Chương 1060:
Tỉnh Nhị nhìn Tỉnh Ngũ, như thể nhìn một đứa trẻ ngây thơ, CỖ sát ý cường đại này, như thể chỉ là trẻ con nghịch ngợm. Y cuời cười ôn hòa, gật gật đầu. Nhóm nhân loại một giây trước vẫn còn tồn tại một ít lòng may mắn, vào thời khắc này, không khỏi cảm thấy sợ hãi cùng với tuyệt vọng. Ác Đọa tấm gương có chút đồng tình nhìn Nhiếp Trọng Sơn, quan toà bị áp chế hấp hối, khí tức mong manh giễu cợt Bạch Vụ. Phảng phất như người này...từ giờ khắc này, đã là một người chết. Ngũ Cửu cùng với Trịnh Nhạc cảm nhận được khí tức kinh khủng, kết thúc mộng cảnh, thương nhân té trên mặt đất, khó khăn hít thở. Ngũ Cửu nhìn hai đạo thân ảnh phương xa, như lâm đại địch.
Miệng của Trịnh Nhạc run rẩy: "Mẹ kiếp...quái vật...tại sao lại tới, con mẹ nhà người này sao không nói rõ với ta? Nếu ta biết có loại quái vật này tới, có tuyệt giao ta cũng không tới!" Thợ rèn lui lại mấy mét, nhìn Tỉnh Ngũ cùng với Tỉnh Nhị, trong mắt mang theo cung kính như là đối với thần. "Thần phạt hàng lâm, sự cố gắng của các ngươi, cuối cùng vẫn là uổng phí!" Lưu Mộ cũng không có tái chiến, đối mặt với hai tồn tại có bề ngoài nhân loại phiêu phù ở giữa không trung, gã lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác sợ hãi đến từ linh hồn. Cho dù chiến đấu căn bản chưa có bắt đầu. Trong tay Yến Tự Tại, cầm dược tề lúc trước Yến Triều đã từng sử dụng. Y quá rõ ràng chênh lệch giữa nhân loại cùng với quái vật họ Tỉnh, cho nên vì bảo trụ Bạch Vụ, y dĩ nhiên có giác ngộ liều mạng đánh một trận tử chiến. Ngũ Cửu thì lau chùi máu Ác Đọa dơ bẩn trên lưỡi đao. Không có e sợ chiến, trong mắt y, Bạch Vụ chính là đội viên của mình. Phó Đoàn Trưởng phải bảo vệ đội viên, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. 24 kỵ binh sắt đi đến trước người Cửu Đầu Xà to lớn, chúng đã sớm dâng ra hết thảy giác ngộ vì
chỗ tránh nạn. Tỉnh Nhị trôi nổi ở giữa không trung, nhìn chúng sinh dưới chân, ôn hòa nói: "Chiến tranh sẽ chỉ mang lại thương vong không đáng có, thần đã phân chia các ngươi đến từng khu vực thuộc về mình, các ngươi làm sao phải đau khổ vượt qua khu vực, hội tụ cùng một chỗ chứ?" "Ta sẽ không can thiệp chuyện của các ngươi, dù sao thì chiến tranh, cũng là một khẩu không thể thiếu của mưu cầu hòa bình, nhưng ta hi vọng các ngươi có thể vào sau ngày hôm nay, học được cách yêu thế giới này, học được cách cảm ơn thần đã ban tặng các ngươi hết thảy" "Phái ra đại biểu tại Tòa Tháp của các ngươi, dùng một loại phương thức ôn hòa nói chuyện cùng với chúng ta, thần cũng sẽ giảng đạo lý và có hảo cảm đối với nhân loại hiểu chuyện, có lẽ những gì các ngươi mong muốn, chúng ta cũng sẽ cho các ngươi, không cần dùng hình thức chiến tranh, chỉ cần các ngươi...không có quá tham lam" Tỉnh Nhị hi vọng lần ngôn luận từ bị này, có thể ở bên trong vô hình, xóa bỏ đi chiến ý của rất nhiều người. Nhưng Tỉnh Ngũ lại cảm thấy, huynh trưởng giả từ bi, ngược lại mới là không đủ lý giải nhân loại.
Quả nhiên, không lâu sau khi Tỉnh Nhị giống như thần cao cao tại thượng nói xong lời này. Kha Nhĩ cười cười: "Đát đát đát đát đát đát đát.." Y biết nhân vật phát ra ánh vàng giống như phật tử trên bầu trời kia, là tồn tại có thể dễ dàng huỷ diệt sự hiện hữu của mình. Nhưng y vẫn là không nhịn cười được. Cảm ơn? Yêu? Khu vực? Đây là những gì mà thần nói sao? Đây là tầm mắt của thần? Khó trách thần thoại trong thế giới này, sẽ luôn có hành động vĩ đại nhân loại đồ thần. Bởi vì thần...căn bản không thấy rõ khó khăn trong nhân gian. Bị nhốt ở một chỗ trong 700 năm, dựa vào cái gì còn phải cảm ơn! Ngày xưa, có tình yêu và hy vọng trên thế giới này, nhưng tại sao vị thần đã phá hủy tất cả những thứ này lại cần con người biết ơn? Người nhà của mình từng người bị Ác Đọa giết chết, vì trốn vào Tòa Tháp, 700 năm trước người của thế giới này đã dùng hết thủ đoạn. Vì đạt được tài nguyên sinh tồn, mọi người cướp đoạt tàn sát lẫn nhau.
Loại thời điểm này, người lại giảng yêu với ta? Yêu cái con mẹ nhà ngươi! Miệng phía trên của Lữ Ngôn mắng chửi người, miệng trước ngực thường thường là tương đối lễ phép, nhưng y từ trước đến giờ luôn đồng tình với Kha Nhĩ, dùng hai miệng đồng thời nói: "Thần con mẹ mày!" Theo Lữ Ngôn cùng với Kha Nhĩ tỏ thái độ, nhóm Ác Đọa Tiền Nhất Tâm, Viên Diệp, Lưu Mộ, Nhiếp Trọng Sơn cũng nhao nhao hiện ra chiến ý. Tần Tung nhìn những con Ác Đọa này, nhìn tiền bối quân đoàn điều tra Cố Hải Lâm trong miệng Ngũ Cửu ngày xưa, rất kinh ngạc...đối mặt với lực lượng tuyệt vọng như vậy, những người này chẳng lẽ thật sự không sợ hãi sao? Sau đó y nhìn thấy Bạch Tiểu Vũ, thấy được Lâm Vô Nhu, Vương Thế, những thành viên tổ tiên
phong đội 7 quân đoàn điều tra đã từng cộng sự cùng một chỗ với Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ đó. Bọn họ đang sợ hãi, đang run rẩy, nhưng bọn họ cũng từng bước một đi về phía trước. Lưu lại núi xanh, không sợ không có củi đốt! Sợ hãi, rõ ràng chỉ cần khởi động đĩa quay là được rồi! Nhưng những người này...phảng phất như quên mất lựa chọn còn có thể lui về phía sau. Nhưng Tần Tung cũng phát hiện ra...người có dũng khí chiến thắng sợ hãi, cuối cùng vẫn là số ít.
Đại đa số người vẫn là sợ hãi. Lính đánh thuế đến từ Tòa Tháp, tuyệt đại đa số người đến từ quân đoàn điều tra...đối mặt với hai tồn tại họ Tỉnh, cho dù đối phương chỉ là đứng ở chỗ đó, đã cảm giác được sợ hãi. Loại sợ hãi này khiến cho trong nội tâm đề không nổi bất kỳ dũng khí chiến đấu nào. Tần Tung rất muốn cao giọng ủng hộ vài câu, nhưng ngay cả y, cũng là lần đầu tiên đối mặt với lực lượng cường đại như thế.