Chương 1068:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1068:

Chính mình cuối cùng sẽ đạt được dạng năng lực gì? Là chuỗi sức mạnh tăng vọt, hay là thiên phú hi hữu mà ánh mắt sở nhắc? Trong chớp mắt mở ra, toàn bộ Ác Đọa cũng sẽ bị chính mình hấp dẫn? Đương nhiên, tính khả năng lớn nhất là mình sẽ trực tiếp chết đi. Cho dù từ lúc trước khi chiến đấu liền có giác ngộ, cho dù nội tâm không biết sợ hãi là vật gì, nhưng trước khi chân chính uống nước giếng, Bạch Vụ vẫn là trông đặc biệt -- xoắn xuýt. Thời gian không đợi người, viện quân Số 0 chưa đến, có lẽ đã tiếp cận thành phố Bách Xuyên, nhưng bây giờ các lão sư ở trong trung tâm chỉ huy, cũng không có cách nào truyền tin tức đến cho mình. Một người điên hợp cách, điều đầu tiên cần làm là học cách coi thường tử vong. Nhưng người điên cũng sẽ không theo đuổi tử vong.

Bạch Vụ biết rằng đây có lẽ là thời điểm nhiệt huyết nhất đối với một người lạnh lùng như hắn. Nếu bỏ lỡ lần này, có khả năng cả đời cũng sẽ không bao giờ có được tâm tình như vậy. Cả đời cũng sẽ không nghĩ đến việc uống nước giếng. Kết quả là...hắn đã uống nước giếng.

Một giây trước ý thức vẫn còn ở trong chiến trường rộng lớn, một giây sau Bạch Vụ chợt phát hiện ra, tất cả sinh vật xung quanh đều đã biến mất. Hắn phảng phất như nghe thấy tiếng chuông từ nhà thờ và nhìn thấy những ô cửa sổ màu sắc rực rỡ tượng trưng cho hy vọng và tình yêu. Trên cây thánh giá khổng lồ, pho tượng đồng của một nhân vật tông giáo đỉnh cấp nào đó ở kiếp trước đang nhìn chính mình bằng ánh mắt cổ quái. Phía sau tượng đồng là một đám đông người mặc những bộ quần áo khác nhau đang cầu nguyện. Vào thời điểm Bạch Vụ quay người nhìn về phía bọn họ, ánh sáng thánh khiết thông qua cửa sổ màu sắc rực rỡ rơi vào trên người Bạch Vụ.

Hắn phảng phất như là một vị thần, mà toàn bộ người cầu nguyện, cũng đều dùng biểu tình nhìn thấy thần tích đổ dồn về phía hắn. Đây là ảo giác sao? Trong đầu Bạch Vụ vừa mới sinh ra ý nghĩ này, cảnh tượng xung quanh liền đột nhiên biến hóa một lần nữa. Nhà thờ có không khí thánh khiết với mùi gỗ Sồi trắng, biến thành du thuyền với gió biển gào thét. Đây là một chiếc du thuyền cực kỳ to lớn, Bạch Vụ nhìn quanh, lại phát hiện ra tầm mắt của mình không thể nhìn thấy điểm cuối. Phảng phất như đang ở trong một thành phố trên biển nào đó. Ở phía xa là một bức tường đen, khổng lồ. "Hoá ra thế giới này là có tận cùng...hoá ra thế giới này là có phần cuối? Bên ngoài bức tường kia là cái gì? Vì sao ta dường như có ấn tượng gì đó, nhưng lại không nhớ ra được..." Thanh âm của một thiếu niên vang lên ở trong đầu Bạch Vụ. Bạch Vụ xoay người quay lại, một khuôn mặt có phần quen thuộc nhưng không nhớ ra là ai đập vào mi mắt.

Đây là một thiếu niên, Bạch Vụ thề rằng mình nhất định đã từng nhìn thấy gương mặt này, hay nói cách khác là một bộ phận của khuôn mặt này. Nhưng rốt cuộc là ở nơi nào? Trong chớp mắt thiếu niên nhìn thấy Bạch Vụ, cũng có chút nghi hoặc, cảm thấy một loại cảm giác đã từng quen biết. Cuối cùng y vẫn là bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động, đây chính là thuyền cứu nạn, mình đã từng thấy không ít người, thỉnh thoảng có những khuôn mặt quen thuộc nhưng không thể nhận ra, đó là chuyện bình thường. "Ngươi xem, ở bên kia bức tường...sẽ có thế giới mới sao? Thế giới ác mộng này sẽ kết thúc ở bên kia bức tường sao?" Thanh âm của thiếu niên là run rẩy, có trời mới biết ở trong thời gian dài như vậy, y đã trải qua chuyện gì trên chiếc thuyền cứu nạn khổng lồ này. Vì tìm được nơi trú ẩn an toàn" trong nhiều năm qua, con quái vật khổng lồ này đã mất phương hướng ở giữa đại dương hết lần này đến lần khác. Hiện giờ, y rốt cuộc cũng nhìn thấy ranh giới của thế giới.

Bạch Vụ muốn trả lời, nhưng khung cảnh đã bắt đầu thay đổi. "Chuyện gì đang xảy ra? Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào? Vì sao uống nước giếng, ta sẽ xuất hiện những ảo giác này...đây quả thật là ảo giác sao?" Thế giới xung quanh lại bắt đầu vỡ vụn một lần nữa, biến hóa sinh ra sau khi chính mình uống nước giếng, không đồng nhất với quá trình nhân loại ăn loại đan dược công lực đại tăng nào đó trong dự đoán của hắn. Bạch Vụ vẫn cho rằng chính mình sẽ cảm thấy thân thể rất thống khổ. Nhưng hắn phát hiện ra cũng không phải như thế. May mà những nghi hoặc này, rất nhanh liền được giải đáp. [Lão tiểu nhị, nước giếng cũng không phải là linh đan diệu dược gì, giếng cũng không phải là thuốc chữa bách bệnh, người phải vượt ra ngoài khái niệm về sự vật.] Phổ Lôi Nhãn? Ngắm nhìn thế giới không ngừng vỡ vụn cùng với không ngừng gây dựng lại, Bạch Vụ chợt phát hiện ra, trong mắt bắn ra chú thích. Vượt ra ngoài khái niệm về sự vật?

Bạch Vụ muốn trả lời, nhưng khung cảnh đã bắt đầu thay đổi. "Chuyện gì đang xảy ra? Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào? Vì sao uống nước giếng, ta sẽ xuất hiện những ảo giác này...đây quả thật là ảo giác sao?" Thế giới xung quanh lại bắt đầu vỡ vụn một lần nữa, biến hóa sinh ra sau khi chính mình uống nước giếng, không đồng nhất với quá trình nhân loại ăn loại đan dược công lực đại tăng nào đó trong dự đoán của hắn. Bạch Vụ vẫn cho rằng chính mình sẽ cảm thấy thân thể rất thống khổ. Nhưng hắn phát hiện ra cũng không phải như thế. May mà những nghi hoặc này, rất nhanh liền được giải đáp. [Lão tiểu nhị, nước giếng cũng không phải là linh đan diệu dược gì, giếng cũng không phải là thuốc chữa bách bệnh, người phải vượt ra ngoài khái niệm về sự vật.] Phổ Lôi Nhãn? Ngắm nhìn thế giới không ngừng vỡ vụn cùng với không ngừng gây dựng lại, Bạch Vụ chợt phát hiện ra, trong mắt bắn ra chú thích. Vượt ra ngoài khái niệm về sự vật?

Mọi thứ trên đời đều có thể gọi là sự vật, chết, sống, động, tĩnh, quá khứ, tương lai. Đây là một khái niệm cực kỳ rộng, điều gì nằm ngoài khái niệm này? Hai cảnh tượng trước đó, Bạch Vụ cảm thấy rất lạ lẫm, những cảnh tượng kế tiếp, hắn lại cảm thấy có chút quen thuộc. Rất nhanh Bạch Vụ liền nhận ra đây là nơi nào. Những cánh đồng cỏ trải dài vô tận, những hàng rào sừng sững phía xa, những chiếc guồng nước, tháp và những dinh thự được thấy ở các nước Tây Âu vào thế kỷ XVIII đều nằm rải rác ở đây. Nông trường! Vào thời điểm nông trường chưa xây dựng hoàn thành, trong mắt lại bắn ra chú thích. [Giếng đại biểu cho méo mó, nước giếng đại biểu cho một bộ phận của giếng, méo mó có thể méo mó nhân loại thành Ác Đọa, có thể là méo mó khoa học thành ma pháp, hoặc là méo mó các quy tắc vật lý hiện tại thành huyễn tưởng, hoặc méo mó sự sống và cái chết, quá khứ, tương lai. Người cho rằng thứ người uống là vật chất sao? Không phải, nó có lẽ dùng phương thức vật chất tồn tại, nhưng bản chất là một loại méo mó, một dạng ngẫu nhiên và không xác định.]