Chương 1040:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1040:

Nhưng y lại muốn cầu khẩn, bức thiết muốn truyền đạt loại khao khát kia! Kẻ điên chưa kịp đáp lại, y không thể tưởng tượng sẽ có người bị chính mình thôn phệ, ở dưới tình huống không còn chút sinh cơ nào, lại còn có thể làm ra cử động như vậy. Thân thể một lần nữa té trên mặt đất, trái tim, đôi mắt, tứ chi, thân thể của Lâm Duệ toàn bộ xuất hiện vết nứt. Giống như là một bức tượng đá té ngã trên đất. Tử vong cũng làm cho thân thể của Lâm Duệ Ác Đọa hóa...kẹt tại một nửa.

Câu trả lời của kẻ điên sau đó...y đã không nghe được. "Đừng tập trung vào quá khứ, hãy khai thác tương lai."

Lúc sắp chết, Lâm Duệ rốt cục cũng quán triệt một câu nói kia, lực lượng thời không to lớn mang theo thân thể của y biến mất tại một cái thời không nào đó, nhưng y đã triệt để chết đi. Thân hình tử vong này sẽ dùng một loại phương thức nào đó xuất hiện ở trong thời không nào đó, đã không có ai biết được.

Cuộc hành trình của quái nhân mặt nạ, kết thúc như vậy.

Mộng cảnh đi tới tử vong lại có biến hóa một lần nữa. Lâm Duệ cuối cùng cũng không có bước vào sân trường. Y đứng ở sân trường, rất nghiêm túc vẫy tay chào những người bên trong Cha mẹ, lão sư, bạn học, còn có đám người chạy nạn khi ngày tận thế đến kia, có lẽ chính mình đi vào, người mình thích ngày xưa, cũng sẽ thích chính mình. Có lẽ sau khi đi vào, sẽ không có ai coi mình là gánh nặng nữa. Có lẽ trong thế giới sân trường, tất cả mọi người đều thích quái nhân mặt nạ...những suy cho cùng thì đó cũng là quá khứ. Lâm Duệ xoay người, thế giới nguyên bản sau lưng hiện ra trước mắt y. Đó là hắc ám vô tận, hoàn toàn bất đồng so với thế giới tốt đẹp một khắc trước. Thế giới trở nên tàn phá không chịu nổi, trên đường phố chỉ có các loại kiến trúc đổ nát.

Trong bóng tối phía xa, có một con đường dài và hẹp. Con đường này có lẽ có thể đi qua bóng tối sâu thẳm và cuối cùng dẫn đến ánh sáng thực sự, hoặc nó chỉ có thể đi vào bóng tối sâu hơn và cuối cùng dẫn đến cái chết. Nhưng Lâm Duệ vẫn là lựa chọn con đường này. Bởi vì y thấy được một người đeo mặt nạ, đang chờ y ở trên con đường kia. "Hối hận sao? Sớm như vậy liền đến nơi này." "Không hối hận." "Đáng sợ hơn so với tử vong chính là tuần hoàn, người đùa bỡn thời không, tất nhiên cũng sẽ bị thời không đùa bỡn." "Lão sư, ta cũng đều đã chết...ngươi nói chuyện có thể đừng có tối nghĩa như vậy hay không..." "Lão sư? Ha ha ha ha...quan hệ giữa ta cùng với người, đâu phải chỉ là thầy trò đơn giản như vậy." Lâm Duệ cũng không biết ý tứ của những lời này, y chỉ là cười cười nói: "Ta tuy không hối hận, nhưng vẫn cảm thấy, chết cũng quá uất ức, thế giới này quả nhiên có rất nhiều tồn tại cường đại không thể lý giải. Nhưng cuối cùng, ta dường như đã làm một chuyện tốt, tuy ta đã...không có cách nào đi quan sát phần kết thúc của đoạn nhân quả này."

"Nếu như đã cố gắng hết sức, như vậy liền không cần phải tưởng nhớ" "Lại nói tiếp...ta có được xem là anh hùng hợp cách không?" Trên con đường tăm tối, hai đời quái nhân mặt nạ đi song song, đi vào sâu trong Hoàng Tuyền Đảo. Lâm Duệ không nghe được lão sư đáp lại, phảng phất như đối với chuyện y có phải là anh hùng hay không, khinh thường trả lời. Chỉ là nếu có người nhìn sau lưng bọn họ, sẽ phát hiện ra hai đạo thân ảnh dần dần trùng hợp. Y là anh hùng, vẫn luôn như vậy.

Ngoài tháp, tại thành phố Bách Xuyên. "Có tìm được bọn họ không? Còn bao lâu nữa mới đến?" Bạch Vụ lại hỏi một lần nữa. Hai phút trước hắn đã từng hỏi như vậy.

Trong tình hình hiện tại trên chiến trường, Tỉnh Ngũ bị Lâm Duệ ngăn chặn, liên quân Hoàng Tuyền Đảo Hắc Kim Đảo bị tiếng cười của chú hề chế trụ. Cục diện ở vào một loại trạng thái thế

hoà không phân thắng bại.

Nhưng Bạch Vụ rất rõ ràng, đối phương còn có một con quái vật mạnh nhất chưa có xuất hiện, nếu như quái vật này đến thành phố Bách Xuyên, thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Vì vậy, đây là lần đầu tiên Bạch Vụ rất chờ mong số 0 có thể giáng xuống từ trên trời một lần nữa. Nhưng có lẽ Số 0 quả thật đang trên đường đi, có thể quỹ tích lộ tuyến di chuyển của Cơ Giới tộc, các lão sư tằm trắng vẫn luôn không thể biết được. "Còn chưa có tìm được" Bạch Vụ ngược lại là không có tỏ ra lo lắng lắm. Từ đầu tới cuối, ở trong trận đại chiến này, chỉ có vào thời điểm đạt được tin tức Hồng Ân tử vong, ánh mắt của hắn mới có chút biến hóa. Trận chiến đấu này quá trọng yếu, Bạch Vụ cũng luôn nhắc nhở chính mình, có lẽ bất kỳ một người chính mình xem trọng nào cũng đều có khả năng chết đi, bao gồm chính mình. Cho nên nhất định phải lãnh tĩnh, chỉ có lãnh tĩnh ứng đối, mới có thể khiến cho toàn bộ bố cục phát huy toàn bộ tác dụng. Sự trợ giúp của Số 0 đích xác trễ hơn so với trong tưởng tượng của Bạch Vụ, nhưng Bạch Vụ cũng đã cân nhắc tất cả những khả năng này.

Chỉ là lúc này, một sự tình ngoài ý liệu của hắn phát sinh. [Ông bạn già của ta, cuộc hành trình dài dằng dặc cuối cùng cũng phải kết thúc, nhưng y có lẽ còn có thể trở về, có lẽ lồng giam nhân quả dài dằng dặc đến gần như vô tận kia, ngươi có thể đánh vỡ, nhưng hiện tại...ngươi nên nên tiếp nhận một thực tế, lấy mặt nạ ra.] Tình huống như thế nào? Phổ Lôi Nhãn tại sao lại bỗng nhiên bắn ra tin tức? Bạch Vụ cảm thấy nhịp tim của mình đập chậm một nhịp, theo bản năng nghĩ tới cái gì. Hắn lấy chiếc mặt nạ ra khỏi túi đựng đồ của mình. Nụ cười trên chiếc mặt nạ trông vẫn có chút buồn cười và tà ác, Bạch Vụ nhận thấy rằng chiếc mặt nạ này đóng một vai trò quan trọng trong toàn bộ cuộc hành trình của mình.