Chương 1058:
1188 chū Trong chớp mắt, Bạch Vụ, Yến Tự Tại, Cố Hải Lâm, Nhiếp Trọng Sơn, tất cả mọi người đều cảm thấy một cỗ khí tức kinh khủng. Hoàn toàn bất đồng so với toàn bộ khí thế Ác Đọa phát tán trước đây! Ở trong chớp mắt không bị quy tắc trói buộc, Tỉnh Ngữ không có ý định lập tức ôn chuyện với huynh trưởng, y quá kiêng kị nửa Ác Đọa Giang Y Mễ, dự định trực tiếp giết chết. Trong chớp mắt, Bạch Vụ chuẩn bị để cho Yến Tự Tại cứu người, nhưng hắn rất nhanh lộ ra biểu tình nghi hoặc. Lực lượng vận rủi bị tan rã, Giang Y Mễ té trên mặt đất, lúc này ai cũng có thể giết chết thiếu nữ này. Nhưng ngay vào thời điểm Tỉnh Ngũ chuẩn bị làm như vậy, Tỉnh Nhị ngăn ở trước mặt Tỉnh Ngũ. fi"Trên người mang theo lực lượng điềm xấu như thế..lại có thể bảo trì lý trí bản thân thanh tịnh, vì những nhân loại khả ái này ngăn cản được ngươi, ta thấy cô nương này vừa đáng yêu vừa tội
nghiệp, ngươi hãy tha cho nàng đi." Tỉnh Ngũ kinh hãi. Hình ảnh Tỉnh Nhị chặn đường Tỉnh Ngũ, cũng làm cho một đám Ác Đọa cùng với nhân loại đang chiến đấu kinh ngạc không thôi. Nếu như nói vào một khắc trước, người chói mắt nhất trên chiến trường, là Bạch Vụ Yến Tự Tại, là Trịnh Nhạc Ngũ Cửu, như vậy trong khoảnh khắc bức tường vận rủi ngăn cản vỡ nát, những người này đều không còn trọng yếu. Nhân loại cũng thế, Ác Đọa cũng thế, ở trước mặt hai kẻ họ Tỉnh, cũng bị lực lượng cường đại vượt quá tưởng tượng chấn nhiếp. Không cần xuất thủ, chỉ là khí thế của hai người này cùng nhau xuất hiện, liền trong chớp mắt khiến cho thật vất vả mới có kỳ vọng đối với thắng lợi, đều tan vỡ. Rất nhiều thành viên quân đoàn điều tra lần đầu tiên cảm nhận được loại khí tức này, trị số dao động tâm tình trên đồng hồ trực tiếp tăng vọt đến 70. Bọn họ không thể ngăn chặn loại cảm giác sợ hãi này.
Bạch Vụ vẫn còn nhớ rõ, cỗ khí tức đáng sợ trên người Tỉnh Ngũ này, chỉ cần hơi đụng vào, liền sẽ
bị vô tận tâm tình bao phủ. Đây là một tồn tại...nhân loại trời sinh không thể đối kháng. Không có quan hệ gì với sức chiến đấu, đây căn bản chính là áp chế tuyệt đối. Ký ức Yến Tự Tại thay thế mình với Tỉnh Ngũ, sau đó trong chớp mắt bị tâm tình tiêu cực bao phủ suýt nữa Ác Đọa hóa rõ mồn một trước mắt. Trên chiến trường to lớn, vô số vong hồn ác quỷ, Ác Đọa, nhân loại, toàn bộ đều dừng lại. Tay của Tỉnh Ngũ bị Tỉnh Nhị dùng niệm châu chống đỡ. "Lẩu như vậy không có gặp mặt, còn chưa có tiêu tan lệ khí trong nội tâm sao, ta đã nói rồi, chúng ta muốn trở thành chúa tể thế gian, như vậy chỉ dựa vào tàn bạo là không được, phải có yêu, phải học được bao dung vạn vật." Toàn bộ khí tức đến từ đầm lầy phệ hồn, bị Tỉnh Nhị cắt đứt bằng một đĩa quay vàng khổng lồ được cấu thành từ vô số cánh tay của tượng phật. Y tỏa sáng rực rỡ ở trong bóng đêm, giống như Phật Đà giáng xuống từ trên trời, thể hiện lòng từ bị đối với thế nhân. Tỉnh Ngũ chính là không quen nhìn bộ dáng này của huynh trưởng, đây là giả vờ cho ai nhìn?
Nhân loại chính là kiến hôi, thế gian vạn vật đều là kiến hôi, sư tử từ bị đối với kiến hôi, chuyện này Vốn dĩ rất buồn cười. Tỉnh Nhị phảng phất như xem thấu ý nghĩ của Tỉnh Ngũ: "Sư tử trên thế giới này có lẽ có địa vị cao cả, nhưng thế giới cũng không phải do sư tử cấu thành, mà là toàn bộ kiến hôi trong mắt người xây dựng. Phải học được kính nể, học được yêu, trong nội tâm tiểu cô nương kia có yêu, nói không chừng có một ngày, nàng có thể đi được xa hơn so với ngươi." "Đừng có xen vào việc của người khác!" Tỉnh Ngũ trợn mắt nhìn Tỉnh Nhị, y bỗng nhiên nghĩ đến, huynh trưởng vượt qua cự li dài tới làm hỏng chuyện của mình...chẳng lẽ là do ảnh hưởng của vận rủi? Tỉnh Nhị phủ một lớp Phật quang lên trên người của Giang Y Mễ. Phật quang màu vàng hoàn toàn bất đồng cùng với vật chất màu đen trong đầm lầy phệ hồn, phảng phất như một thứ đại biểu cho cứu rỗi, một thứ đại biểu cho huỷ diệt. Nhưng Tỉnh Ngũ rõ ràng, đây kỳ thật chính là một loại lực lượng. Nhị ca chỉ là trầm mê ở trong vai diễn của mình mà thôi, thú y yêu căn bản không phải thiên hạ chúng sinh, thú y yêu, là thiết lập làm người của mình.
Nhưng một người nếu như có thể lừa gạt cả chính mình, như vậy nếu y lừa gạt mình là một quân tử, vậy y chính là quân tử, nếu như y lừa gạt mình là nhà sư, như vậy y chính là nhà sư. Toàn bộ chiến trường lặng ngắt như tờ, ngẫu nhiên có âm thanh nuốt nước bọt sợ hãi của nhân loại. "Ngươi rốt cuộc là muốn làm cái gì? Ngươi làm sao có thể tới nơi này?" Tỉnh Ngũ lui lại vài bước, kiêng kị nhìn Tỉnh Nhị. Nếu như Tỉnh Nhị ngăn cản chính mình giết người, như vậy chính mình nên suy nghĩ thật kỹ, y đến cùng là địch hay là bạn. "Vấn đề này ta cũng muốn biết, ngươi vì sao lại ở chỗ này?" Tỉnh Nhị ôn hòa nhìn Tỉnh Ngũ. Hiện tại ở trên chiến chiến trường này, giống như là một đám con kiến nhìn hai con sư tử, bản thân kết quả của trận chiến dường như không quan trọng, hai con khổng lồ quái vật này nếu như quyết định huỷ diệt nhân loại, như vậy nhân loại, tuyệt đối không có khả năng có bất kỳ phần thắng nào. Trong đầu Bạch Vụ cũng nhanh chóng tự hỏi vấn đề. "Nếu như Số 0 chạy đến, có thể đánh bại Tỉnh Ngũ...như vậy ai có thể đánh bại nhà sư?" "Đây là Ma Vương tầng 51 sao? Đây căn bản không phải là tồn tại bây giờ chúng ta có thể đối phó"
Cố gắng hết sức làm nhân sự, nghe thiên mệnh, nếu như đối mặt với hai kẻ họ Tỉnh liên thủ là thiên mệnh, Bạch Vụ thậm chí có thể trực tiếp kết luận...chỗ tránh nạn diệt vong, chính là thiên mệnh.