Chương 1072:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1072:

Làm thế nào mà một quái nhân mặt nạ sắp chết, ở dưới sự chỉ dẫn của người nào đó, gặp được

chính mình đang lang thang trong Thực Thành. Còn tưởng rằng kiếp sống anh hùng đã chấm dứt, nhưng đó chỉ là một hồi bôn tẩu trước khi trở về

điểm ban đầu. Đây mới thực sự là giam cầm vô tận! Có trời mới biết trong 700 năm này, kiếp luân hồi thuộc về Lâm Duệ đã tiến hành bao nhiêu lần? Bạch Vụ như thế nào cũng không nghĩ tới, quái nhân mặt nạ chính mình vẫn luôn suy đoán, chính là thiếu niên mình gặp phải ở Thực Thành ban đầu kia. Sau khi Hồng Ân cùng với Lâm Duệ chết đi, loại tâm tình không biết, không thể miêu tả kia lại hiện lên một lần nữa. Bạch Vụ kinh ngạc nhìn Lâm Duệ, phát hiện ra tất cả những gì mình đã làm đều là vô ích.

Hắn ước gì mình có thể hét lớn vận mệnh của quái nhân mặt nạ ở nơi này, để cho đối phương nghe được, để có thể tránh đi bi kịch. Nhưng Lâm Duệ không nghe được, Bạch Viễn cũng không nghe được. Trước sự xuất hiện của một mốc thời gian nhất định, liền ngay cả bản thân Lâm Duệ cũng không biết chuyện này, người khác lại càng không thể nào biết. Chỉ là thế gian tại sao lại có thể có sự tinh trùng hợp như vậy? Lâm Duệ làm sao có thể gặp được bản thân vào lúc sắp chết? Muốn tháo chuông thì phải buộc chuông, Bạch Vụ rất nhanh liền nghĩ đến ngọn nguồn vấn đề. Điều gì sẽ xảy ra nếu cuộc đời bi thảm của Lâm Duệ..là do người nào đó thiết kế: Trong chớp mắt, Bạch Vụ lạnh từ đầu đến chân. "Tỉnh Lục!" Nếu như không phải là Tỉnh Lục, mình tại sao lại có khả năng ở trong bốt điện thoại nhân quả Thực Thành, gặp được Lâm Duệ? Rất nhiều vấn đề bị Bạch Vụ nghĩ thông suốt ở trong chớp mắt này. Nếu nữ nhân bố cục ở khắp mọi nơi này thực sự muốn cứu thế giới, thì những gì nàng đã làm sẽ tốt

hơn những gì nàng đang làm bây giờ... Có lẽ trong người họ Tỉnh, chân chính nghĩ tới cứu vớt thế giới, chỉ có một mình Tỉnh Tứ, có lẽ ý nghĩ của Tỉnh Lục, chỉ là vì để mình diệt trừ một người họ Tỉnh khác. Dù sao thì cứu vớt thế giới, cũng không có nghĩa là diệt trừ người họ Tỉnh. Trình độ phức tạp kia, còn hơn xa sau với vế sau. Không có đáp án, những suy đoán này cho đến bây giờ cũng chỉ có thể là suy đoán. Chỉ là theo thế giới thuộc về nông trường sắp tiêu tán, Bạch Vụ ở bên trong một không gian khác đã hứa hẹn đối với Lâm Duệ: "Ta nhất định sẽ đánh vỡ tuần hoàn! Ngươi hãy chờ ta!" Thế giới thuộc về nông trường triệt để biến mất, Tòa Tháp xuất hiện ở trong mắt Bạch Vụ. Xung quanh có người đến người đi, Bạch Vụ không biết mình sẽ nhìn thấy gì trong chuyến đi này, thời không lưu chuyển do nước giếng mang đến, sẽ chấm dứt vào lúc nào. Hắn buộc bản thân ngừng suy nghĩ về sự tình có quan hệ đến Lâm Duệ cùng với Tỉnh Lục, bắt đầu chăm chú quan sát cảnh tượng trước mắt này. Nhà thờ thứ nhất, Bạch Vụ không biết ý nghĩa, nhưng chiếc thuyền cứu nạn thứ hai hắn biết rõ, đó rất có thể là chiếc thuyền cứu nạn 700 năm tuổi kia!

Hơn nữa rất có thể, chiếc thuyền cứu nạn kia đã lái đến biên giới sương mù đen. Từng cái cảnh tượng, hẳn đều là có ý nghĩa của mình, nhưng tầng dưới cùng Tòa Tháp, sẽ có cái gì? Rất nhanh Bạch Vụ đã biết tình huống, bởi vì hắn...thấy được chính mình. Kẻ ăn mày mặc quần áo tầng dưới cùng, cho dù Tòa Tháp cung cấp công việc đào quáng, nhưng cuộc sống của rất nhiều người, vẫn như trước trôi qua như kẻ ăn mày. Bạch Vụ hiện tại mới nhớ tới...vào trước khi mình đến cái thế giới này, chủ nhân của cô thân thể này, đã sống mười mấy năm. Hơn nữa cỗ thân thể này, không khỏi cũng...quá giống chính mình. Kẻ ăn mày ngơ ngơ ngác ngác, ánh mắt trống rỗng, phảng phất như mất hồn vậy. Ở bên cạnh kẻ ăn mày, một nữ nhân nắm tay của hắn. Mỗi một chuyến đi đến thời không méo mó, có bất kỳ hàm nghĩa nào hay không, Bạch Vụ không rõ ràng lắm. Hắn tỉ mỉ đánh giá nữ nhân này, quần áo của nữ nhân khác với nữ nhân tầng dưới cùng, trông càng giống như là quần áo của một tổ chức thống nhất nào đó.

-

Khí chất có chút giỏi giang, nữ nhân như vậy đi ở tầng dưới cùng, kỳ thật rất dễ dàng đưa tới một ít người không có hảo ý. Nữ nhân này ngược lại là không thèm để ý chút nào, là vì nàng toàn thân cao thấp, đều tản ra một Cỗ khí tức nguy hiểm. Một khi có người tới gần, sẽ không tự chủ bị ánh mắt nghiền ngẫm của nữ nhân cảnh cáo. Loại cảnh cáo này phảng phất như có thể mang đến loại cảm giác áp bách trên tinh thần nào đó. Cho nên trên đường đi đến lối vào tầng 2, một nữ nhân xinh đẹp đi trên đường, lại không có ai chặn đường hoặc đến gần. Bạch Vụ nhìn một màn này, đột nhiên cảm thấy rất kỳ quái. "Chẳng lẽ đây là cảnh tượng trước khi ta lần đầu tiên ra ngoài tháp? Nữ nhân này là người Tháp Thần Hội?" "Không đúng, không đúng." Ở trong Tháp Thần Hội, Lý Ti cũng đều được xem như cao tầng, nhưng cảm giác nữ nhân này tạo ra cho Bạch Vụ, càng thêm nguy hiểm hơn so với Lý Ti. Tháp Thần Hội tất nhiên không có người như vậy.

Bạch Vụ rất kỳ quái, vì sao lúc này Phổ Lôi Nhãn lại mất đi hiệu lực. Lại nói tiếp, như thể hoàn toàn tiến vào cảnh tượng nào đó, ánh mắt liền không còn có bắn ra bất kỳ chú thích nào. Điều này phảng phất như cho thấy, một ít quy tắc cũng bị bóp méo. Bạch Vụ đến gần kẻ ăn mày, hoặc là nói đến gần chính mình ở kiếp này. Trong người đến người đi tầng dưới cùng, hắn vẫn luôn cúi đầu, ánh mắt tan rã, nhưng trong chớp mắt Bạch Vụ tới gần, kẻ ăn mày liền ngẩng đầu. Hai mắt vốn vô thần của hắn tràn ngập kinh khủng trong chớp mắt, phảng phất như là thấy được Bạch Vụ vậy.