Chương 1015:
1195 chū Bởi vì không sợ hãi tử vong, phong cách chiến đấu của đám người Viên Diệp trở nên càng thêm cấp tiến, gần như toàn bộ là đều là dáng dấp chiến đấu điên cuồng lưỡng lại câu thương, giết địch tám trăm, tự tổn một ngàn. Loại phương thức chiến này đấu rất hữu hiệu, thể hiện ở trên người đám người xâm lấn, rất nhanh liền có thêm không ít thương tổn mới. Một chỗ khác, thì là thể hiện ở lực lượng thủ vệ chỗ tránh nạn chết nhanh hơn lần đầu tiên! "Mẹ nó, hai kẻ điên này không muốn sống nữa sao? Lại dám tới gần ta như vậy." Cóc không nghĩ tới Tiền Nhất Tâm lại từ bỏ tấn công tầm xa, trực tiếp đánh xáp lá cà. Tiền Nhất Tâm thậm chí còn chịu đựng nọc độc của các độc nhiều lần để tạo cơ hội cho Lữ Ngôn làm bị thương đối thủ. "Chỉ vì đòn đánh như cạo gió này có thể đánh trúng ta, mệnh cũng không muốn sao?" Tiền Nhất Tâm bị nọc độc ăn mòn, Lữ Ngôn trực tiếp bị đầu lưỡi của cóc cắt cổ.
Viên Diệp ở cách đó không xa bị Tửu Quỷ đánh bể đầu một lần nữa, nhưng Viên Diệp cũng ở trên ngực Tửu Quỷ, tạo ra một vết thương mới. Hai vết thương kết nối với nhau thành một vết sẹo chéo, Tửu Quỷ cảm giác rất khuất nhục, vì phòng ngừa Viên Diệp phục sinh, nó muốn đập nát thi thể của Viên Diệp. Nhưng ngay vào thời điểm nó nâng Lang Nha Bổng lên chuẩn bị đập xác, thứ ánh sáng vàng chết tiệt đó xuất hiện! Lần này Tửu Quỷ tập trung lực chú ý, tận lực nhìn rõ môn đạo của ánh sáng vàng. Chỉ là bản thân hành động này là vô ích, Viên Diệp đã biến mất. Tửu Quỷ kinh hãi, hẳn là nữ sư tử này còn có thể lại phục sinh một lần nữa? Trong bốn trận quyết đấu, bỏ mình trước hết nhất chính là Kha Nhĩ. Bởi vì băng truy của Băng Điểu rất nhanh xuyên thủng Kha Nhĩ, Kha Nhĩ vẫn là lựa chọn hỏa lực quá tải, cho dù không có bằng trùy, phương thức công kích gần như thiêu cháy này cũng sẽ khiến y chết. Chẳng qua tốc độ của Bằng Điểu chậm đi rất nhiều, phần cánh bị phá huỷ kia, khiến cho Băng Điểu khó tìm được thăng bằng khi bay.
Kha Nhĩ, sau đó là Lữ Ngôn cùng với Tiền Nhất Tâm, cuối cùng mới là Viên Diệp. Xung quanh cũng không có thiếu các Ác Đọa khác chết đi. Chẳng qua lần này, nhóm kẻ xâm nhập cũng đều bởi vì các cuộc phản công điên cuồng và tấn công bằng mọi giá, thực lực tổng thể hạ thấp một lần nữa. Trong đợt giao phong thứ hãi giữa hai lực lượng, lực lượng thủ vệ bại trận một lần nữa. Chỉ có điều lần này, niềm vui chiến thắng rõ ràng đã bị loãng đi rất nhiều. Băng Điểu có chút mỏi mệt, cánh của nó bị phá hủy một nửa. Trong mắt các thuộc hạ của nó, coi như bay cũng có chút khó khăn. Vết sẹo chéo của Tửu Quỷ Thập đã ngừng đổ máu, nhưng cho dù là ai nhìn sang, cũng cảm nhận được sự ghê rợn của hai trảo kích này. Cóc bị thương nhẹ nhất, chẳng qua nếu như có chỉ số chiến đấu thì chỉ số của nó giảm nhiều nhất. Cóc bây giờ, gần như không có bất kỳ năng lực phòng ngự nào. Pháo Đài thảm nhất, thực lực của Cố Hải Lâm Vốn dĩ mạnh hơn nó, hiện tại đã không còn trợ thủ, rất nhiều năng lực dị biến hoàn mỹ trên người Cố Hải Lâm đều thăm hỏi ở trên người nó. Bức tường đá to lớn, đã thủng nhiều lỗ, tràn đầy vết nứt.
Nhóm kẻ xâm nhập tiếp tục tiến lên, bốn vị tướng lãnh hợp lực chém giết Cố Hải Lâm một lần nữa. Thực lực chênh lệch to lớn khiến cho nhóm kẻ xâm nhập đánh bại quân đoàn thủ vệ chỗ tránh nạn hai lần liên tục. Nhưng trong lòng từng người đều có chút thấp thỏm, giống như là đã giải quyết xong kiến sự tình nào đó, rồi lại phát hiện ra dường như hoàn toàn chưa có giải quyết. Liền ngay cả vào thời điểm quyết đấu với Cố Hải Lâm, bọn hắn cũng đều có chút bó tay bó chân, như thế thời khắc lo lắng đằng sau sẽ xuất hiện địch nhân. Loại lo lắng này-- rất nhanh ứng nghiệm. Thân ảnh của Lâm Duệ mang theo vô số huyễn ảnh buông xuống, tốc độ của y thật sự là quá nhanh, hiện ra ở trong tầm mắt của nhóm kẻ xâm nhập, chính là một cơn mưa ánh sáng vàng! Một luồng ánh vàng chính là một thủ vệ quân đã từng chết nhưng đã phục sinh. Mấy trăm thủ vệ quân xuất hiện trên chiến trường một lần nữa, nếu như nói lần phục sinh đầu tiên khiến cho kẻ xâm nhập cảm thấy kinh hãi, như vậy phục sinh một lần nữa, chính là cảm thấy sợ hãi. "Đó là gì...không chết được?"
"Chết tiệt, những kẻ quỷ quái này muốn phục sinh bao nhiêu lần? Đây là quy tắc méo mó gì?" "Quang mang màu vàng là cái gì? Vì sao người phe chúng ta chết, thi thể vẫn ở tại chỗ?" "Gặp quỷ rồi, cái chỗ này quá tà môn!" Chiến ý giảm sút trên phạm vi lớn, cộng thêm thương thế chiến đấu lần thứ hai lưu lại, cùng với thể lực hao tổn, còn có sợ hãi trên tinh thần, chênh lệch chiến lực giữa hai bên lại thu nhỏ lại một lần nữa. "Quân đoàn thủ vệ chỗ tránh nạn! Công kích!" Những lời này đối với thủ vệ quân mà nói, là tiếng kèn lệnh công kích bao hàm nhiệt huyết. Nhưng đối với kẻ xâm nhập mà nói, quả thực chính là một câu ma chú! Cố Hải Lâm phát động công kích, vào giờ khắc này, 24 kỵ binh sắt lửa đen cường đại giấu ở bên trong vảy rắn của Cố Hải Lâm, rốt cục cũng ra sân! Đây mới là sát chiêu chân chính của Cố Hải Lâm, là công kích cường đại mà ngay cả Chung Húc cũng không dám thừa nhận trực diện, một trước một sau, Cố Hải Lâm cùng với Viên Diệp và lực lượng nhà tù, dùng số ít bắt đầu bao vây đa số: Cán cân thắng bại bắt đầu nghiêng!
Trận chiến giữa đám phạm nhân nhà tù cùng với đại quân Ác Đọa bắt đầu một lần nữa, lần này, đám phạm nhân nhà tù tấn công càng thêm điên cuồng dũng mãnh. Phảng phất như Vong Linh được Pháp Sư ngâm nga chú ngữ bất tử, đứng lên từ bên trong hài cốt!