Chương 1062:
Tần Tung không tiếng động chảy nước mắt, y cũng không biết vì sao nước mắt chính là không ngăn được. Nhìn những thân ảnh chạy nước rút đó, chỉ cảm thấy linh hồn thống khổ như bị kim đâm. Nếu như có thể cộng sự cùng với tiền bối quân đoàn điều tra ưu tú như vậy tại Tòa Tháp hẳn là rất tốt? Nếu như bi kịch 90 năm trước không có phát sinh, Tòa Tháp hiện tại nên là bộ dáng gì? Gia tộc của mình ở trong lịch sử đến cùng đã làm bao nhiêu chuyện như vậy? Nhưng không có nếu trong cuộc sống, và nhiều tiếc nuối của quá khứ chỉ có thể là tiếc nuối mãi
mãi.
Nhưng rất nhiều tiếc nuối hội tụ tại thời khắc này, khiến cho Tần Tung từ trước đến giờ lãnh tĩnh, làm ra hành động vĩ đại có nhiệt huyết nhất trong đời!
Đoàn Trưởng đứng đầu quân đoàn điều tra, con nối dõi kẻ thống trị Tòa Tháp, người có tương lại tươi sáng trong mắt vô số người này-- Giơ lên dĩa quay cao cao. Liên quân nhân loại khiếp đảm vào thời khắc này, đều thấy được một màn khiến cho bọn họ chấn kinh. Tần Tung hung hăng nên đĩa quay xuống! Sau đó không có bất kỳ ngôn ngữ nào, nghênh đón hắc ám vô tận, Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra đương thời Tần Tung, gia nhập vào trong trận doanh công kích! Tất cả sợ hãi vào thời khắc này hoàn toàn biến thành hỏa diễm tức giận, và những người cảm thấy sợ hãi đó, cảm giác được một loại tâm tình đang không ngừng đánh thẳng vào! Phảng phất như ngay cả tử vong cũng không còn đáng sợ! "Quân đoàn điều tra, công kích!" Thanh âm khẩu hiệu công kích này, xa xa không rung động bằng Cố Hải Lâm, nhưng khiến cho Cố Hải Lâm phía trước, trong giây lát quay đầu lại, thấy được một màn khiến cho y lã chã rơi lệ. Vương Thế Long Tiêu, Mạnh Uyên, Phong Triển...càng ngày càng nhiều người làm ra cử động
đồng dạng. Các tướng sĩ quân đoàn điều tra lần lượt đập vỡ dĩa quay, biểu đạt quyết ý đập nồi dìm thuyền! Bi kịch 90 năm trước, bọn họ đã biết. Một năm kia... Những tướng sĩ xuất chinh bên ngoài đó, bởi vì nguyên nhân dĩa quay không thể trở lại Tòa Tháp. Nhưng bọn họ không có chết đi, mà là mang theo lý tưởng càng thêm cao thượng, còn sống. Vào thời điểm đối mặt với Cửu Đầu Xà-- Cố Hải Lâm gio dĩa quay lên cao cao, hung hăng đập vào trên mặt đất. Vô số tướng sĩ hai quân cũng dùng cái động tác này để diễn tả sự phẫn nộ đối với Tòa Tháp. Mà hôm nay... Tần Tung cũng làm ra động tác đồng dạng! Vô số tướng sĩ quân đoàn điều tra cũng làm ra đồng dạng động tác! Cố Hải Lâm vẫn luôn tuyệt vọng đối với Tòa Tháp, không nghĩ tới 90 năm sau, còn có thể gặp được một đám nhân loại khả kính như vậy! Cố Hải Lâm bỗng nhiên cảm giác được, chính mình chờ đợi là đáng, có thể chết ở trên dạng chiến
trường này, cũng là đáng có. Y hét lớn ở trong đêm tối: "Bạch Vụ! Ta đã nhìn thấy chỗ tránh nạn! Tiếc nuối 90 năm qua đã không còn!" Nhìn thân ảnh khổng lồ trong bầu trời đêm, trong thân thể Bạch Vụ nổi lên ánh sáng màu đỏ. Hắn nhìn Yến Tự Tại, bình tĩnh nói: "Yến Tự Tại, nhất định phải giúp Cố Hải Lâm sống sót". Yến Tự Tại gật gật đầu nói: "Ta biết nên làm như thế nào, nhưng người thì sao? Đối phương là chạy tới vì ngươi." Bạch Vụ cười cười: "Đúng vậy, thậm chí chúng ta liên thủ, cũng tuyệt đối không có khả năng chiến thắng địch nhân như vậy, cho nên kế tiếp...công việc của ngươi chính là đưa người đến học xá khu đông, liên thủ ở giữa người ta giải trừ. Quan toà đã trọng thương, trong chốc lát cũng không thể gây ra sóng gió." "Quái vật họ Tỉnh, không phải là tồn tại các ngươi có thể đối phó, tất cả chỉ có thể giao cho ta cùng với Ác Đọa" Yến Tự Tại khó hiểu: "Ngươi muốn làm cái gì?" "Nội tâm của ta là một người điên, một người điên hợp cách, đầu tiên muốn làm, chính là học được
trường này, cũng là đáng có. Y hét lớn ở trong đêm tối: "Bạch Vụ! Ta đã nhìn thấy chỗ tránh nạn! Tiếc nuối 90 năm qua đã không còn!" Nhìn thân ảnh khổng lồ trong bầu trời đêm, trong thân thể Bạch Vụ nổi lên ánh sáng màu đỏ. Hắn nhìn Yến Tự Tại, bình tĩnh nói: "Yến Tự Tại, nhất định phải giúp Cố Hải Lâm sống sót". Yến Tự Tại gật gật đầu nói: "Ta biết nên làm như thế nào, nhưng người thì sao? Đối phương là chạy tới vì ngươi." Bạch Vụ cười cười: "Đúng vậy, thậm chí chúng ta liên thủ, cũng tuyệt đối không có khả năng chiến thắng địch nhân như vậy, cho nên kế tiếp...công việc của ngươi chính là đưa người đến học xá khu đông, liên thủ ở giữa người ta giải trừ. Quan toà đã trọng thương, trong chốc lát cũng không thể gây ra sóng gió." "Quái vật họ Tỉnh, không phải là tồn tại các ngươi có thể đối phó, tất cả chỉ có thể giao cho ta cùng với Ác Đọa" Yến Tự Tại khó hiểu: "Ngươi muốn làm cái gì?" "Nội tâm của ta là một người điên, một người điên hợp cách, đầu tiên muốn làm, chính là học được
cách miệt thị tử vong. Hơn nữa ta cũng là một thành viên quân đoàn điều tra, nhìn thấy không, các cấp trên của ta đang khởi xướng công kích, ta cũng không thể lui về phía sau" Yến Tự Tại vẫn không rõ hàm nghĩa những lời này của Bạch Vụ. Theo lần công kích kia của Cố Hải Lâm, nhân loại tại thời khắc này, có lẽ có dũng khí đối mặt với hai quái vật họ Tỉnh, nhưng chênh lệch thực lực...cũng không có thu nhỏ lại. Bạch Vụ không có giải thích. Hắn chỉ là từ trong ba lô, lấy ra một cái bình. Chứa ở trong bình, là thứ Tỉnh Lục để lại ở ngôi trường này, một thứ đồ vật có tỷ lệ tử vong cao tới 95%. Nước giếng! Tỉnh Nhị ở trong bầu trời, thương xót nhìn chúng sinh phản kháng, sự ngoan cố của nhân loại, chính mình dùng yêu thu nạp bọn họ, nhưng bọn họ cũng không hiểu được cảm ơn. Y thậm chí còn tự an ủi mình, nhân loại không phải đều là như vậy, người trong Toà Tháp có lẽ sẽ ngoan ngoãn hơn. Y cũng luôn biết rằng , kẻ thống trị Tòa Tháp đều có hợp tác với Ác Đọa.
Như vậy xem ra, nhân loại ở trong Tòa Tháp mới là thiện lương, đáng được chính mình trông nom. Mà những nhân loại có ý đồ đi ra Tòa Tháp này, mới là có tội, nhân loại ác liệt. Chẳng qua Tỉnh Nhị nghĩ lại, có lẽ chính bởi vì như vậy, bọn hắn mới có giá trị để cảm hoá. Nhân loại có tình yêu thương, là có bản chất khác nhau so với không ít sinh vật mình siêu độ trên đường đi. Cuối cùng, ánh mắt của Tỉnh Nhị rơi vào trên người Bạch Vụ, trước hết giết người bên trong dự ngôn, lại đi yêu thiên hạ chúng sinh. Vào thời điểm y nghĩ như vậy, thân thể của Tỉnh Ngũ đã bị vật chất màu đen bao phủ. Mà Tĩnh Nhị không thích loại màu sắc này, cũng không thích loại khí tức này, nhưng nếu như hai người trăm sông đổ về một biển, y cũng không so đo. Phật quang càng sáng ngời, Tỉnh Nhị cùng với Tỉnh Ngũ trên không trung, phảng phất như Bồ Tát tế thế, cùng với Tu La diệt thế. Nhưng bất kể là thần hay là phật, đều đứng ở mặt đối lập với nhân loại.
Như vậy xem ra, nhân loại ở trong Tòa Tháp mới là thiện lương, đáng được chính mình trông nom. Mà những nhân loại có ý đồ đi ra Tòa Tháp này, mới là có tội, nhân loại ác liệt. Chẳng qua Tỉnh Nhị nghĩ lại, có lẽ chính bởi vì như vậy, bọn hắn mới có giá trị để cảm hoá. Nhân loại có tình yêu thương, là có bản chất khác nhau so với không ít sinh vật mình siêu độ trên đường đi. Cuối cùng, ánh mắt của Tỉnh Nhị rơi vào trên người Bạch Vụ, trước hết giết người bên trong dự ngôn, lại đi yêu thiên hạ chúng sinh. Vào thời điểm y nghĩ như vậy, thân thể của Tỉnh Ngũ đã bị vật chất màu đen bao phủ. Mà Tĩnh Nhị không thích loại màu sắc này, cũng không thích loại khí tức này, nhưng nếu như hai người trăm sông đổ về một biển, y cũng không so đo. Phật quang càng sáng ngời, Tỉnh Nhị cùng với Tỉnh Ngũ trên không trung, phảng phất như Bồ Tát tế thế, cùng với Tu La diệt thế. Nhưng bất kể là thần hay là phật, đều đứng ở mặt đối lập với nhân loại.