Chương 1056:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1056:

Gã và Cố Hải Lâm cơ hồ là khắc chế trời sinh. Vảy rắn cường đại khiến cho Cố Hải Lâm có lực phòng ngự kinh khủng, nhưng loại phòng ngự này không thể ngăn cản dịch dạ dày ăn mòn hết thảy. Nhất là...mặc dù thực lực của Cố Hải Lâm ở bên trên Đan Đức, lại bởi vì muốn cố thủ địa lợi, không thể lui bước. Trận chiến đấu này vốn dĩ không có bất kỳ hồi hộp gì. Nhưng hết lần này tới lần khác...một thiếu niên trông có vẻ nhút nhát e lệ, theo thân thể khổng lồ của Cố Hải Lâm, leo lên đỉnh đầu rắn thứ ba. Thiếu niên kia mặc quần áo quân đoàn điều tra, không ngừng vung vẩy hai tay, như là cầu cứu đối với dạ dày to lớn trên không trung. Không ai có thể nghĩ đến, cử động nhìn giống như chịu chết, lại thật sự khiến cho Đan Đức dừng

lai!

"Đan Đức...dừng lại! Dừng lại! Van cầu ngươi!" Bạch Tiểu Vũ không biết liệu giọng nói của mình có thể truyền ra trong chiến trường nơi có tiếng hét giết chóc lớn như vậy hay không. Nước mắt chảy dài trên gương mặt, nội tâm run lên vì sợ hãi. Trong 700 năm, ở giữa y cùng với Đan Đức, có một mối ràng buộc không thể xác định. Trước đó bọn họ thậm chí còn có tên giống nhau. Bởi vì vào trước khi được Bạch Vụ cứu vớt, tên của Bạch Tiểu Vũ, cũng gọi là Đan Đức, thẳng đến sau này, y mới bởi vì Ngũ Cửu, có cái tên Bạch Tiểu Vũ này. Bạch Tiểu Vũ rất sợ hãi bằng hữu của mình không còn nhớ rõ chính mình, y đã thật lâu không có đi thăm Đan Đức. Nhưng có lẽ là bởi vì tháng ngày ở trong quân đoàn điều tra thật sự rất vui vẻ, Bạch Tiểu Vũ phát hiện ra...tỉ trọng của Đan Đức ở trong nội tâm của mình, càng ngày càng thấp. Cho nên y leo lên đỉnh đầu rắn to lớn, không khỏi tự hỏi, Đan Đức liệu có còn quan tâm đến chính mình nữa không? Suốt 700 năm bị Gia ẩn giam cầm một cách vô nhân đạo, khiến cho Bạch Tiểu Vũ vô cùng quý

trọng đối với thời gian đạt được tự do. Y yêu thích mỗi một người bên người Bạch Vụ cùng với Bạch Vụ, y từ trong thế giới chỉ có Đan Đức, tìm thấy một thế giới rộng lớn hơn, nhưng hết lần này tới lần khác...trong nội tâm lại cảm thấy như là phản bội người bằng hữu duy nhất trước đó. "Đan Đức! Hãy rời khỏi nơi này đi! Đừng có thương tổn nhân loại! !" Bạch Tiểu Vũ đã không biết nói gì nữa, chỉ là không ngừng cầu khẩn. Lúc này Lâm Vô Nhu, Vương Thế, Doãn Sương, Thương Tiểu Ất, thậm chí Tần Lâm đều bò lên trên đầu rắn, chặn ở trước mặt Bạch Tiểu Vũ. Bọn họ cũng không biết quá khứ giữa Bạch Tiểu Vũ cùng với Đan Đức, chỉ cho rằng...thiếu niên này điên rồi sao? Y cho rằng mình là ai? Là chúa cứu thế? Loại cử động này chẳng lẽ không phải là đang gây hấn với đối thủ sao? Không nghĩ quá nhiều, đối với sự thiện lương của Bạch Tiểu Vũ mọi người quân đoàn điều tra đã sớm hiểu rõ, bọn họ ngắn ở trước mặt Bạch Tiểu Vũ, muốn kéo Bạch Tiểu Vũ đi, những biểu hiện của Bạch Tiểu Vũ lần này vô cùng cố chấp. Y vẫn là không ngừng cầu khẩn Đan Đức.

Sau đó đám người Doãn Sương phát hiện ra...dịch dạ dày kinh khủng kia, chợt bắt đầu chảy ngược! Quái vật to lớn trong đêm tối, chẳng lẽ là thật sự nghe lời của Bạch Tiểu Vũ? Đan Đức nhìn Bạch Tiểu Vũ, chỉ ở trong chớp mắt, liền từ trong ánh mắt của Bạch Tiểu Vũ đọc được ý nghĩ trong nội tâm của Bạch Tiểu Vũ. "Y đang sợ ta sao?" "Cái ánh mắt này, dường như là cảm thấy có lỗi với ta? Trải qua lâu như vậy, vẫn là nhát gan như

vậy..."

"Xem ra...đi theo nhân loại kia đến Tòa Tháp, ngươi rốt cuộc đã tìm được cuộc sống mới. Hiện tại còn có bằng hữu ngăn ở trước người ngươi, ta nên tức giận sao?" "Được rồi...so sánh với người, những người này căn bản không trọng yếu, có lẽ sẽ có một ngày, ngươi sẽ triệt để quên ta, nhưng Đan Đức, ta sẽ không quên người" "Ta vĩnh viễn sẽ nhớ rõ, ta là bởi vì người mới còn sống. Mặc kệ ngươi ở trong nhân loại là thân phận gì, tên là gì, ở chỗ này của ta, ngươi vĩnh viễn là Đan Đức, là một ta khác" Túi dạ dày to lớn bắt đầu co rút lại nhanh chóng. Tồn tại có hình thể ngang nhau với Cửu Đầu Xà, đã biến mất.

Một con quái vật xấu xí, tràn đầy bướu thịt từ trên không trung rơi xuống. Ở trong một khoảnh khắc nào đó, Đan Đức cùng với Bạch Tiểu Vũ phảng phất như dùng ánh mắt giao tiếp. "Ta vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương người. Đừng có cảm thấy có lỗi, nào có ai lại cảm thấy có lỗi với bản thân" Đan Đức nói câu này. Gã rơi xuống từ trên không trung, lời này nói rất nhỏ, nhưng Bạch Tiểu Vũ lại phảng phất như có thể nghe được vậy. Bạch Tiểu Vũ vẫn luôn cho rằng, Đan Đức có lẽ là dựa vào cơ quan của chính mình sống tiếp được, nhưng Đan Đức cùng với mình, cũng không phải là một người. Chỉ là nhìn thân thể rơi vào trong bóng đêm kia, Bạch Tiểu Vũ lần đầu tiên cảm giác được... Đan Đức, có lẽ thật sự có loại liên hệ trên linh hồn nào đó với chính mình. Nguy cơ to lớn được giải trừ, Cố Hải Lâm tuy bị thương, nhưng bằng vào lực khôi phục kinh người của gã, qua không bao lâu, là có thể tiếp tục tham gia chiến trường. Ở phía trên đầu rắn, Doãn Sương nhìn Bạch Tiểu Vũ, hỏi: "Ngươi nhận thức quái vật kia?"

"Ừ...gã tên là Đan Đức, là ta là một ta khác" Bạch Tiểu Vũ nước mắt tràn mi, yên lặng các biệt đối với Đan Đức. Trở ngại chỗ tránh nạn lớn nhất một kẻ tiếp một kẻ biến mất. Theo Đan Đức cũng biến mất trong bóng đêm, thợ rèn - kẻ duy nhất còn có thể chiến đấu, rốt cục cũng ý thức được... Thua rồi. Nhân loại cùng với Ác Đọa quyết đấu chính diện...Ác Đọa sẽ thua! Ở dưới tình huống không có họ Tỉnh tham dự, nhân loại có lẽ thật sự có vốn liếng đặt chân ngoài tháp. Thợ rèn ý thức được chuyện này, vẫn luôn không thể tin.