Chương 1031:
Viên Diệp mấy lần định dùng sư tử rống quấy nhiễu, nhưng quan toà lại đã sớm có chuẩn bị. Gã đã từng kiến thức một màn này trong tù, cho nên rất rõ ràng sẽ có thanh âm khác quấy nhiễu. Cũng bởi vậy, nữ sư tử Viên Diệp đã được quan toà đặc biệt dặn dò. So với những người khác, Vong Linh bên người Viên Diệp, rõ ràng còn càng thêm hung tàn, tấn suất công kích cũng càng cao! Vong Linh không e sợ tử vong, chúng điên cuồng công kích Viên Diệp, thế cho nên Viên Diệp căn bản không có biện pháp phóng thích sự tử rống! Kể từ đó, tiếng sáo cuối cùng sẽ huỷ diệt hết thảy. Ở dưới ảnh hưởng của năng lực dị biến Trấn Hồn Khúc cùng với Súng Bái Tử Vong...những người tương đối nhỏ yếu trong thủ vệ quần chỗ tránh nạn...rốt cục cũng bị ý niệm tìm kiếm tử vong trong đầu chiếm giữ.
Cự ly chỗ tránh nạn thất thủ...chỉ trong sớm tối. Cho dù Nhiếp Trọng Sơn anh dũng đến đâu, cũng không có cách nào phá vỡ hoàn toàn thủ đoạn phòng ngự của Ác Đọa tấm gương. Lưu Mộ tuy cường đại, lại cũng chỉ có thể giãy dụa cầu sinh trong dịch dạ dày của Đan Đức. Đám phạm nhân nhà tù thì phải đối mặt với những đối thủ vượt trội hơn hẳn về sức mạnh và quản số. Cố Hải Lâm cùng với 24 kỵ sĩ sắt, cũng khó có thể ở trước mặt đại quán cường đại như thế, giết ra một con đường đi đến thắng lợi.
Phảng phất như dự cảm được thành phố Bách Xuyên sắp nghênh đón huỷ diệt, Cố Hải Lâm làm ra giác ngộ, quyết định dùng thân thể cao lớn của chính mình...ngăn chặn cổng vào trường trung học Bách Xuyên, cho dù chết trận...y cũng phải trở thành một mặt tường thành của chỗ tránh nạn! Lòng dũng cảm và hào khí do Nhiếp Trọng Sơn mang đến, cuối cùng cũng tan biến khi đối mặt với sự mệt mỏi và tuyệt vọng... Trên mặt mọi người, đều mang theo không cam lòng. Đồng bạn lần lượt ngã xuống, vào thời điểm chúng bò lên một lần nữa, dĩ nhiên đã trở thành ác quỷ địa ngục.
Trường trung học Bách Xuyên vào giờ khắc này, giống như Tu La địa ngục chân chính. Cố Hải Lâm tử thủ công vào trường trung học Bách Xuyên, y đã chờ đợi chỗ tránh nạn 90 năm, y tuyệt đối không cho phép mình vào trước khi chết...thấy nó bị công phá! Khí tức tử vong triệt để bao phủ toàn bộ chiến trường, phảng phất như trận chiến đấu này đã vô lực xoay chuyển trời đất... Quan toàn thương nhân, thợ rèn, đều tin chắc rằng chênh lệch thực lực giữa hai bên quá lớn, hơn nữa năng lực của quan toà quá mạnh mẽ...trận chiến đấu này cũng không nên xảy ra biến cố mới đúng Những nhóm thủ vệ quần chỗ tránh nạn thành phố Bách Xuyên...không có một ai buông tha tử thủ. phảng phất như theo những người này, trận chiến đấu này còn có phần thắng. Ác Đọa tấm gương giễu cợt Nhiếp Trọng Sơn: "Ta hiện tại cũng có đồng bạn, mà đồng bọn của ngươi...rất nhanh cũng sẽ chết." Bệnh tâm thần, ai quan tâm ngươi có đồng bọn hay không, Nhiếp Trọng Sơn cảm thấy mạc danh kỳ diệu. Chẳng qua y với tư cách là chiến sĩ vật lý thuần túy, đích xác không có cách nào làm gì được Ác
Đọa tấm gương. "Đầu hàng đi, ít nhất người cũng đã dẫn ta đi tìm kiếm nhà mới, ta không muốn giết chết ngươi." "Đầu hàng? Dựa vào cái gì?" "Dựa vào các ngươi đã không có bao nhiêu chiến lực, dựa vào các ngươi căn bản không thể ngăn cản đại quận Hoàng Tuyền Đảo." "Ha ha ha ha ha ha ha...ha ha ha ha ha.." Nhiếp Trọng Sơn cười to ầm ĩ, tiếng cười vô cùng phóng khoáng, lại đưa tới sự chú ý của quan toà cùng với thương nhân. "Quá xem thường chúng ta rồi? Người cho rằng ta sẽ thật sự nhảy vào bên trong chiến đấu không hề có phần thắng sao?" Ác Đọa tấm gương không có tấn công Nhiếp Trọng Sơn, nó và quan toà đều nghe được hàm ý trong câu nói của Nhiếp Trọng Sơn. "Thổi sáo? Người cho rằng chỉ có người có thể dựa vào âm thanh ảnh hưởng mọi người? Không cần quá cuồng vọng nữa, cũng đừng có quá coi thường tòa thành phố này!" Tiếng Ca Hải Yêu vang lên! Đây là năng lực Nhiếp Trọng Sơn đạt được sau khi thôn phệ Thông Hành Giả, với tư cách là năng
lực hệ thôi miên, năng lực này thậm chí còn đáng sợ hơn cả tiếng sáo nếu xét về phương diện khống chế trực tiếp. Vào giờ khắc này, nhóm ác quỷ Vong Linh xung quanh Nhiếp Trọng Sơn, thân thể bắt đầu trở nên không cân đối. Đám người Viên Diệp, Kha Nhĩ phảng phất như thấy được hi vọng. Chỉ là bọn họ cùng với quan toà đều có cùng một thắc mắc-- nếu như Nhiếp Trọng Sơn có năng lực như vậy, vì sao không sử dụng sớm hơn? Nhiếp Trọng Sơn nhìn quan toà ở phía xa, thu hồi Tiếng Ca Hải Yêu, cấp ra đáp án của vấn đề này: "Có phải hay không đang suy nghĩ, bổn đại gia có thủ đoạn như vậy, vì sao không sử dụng sớm?" Quan toà không có trả lời, những thương nhân Ác Đọa tấm gương thợ rèn đích xác đều rất để ý. "Bởi vì còn có thanh âm cường đại hơn, người cho rằng dựa vào tiếng sáo dở ẹt của ngươi có thể san bằng tòa thành phố này? Hay kính nể thế giới này, đồ bỏ đi điều khiển Vong Linh!" Ở dưới sự trào phúng của Nhiếp Trọng Sơn, quan toà thương nhân thợ rèn, Ác Đọa tấm gương đều có chút không biết làm sao. Chúng không hiểu ý tứ của trong những lời này của Nhiếp Trọng Sơn.
Nhưng rất nhanh...Cố Hải Lâm kịp phản ứng. Nhóm tắm trắng ở phòng chỉ huy phía xa cũng kịp phản ứng. Những lão sư này nhanh chóng nhìn về phía một phương hướng khác. "Hoá ra...ngươi thật sự có hậu thủ" Những lời này là các lão sư tằm trắng nói với Bạch Vụ. Bọn họ còn tưởng rằng Bạch Vụ đã bị đại quận Hoàng Tuyền Đảo bức đến tuyệt cảnh, nhưng hiện tại xem ra...Bạch Vụ đã sớm có được thủ đoạn tìm đường sống trong cõi chết. Ban đêm dài dằng dặc cũng không có chấm dứt, trên chiến trường quan toà cầm đầu thế lực xâm lấn, cùng với Nhiếp Trọng Sơn cầm đầu thế lực phòng ngự vẫn còn đang kịch liệt giao chiến. Nhưng dần dần có người ngừng lại.