Chương 1042:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1042:

1198 chū Giang Y Mễ ngồi co quắp dưới đất, phảng phất như đã không còn sức lực. Nàng khó khăn nhìn tấm gương kia, trong gương chỉ có khuôn mặt tái nhợt, ảm đạm của nàng. "Làm sao có thể nát...tấm gương làm sao có thể nát." Sau khi đại thúc rời đi, Giang Y Mễ vẫn cho rằng y đã chết. Nhưng nàng cũng nhớ rõ đại thúc từng nói, chỉ cần đại thúc còn sống, tấm gương này sẽ vẫn còn đó, vẫn còn có thể tiếp tục bảo hộ những học sinh kia. Nhưng hôm nay...tấm gương vỡ. Thế giới trong mắt, bị chia cắt như một tấm gương vỡ, sau đó trở nên mơ hồ. Trong 700 năm, Giang Y Mễ đã từng lần lượt tuyệt vọng, thế nhưng tấm gương vẫn còn, khiến cho nàng cũng cẩn thận từng li từng tí ôm hi vọng trong lòng. Nàng không dám đắc ý quên hình, sợ hãi chính mình chờ mong quá cao, cuối cùng thất bại.

Nàng chỉ cần nghĩ...có lẽ đại thúc còn sống, chỉ cần như vậy là đủ rồi. Nhưng hôm nay, tấm gương vỡ. Đây là liệu có nghĩa là, đại thúc có lẽ thật sự một mực còn sống, nhưng hiện tại...y đã chết? Nhưng nếu như y còn sống...vì sao lại không đến gặp ta? Hoặc là y đã tới...chỉ là ta không biết? Vào giờ khắc này Giang Y Mễ nghĩ tới một màn cực kỳ đáng sợ nào đó, sau đó cả người sợ hãi run rảy. Nàng đứng dậy, có chút thất hồn lạc phách vọt ra khu ký túc xá. Từng bóng đen ảm đạm đến không thể phát giác, bọn họ cáo biệt với Giang Y Mễ, nhưng Giang Y Mễ đã không còn tâm tư để tâm đến những chuyện này nữa. Trên khuôn mặt của nàng đẫm nước mắt, lộ ra vẻ dị thường chật vật, hoảng hốt đi về phía tiền tuyến.

Tại thành phố Bách Xuyên, phía ngoài cổng trường.

Tỉnh Ngũ nhíu mày. Tiếng cười bao trùm thành phố Bách Xuyên, điều y không ngờ tới, là ngay cả Trấn Hồn Khúc cùng với Súng Bái Tử Vong của quan toà cũng đều không thể trấn áp tiếng cười kia. Hơn nữa mình và kẻ đeo mặt nạ chiến đấu cũng không có kéo dài quá lâu, lại không nghĩ tới ở trong thời gian ngắn như vậy, tiếng cười kia lại khống chế toàn bộ toàn bộ Ác Đọa tại thành phố Bách Xuyên, bất luận kẻ xâm nhập hay là thủ vệ giả. "Ngược lại là năng lực rất thú vị, những kẻ nào ngăn ta, chết" Cảm giác lực đột nhiên thả ra, bất đồng cùng với những Ác Đọa cường đại như quan toà, thương nhân, Nhiếp Trọng Sơn Cố Hải Lâm, năng lực của Tỉnh Ngũ hoàn toàn là một loại trình độ khác. Cảm giác lực của y mạnh hơn xa xa so với những Ác Đọa này. Rất nhanh, ở dưới sự cảm giác của Tỉnh Ngũ, ngọn nguồn tiếng cười đã bị y tìm được. Chú hề cùng với Yến Cửu ở nơi xa còn chưa ý thức được, bọn họ đã bị địch nhân khóa chặt. Tỉnh Ngũ cũng ngoài ý muốn cảm nhận được khí tức của Bạch Vụ. "Rốt cục cũng chịu xuất hiện sao? Món nợ ở thành phố máy móc, cũng nên kết toán! Chẳng qua trước đó, ta sẽ cho người hiểu được cái gì gọi là tuyệt vọng.

Thân ảnh của Tỉnh Ngũ biến mất. Y có tốc độ cho dù là Lâm Duệ cũng không có cách nào triệt để áp chế, cho nên tuy cự ly giữa chú hề cùng với Tỉnh Ngũ rất xa, nhưng y vẫn có thể đi đến trong vài hơi thở. Vài giây sau, ở một chỗ bên ngoài khu vực phía bắc thành phố Bách Xuyên, Yến Cửu sợ hãi nhìn Tỉnh Ngũ đột nhiên dùng tốc độ khoa trương tới gần. "Nhân loại? Còn là nhân loại thuần túy không hề có sức chiến đấu?" Khiến cho Tỉnh Ngũ cảm thấy ngoài ý muốn cũng không phải là chú hề, tìm được chú hề, giết chết chú hề, chuyện này đối với y mà nói là không hề có độ khó. Chỉ là trong lúc nhất thời Tỉnh Ngũ cũng không có hiểu được, vì sao nơi này sẽ có một nhân loại. Mà nhân loại này cũng không có bất kỳ đặc thù nào, không có lực lượng, không có thiên phú, cũng không phải nửa Ác Đọa. Tỉnh Ngũ rất nhanh mất đi hứng thú đối với nhân loại này. Nhưng vào thời điểm y muốn giết chết Yến Cửu, chú hề chắn ở trước mặt Yến Cửu. Một màn này khiến cho Tỉnh Ngũ cảm thấy kinh ngạc một lần nữa. "Có chút thú vị, ngươi có lực lượng cường đại như thế, ta vốn định để người hiệu trung với ta,

những người lại cư nhiên chắn ở trước mặt một nhân loại?" Chú hề không nói gì, chỉ là giang ra hai tay, giống như che chở con của mình vậy, bảo hộ Yến Cửu. Sự chênh lệch giữa nó cùng với Tỉnh Ngũ, có thể nói là cách biệt một trời một vực, nhưng ở trong chớp mắt Tỉnh Ngũ muốn giết chết Yến Cửu, nó vẫn là không chùn bước chắn ở trước mặt Yến Cửu. Nhưng rất nhanh chú hề liền cảm nhận được chênh lệch thực lực, sau khi ngăn ở trước người Yến Cửu, nó phát hiện ra quái vật bỗng nhiên đánh tới, lại chỉ dùng khí thế liền có thể giam cầm chính mình. Cỗ lực lượng đáng sợ này, tuyệt đối không phải là mình có thể đối phó. Vì vậy vào giờ khắc này, chú hề bắt đầu điên cuồng phát ra tiếng cười, nó muốn dùng tiếng cười để mê hoặc tồn tại cấp Ma Vương trước mắt. Nhưng đối với Tỉnh Ngũ mà nói, tiếng cười như vậy muốn thôn phệ chính mình, căn bản là nói chuyện hoang đường viển vông. "Thật quá om sòm...Thanh Âm Cực Lạc, không nghĩ tới chấp niệm của nhân loại, sẽ sáng tạo ra năng lực dị biến thú vị như vậy. Nhưng nếu như không thể sử dụng cho ta, như vậy liền chết đi..."

Tỉnh Ngũ hơi động ngón tay một chút, vật chất màu đen giống như ngọn giáo bắn ra từ đầu ngón tay của y, sau đó dễ dàng xuyên qua cổ họng của chú hề. Tiếng cười lập tức im bặt. Một giây sau, vật chất màu đen bắt đầu không ngừng khuếch tán, tổn hại thân thể của chú hề. Chú hề ngăn ở trước người Yến Cửu, mặc trang phục vui nhộn...rốt cục cũng không thể đứng thẳng thân thể, nó ngã ngửa và rơi vào trong vòng tay của Yến Cửu. Đồng tử của Yến Cửu bởi vì kinh hãi mà co rút lại, nàng ôm thân thể của chú hề đang không ngừng hư thối, cả người nhẹ nhàng run rẩy.