Chương 1034:
Khi mọi người đang theo dõi cuộc tấn công và phòng thủ của hai đội quân ngoài cổng trường, chỉ có Giang Y Mễ vẫn luôn để ý hướng đi của Lâm Duệ. Nàng không hy vọng thiếu niên có khí tức của đại thúc kia, chết ở trước mặt mình một lần nữa. Nhưng Giang Y Mễ phải thừa nhận, ở trong cuộc đọ sức giữa Lâm Duệ cùng với Tỉnh Ngũ này, nàng cái gì cũng không làm được. Nàng hỗ trợ cũng chỉ là thêm phiền, chỉ có thể cầu nguyện Lâm Duệ có thể biến nguy thành an. Không có ai có thể tưởng tượng áp lực khi Lâm Duệ đối mặt với Tỉnh Ngũ. Không gian không ngừng thu nhỏ lại, Lâm Duệ phát hiện ra bức tường ngăn cản màu đen kia phảng phất như có thể ngăn cách chính mình đối với cảm ứng không gian! Y lại không có cách nào sử dụng lực lượng thời không thuấn di thoát đi. "Trận chiến đấu này nên kết thúc, lần này, ta sẽ tận mắt nhìn người chết"
Thân ảnh của Lâm Duệ không ngừng chập chờn, giống như một cây cọ vẽ vàng, ngẫu nhiên vẽ ra những đường nét trên giấy vẽ. Nhưng cho dù những đường nét này giao nhau với Tỉnh Ngũ bao nhiêu lần, Lâm Duệ vẫn luôn không thể làm bị thương Tỉnh Ngũ. "Phát giác được chênh lệch chưa? Thủ đoạn dựa vào cải biến chiều thời gian, cùng với rút ngắn khoảng cách không gian để tăng tốc độ, ở chỗ này của ta sẽ không thể thực hiện được." Lâm Duệ rất muốn độc miệng...Đại Ma Vương lại bảo thể thuật của y là khuyết điểm? Thể thuật của kẻ này, quả thực là mạnh nhất mình từng gặp trong 700 năm qua. Không thể tưởng tượng con quái vật này một khi thi triển ra thủ đoạn cường đại nhất, thì sẽ đáng sợ đến bực nào. Càng không có cách nào tưởng tượng...tiền bối lại đã từng đánh bại y một lần. Mặc dù là đứng ở trên bờ vai cự nhân. Trong bức tường oán khí ngăn cản màu đen, ở sâu bên trong có vô số cánh tay. Những cánh tay không ngừng mở rộng và uốn lượn. Giống như những giọt mực nhỏ trên giấy, sau đó không ngừng chảy xuống, để lại những vệt đen.
Những cánh tay này căn bản không thể bắt được Lâm Duệ. Tốc độ của Lâm Duệ là nhanh hơn so với Tỉnh Ngũ, tuy không có biện pháp nhanh đến mức khiến cho Tỉnh Ngũ
phản ứng không kịp. Nhưng theo không gian không ngừng thu nhỏ lại, theo cánh tay màu đen càng ngày càng nhiều, sự phản kháng của Lâm Duệ là rất vô lực... Nếu là Số
0, có thể trực tiếp dùng hỏa lực mạnh mẽ phá vỡ bức tường oán khí ngăn cản, nhưng đối với Lâm Duệ mà nói, chỉ có thể không ngừng xê dịch ở trong bức tường oán khí.
Đây là chênh lệch tuyệt đối ở trên lực lượng, là bất kỳ kỹ xảo nào cũng không thể bù đắp. Hai tay hai chân bị cánh tay oán khí bắt lấy, Tỉnh Ngũ phiêu phù ở trên
không trung, ngạo nghễ nhìn Lâm Duệ: "Ta đã đổi chủ ý, nhân loại biến thành Ác Đọa, cũng chưa chắc đã có thể cho ta sử dụng, huống chi lực lượng của người rất
cường đại, chắc hẳn cũng đã từng tiếp xúc với không ít sự vật, hình thái Ác Đọa của ngươi, hẳn là loại trí tuệ." Lâm Duệ tránh thoát, thân thể thoát khỏi sự trói
buộc của cánh tay oán khí, ý thức thì không tránh thoát được tâm tình tiêu cực trong đầu. "Cho nên người vẫn nên chết đi thì tốt hơn, tránh cho Ác Đọa hóa...lại
trở nên càng khó giải quyết"
Tỉnh Ngũ búng tay. Một giây sau, trong hai mắt của Lâm Duệ che kín tơ máu, thống khổ kịch liệt truyền đến! Cánh tay oán khí nắm lấy tay chân Lâm Duệ, đột nhiên lôi kéo. Vào giờ khắc này thân thể của Lâm Duệ bắt đầu xé rách! Tỉnh Ngũ trên trời cao, tay trái vung lên, trong tay trong chớp mắt liền nhiều ra một ngọn giáo màu đen. Những thủ đoạn này có ý nghĩa không lớn khi đối mặt với Số 0, nhưng đối mặt với nhân loại có thực lực kém xa mình, đủ để xuyên thủng đối thủ. Tay chân của Lâm Duệ thoát ly thân thể, máu tươi phun tung toé, mà trái tim của y, bị Tỉnh Ngũ dùng sức mạnh tuyệt đối xuyên thủng. Ngay khi thống khổ kịch liệt ập đến, Lâm Duệ phảng phất như liền mất đi ý thức...
Hai mắt y trợn trắng, há hốc mồm, lộ ra thần sắc thống khổ, cả người như muốn hoàn toàn tan rã bởi thống khổ kịch liệt. Cánh tay oán khí phảng phất như vật sống vậy, nhanh chóng thôn phệ tay chân của Lâm Duệ, mà thân thể bị ngọn giáo màu đen đâm xuyên, không ngừng rơi xuống từ trên bầu trời.
Trên vết thương của Lâm Duệ không ngừng phun ra máu tươi, khí tức sinh mệnh, triệt để về 0. Chiến đấu chấm dứt. Lần này, Tỉnh Ngũ không có cho Lâm Duệ bất kỳ cơ hội thi triển thủ đoạn na di nào, y trực tiếp xé đứt tay chân của Lâm Duệ, hơn nữa còn dùng ngọn giáo oán khí cường đại, đâm xuyên qua thân thể Lâm Duệ. Bức tường oán khí ngăn cản tản đi, Tỉnh Ngũ nhìn thi thể Lâm Duệ nói: "Coi như không tệ, ít nhất lần này, ta đã hoàn thành tập thể dục". Trong thiên địa tràn ngập tiếng cười quỷ dị, xung đột kịch liệt trên chiến trường như thể cũng đã đình chỉ. Trước đó Tỉnh Ngữ không có cảm nhận được, bởi vì Lâm Duệ tuy không đủ tạo thành cảm giác áp bách cho y, nhưng cũng khiến cho y không có cách nào phân thần đối phó chuyện khác. Lúc này Tỉnh Ngũ mới phát hiện ra, liên quân Hoàng Tuyền Đảo cùng với Hắc Kim Đảo, lại bị tiếng cười chận lại. Loại tiếng cười này có thể cưỡng chế chuyển đổi tâm tình tiêu cực thành nụ cười, đồng thời kiểm soát tâm trí đối với đơn vị đang cười.
Nhưng muốn ảnh hưởng loại tồn tại như Tỉnh Ngũ, còn là rất xa xôi. Tỉnh Ngũ ngược lại là không để ý, dù sao thì địch nhấn mạnh nhất toàn bộ chiến trường, đã bị mình giết chết. Kế tiếp, chẳng qua là dùng sức một mình, phá hủy tòa thành phố này, sau đó tìm đến Bạch Vụ. Tất cả những điều này cũng không quá khó, trừ phi Bạch Vụ trốn vào trong Toà Tháp. Chỉ có Bạch Vụ, còn có chấp niệm thể giấu ở trong cơ thể Bạch Vụ kia, là Tỉnh Ngũ nhất định phải diệt trừ.