Chương 1013:
Nhưng vấn đề là ngay cả các vị tướng lãnh cũng không xác định được...luồng ánh vàng quỷ dị này, có phải là một sự tồn tại cực kỳ nhanh chóng nào đó hay không. Ác Đọa biến mất đi nơi nào, không có ai biết. Thậm chí có người còn đang tự hỏi, liệu đây có phải là quy tắc trong khu vực này? Một khi tử vong sẽ biến mất? Nghi hoặc như vậy hiển hiện ở trong đầu không ít người. Chỉ là nghi hoặc thì nghi hoặc, trong quá trình chiến đấu, cũng không có ai đi cân nhắc luồng ánh vàng phảng phất như có lại phảng phất như không có đến cùng là có chuyện gì xảy ra. Mà theo người chỗ tránh nạn không ngừng chết đi, chiến đấu vốn là tình thế thiên về một bên, lại trở nên càng thêm ác liệt. Một con Ác Đọa chỗ tránh nạn, thậm chí còn đối mặt với hơn mười con quái vật có thực lực mạnh hơn mình.
Thế cục gần như không thể nghịch chuyển, khiến cho các tướng lãnh cũng chầm chậm xua tan nghi ngờ, chiến đấu càng thêm điên cuồng! "Chỗ tránh nạn chỉ có như vậy? Ha ha ha ha ha ha..quá không thú vị! Uổng công thợ rèn đại nhân cẩn thận như vậy!" Tửu Quỷ cầm cái cổ của Viên Diệp, chà xuống mặt đất, trên mặt đất bị kéo ra một quỹ đạo dài. Ở trong quá trình Viên Diệp thống khổ gào thét, nó lộ ra khuôn mặt dữ tợn: "Ngươi làm sao không phát cuồng nữa, tiểu sư tử!" Lang Nha Bổng hung hăng đập xuống! Viên Diệp cũng là loại người hung ác, lại không sợ chết, dùng trào sắc chém về phía Tửu Quỷ! Oanh! Một gậy khiến cho đại địa sụp đổ trực tiếp đánh nát đầu của Viện Diệp, mà Viên Diệp chỉ chém ra một miếng vết thương máu chảy đầm đìa ở trên người Tửu Quỷ. Đòn phản công sắp chết của nữ sư tử tự nhiên đáng sợ, nhưng một người bị thương, một người tử vong, thắng bại đã rất rõ ràng. Trận quyết đấu ở giữa tướng lãnh cùng với tướng lãnh, lại chấm dứt nhanh như vậy, điều này làm cho Cố Hải Lâm cũng không ngờ tới.
Bên kia, vô hạn hỏa lực áp chế của Kha Nhĩ, tuy không ngừng cải biến quỹ tích phi hành của Băng Điểu, nhưng vẫn luôn không thể làm bị thương đối phương, hơn nữa cự ly giữa hai người càng ngày càng gần. Ở giữa các Ác Đọa cường đại, chiến đấu có lẽ sẽ diễn ra trong thời gian dài, nhưng cũng có khả năng phân ra thắng bại trong chớp mắt. Vô hạn bằng tinh trực tiếp xuyên qua Kha Nhĩ, cho dù trong chớp mắt này, hỏa lực của Kha Nhĩ cũng đã quá tải đến mức chưa từng có, hỏa lực kinh khủng thổi bay một mảng cánh của Băng Điểu... Nhưng khí tức sinh mệnh của Kha Nhĩ đã về 0. Thi thể của y thậm chí còn vỡ vụn thành vụn bằng đầy đất. Trận chiến đấu giữa Lữ Ngôn cùng với Tiền Nhất Tâm và các độc còn thảm thiết hơn. Bất kể là tốc độ, lực lượng, hay là đặc tính, hai người bọn họ đối mặt với các độc đều không có bất kỳ ưu thế gì. "DKM ngươi, ngươi đừng là trưởng thành từ tinh trùng biến thái sao? Lớn thành bộ dáng hôi hám này! Ba mẹ ngươi có biết người là cóc không?"
May mà Văn Thái cách đó không xa đã bị đánh chết tươi, bằng không lời nói này của Lữ Ngôn, xem như cũng mắng cả Văn Thái vào. Lữ Ngôn không ngừng há miệng mắng chửi, cóc ở trong nổi giận, lực phòng ngự thân thể càng ngày càng yếu, nhưng đáng sợ chính là...năng lực khác của nó thật sự là quá kinh khủng. Trong không khí tràn ngập khói độc, chẳng phân biệt được địch ta, càng ngày càng nhiều Ác Đọa ngã trên mặt đất.
Lữ Ngôn cùng với Tiền Nhất Tâm cũng như thế, trên người cóc chảy xuôi chất lỏng sền sệt màu tím: "Yếu...quá yếu." Nó không còn nhìn hai kẻ ngăn cản nhỏ bé nữa, ba trận quyết đấu đã phân ra thắng bại, chỉ có Pháo Đài là bị Cố Hải Lâm dùng một loạt thủ đoạn tiến công cường đại, vững vàng áp chế. Tửu Quỷ hớp một ngụm rượu lớn, thả người nhảy lên đầu vai của Pháo Đài. Pháo Đài có lực phòng ngự cường đại, kích thước to lớn khiến cho nó có danh hào Pháo Đài, nhưng toà Pháo Đài này, hiện giờ lại tràn đầy vết nứt. "Xem ra ở trong những kẻ trở ngại này, cũng có một kẻ cường đại như vậy". Giọng điệu này cực kỳ giống với Nhiếp Trọng Sơn. Nhiếp Trọng Sơn Ở nơi xa cũng rất muốn đánh
một trận cùng với Tửu Quỷ, cho nên cũng bởi vậy, Nhiếp Trọng Sơn có chút không vui. Không vui chính là, một địch nhân đang đánh một trận, sẽ chết ở trên tay người khác. Chỗ tránh nạn thành phố Bách Xuyên đã tạo ngộ thất bại gần như tuyệt diệt... Kha Nhĩ, Viên Diệp, Lữ Ngôn, Tiền Nhất Tâm...cùng với toàn bộ quân tiên phong ngoại vi được thành lập bởi lực lượng nhà tù, đều tử vong, không có ai sống sót. Chỉ có Cố Hải Lâm, dựa vào thực lực cường đại, vẫn như trước đang ương ngạnh chống cự. Nhưng theo Tửu Quỷ, cóc, Băng Điều tụ tập, theo mấy trăm Ác Đọa không ngừng dũng mãnh tới gần, trận chiến đấu này Cố Hải Lâm cũng đã hết cách xoay chuyển. Cố Hải Lâm có mạnh đến đâu, cũng làm sao có thể dùng sức một mình, đối phó với bốn con quái vật cùng cấp bậc? Y tự nhiên có thể phóng ra 24 kỵ binh sắt, nhưng vẫn chưa tới thời điểm. Tường bằng kinh khủng cắt đứt đường lui của Cố Hải Lâm, ở dưới sự hiệp trợ của cóc, Tửu Quỷ, Băng Điểu, Pháo Đài cũng trở nên điên cuồng. Các tòa nhà ở trung tâm thành phố bắt đầu lần lượt sụp đổ: Chỗ tránh nạn cường đại nhất này, đã bị bức bách đến từ cảnh!
"San bằng tòa thành phố này! Dùng phá hủy và tiêu diệt để đổi lấy công lao!" Tiếng cười dữ tợn của Tửu Quỷ quanh quẩn trong thành phố Bách Xuyên. Thân ảnh to lớn của Cửu Đầu Xà đã không thể lui được nữa, Tửu Quỷ cùng với các con có Băng Điểu, phảng phất như đã thấy được tình cảnh thắng lợi chính mình chém giết Cửu Đầu Xà. Nhưng lại ở trong chớp mắt một đợt tiến công cuối cùng chuẩn bị phát động...từng cỗ khí tức cường đại xuất hiện ở hậu phương! Trên quảng trường Vốn đã bị quét sạch, hạ nổi lên một cơn mưa quang mang màu vàng!