến. Ngày thứ tư, bóng đêm buông xuống. Bạch Vụ ở trong toà nhà dạy học tiếp tục thương nghị cùng với các lão sư. Mà đại đa số học sinh, đám phạm nhân nhà tù, nhóm cựu thành viên quân đoàn điều tra, toàn bộ đều dựa theo phân phó của Bạch Vụ lúc trước bắt đầu bố trí phòng thủ. Nhiếp Trọng Sơn cùng với Lưu Mộ, phụ trách trấn thủ trường trung học Bách Xuyên. Hai người miễn cưỡng có hình dáng nhân loại này, đều là tồn tại loại hình cơ bắp.

Lưu Mộ tựa ở cửa trường, rất có khí thế một người đã đủ giữ quan ải. "Ta nhớ được lúc trước người đã từng nói, thân phận Thông Hành Giả của ngươi, là giành được?" "Làm sao? Ngươi muốn lấy đồ vật của ta?" "Nghe Bạch Vụ nói, chúng ta sẽ có thể đối mặt với chủ nhân của Thông Hành Giả?" "Hừ, vậy thì như thế nào? Nó chẳng qua chỉ là một thứ đồ bỏ đi, chủ nhân của nó chắc hẳn cũng giống như vậy." Lưu Mộ lắc đầu, Nhiếp Trọng Sơn rất cuồng, loại cuồng này khiến cho y có khí thế cường đại, nhưng cũng khiến cho y có đôi khi sẽ không phân rõ tình thế. Suy nghĩ một chút, Lưu Mộ nói: "Dựa theo lời nói của Bạch Vụ, chúng ta sẽ phải đối mặt với những đối thủ có sức mạnh vượt trội hơn nhiều so với chúng ta, sân trường sẽ là điểm phòng thủ cuối cùng, mà người là một trong số ít những kẻ mạnh trong số chúng ta." Cho dù trước đây Lưu Mộ không muốn nói những chuyện này, nhưng gã biết rõ, Nhiếp Trọng Sơn cho đến nay, cũng rất ít sử dụng toàn lực, bất kể là giao thủ với Chung Húc, hay là giao thủ với Ngũ Cửu.

"Ngươi đến cùng muốn nói cái gì? Nói lời tâng bốc cũng không giống như ngươi." Nhiếp Trọng Sơn

vẫn là lần đầu tiên nghe được Lưu Mộ khen mình. Lưu Mộ cũng không vòng vo: "Ta là muốn nói, tuy ta không thích sự cuồng vọng tự đại ngu xuẩn của người, nhưng nếu như xuất hiện địch nhân ngươi không thể đối phó, ta nguyện ý giúp ngươi." Nhiếp Trọng Sơn nao nao. Y còn nhớ rõ lúc trước Lưu Mộ đã từng nói những lời như "ta là thuẫn của Ngũ Cửu" này. Hai người tuy cùng nhau chinh chiến các nơi, nhưng trên thực tế đều có ngăn cách. Nhiếp Trọng Sơn cũng có thể lý giải, người ta đang là chiến sĩ thật tốt trong Toà Tháp, hiện tại rơi vào kết cục người không ra người quỷ không ra quỷ như vậy. Một nửa nguyên nhân là quy tội cho chính mình. Tách khỏi người bạn thân nhất, cũng vì người bạn thân nhất, phục tùng địch nhân. Nhiếp Trọng Sơn vẫn rất thích tính tình của Lưu Mộ, đương nhiên, ngoài miệng sẽ không thừa nhận, chỉ biết mắng-- đồ bỏ đi ngu xuẩn. Nhưng hiện tại, đồ bỏ đi ngu xuẩn nói với y, ta cũng sẽ thủ hộ ngươi, mặc dù không có nói thẳng ra như vậy, nhưng đúng là ý tứ này, điều này làm cho Nhiếp Trọng Sơn trong lúc nhất thời có chút im lặng.

Tại trung tâm thương mại thành phố Bách Xuyên. Trong trung tâm thương mại trước đây, kiến trúc hạch tâm là một tòa nhà thương mại to lớn cao hơn 60 tầng, bao gồm các tòa cao ốc dùng để giải trí và mua sắm, ở trong rất nhiều kiến trúc tại thành phố Bách Xuyên, có thể nói là hạc giữa bầy gà. Một tòa nhà được chia thành hơn chục khu vực, những khu vực này vẫn chưa được thanh lý sạch, mảnh vỡ tận thế còn chưa có bị cầm đi, nhưng Lâm Duệ cùng với Giang Y Mễ đã đến nơi này. Theo lời Bạch Vụ nói, trong bất kỳ chiến trường nào, khống chế điểm cao đều rất quan trọng. Mà trách nhiệm của Lâm Duệ, chính là khống chế điểm cao, có được tầm nhìn tuyệt đối. Trong tòa nhà thương mại này, cất giấu vô số Ác Đọa, cũng có rất nhiều quy tắc méo mó, Lâm Duệ cùng với Giang Y Mễ cũng không quá quan tâm. Hai ng

ười có thủ đoạn loại bỏ trạng thái tiêu cực, một người là nửa Ác Đọa, căn bản sẽ không lây nhiễm trạng thái tiêu cực. Lâm Duệ ở trong trận chiến đấu này, tác dụng

lớn nhất không phải là đối kháng với cường địch, mà là "Chuyển dời". Lợi dụng lực lượng thời không, kịp thời chuyển người đến kiến trúc đặc biệt tại học xá khu đông.

Vào giờ khắc này, Lâm Duệ ở trên đỉnh toà nhà này, nhìn bầu trời đêm gần nhất ở trong toàn bộ thành phố Bách Xuyên. Gió đêm đã có vài phần cảm giác rét lạnh khắc nghiệt, Giang Y Mễ nói: "Lâm Duệ, ngươi có sợ không?" "Hả! Ngươi SỢ sao? Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Những lời này rất quen thuộc. Bạch Vụ đã từng nói, quái nhân mặt nạ thứ nhất cũng từng nói, hiện giờ Lâm Duệ cũng nói. Giang Y Mễ nói: "Đại thúc là gạt ta, kỳ thật hắn căn bản không phải là đại thúc..." Nàng đến cùng cũng là nửa Ác Đọa đã sống 700 năm, đã biết được chân tướng, phát hiện ra mình một mực gọi một nam nhân nhỏ hơn mình rất nhiều là đại thúc, Giang Y Mễ cảm thấy là lạ. Lâm Duệ không tiếp được lời này. Giang Y Mễ ngược lại là không có trách Bạch Vụ, nàng đã suy nghĩ rõ ràng, Bạch Vụ lúc đó đại khái là xuất phát từ tự bảo vệ mình. Hơn nữa quái nhân mặt nạ là nỗi khúc mắc của mình, cũng chỉ có thể do quái nhân mặt nạ cởi bỏ. Chỉ là sau khi Lâm Duệ xuất hiện, Giang Y Mễ cảm thấy khí tức trên người của Lâm Duệ, còn giống

với "đại thúc" kia hơn rất nhiều so với Bạch Vụ. Nhưng khí chất, Bạch Vụ rất tiếp cận cùng với "đại thúc". Càng là ở chung cùng với Lâm Duệ, Giang Y Mễ càng cảm thấy loại quen thuộc đó. 700 năm, cũng không thể quên. "Lâm Duệ, ta rất khẩn trương, ngươi có thể kể cho ta nghe một câu chuyện được không?" "Ta? Ta không biết." "Ngươi không biết câu chuyện về chiếc mặt nạ mà người đang đeo sao?"