Chương 1090: Anh hùng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1090: Anh hùng

1220 chữ

"Xem ra...ngươi rất áy náy, mà thôi, y dù sao cũng đã bỏ qua tánh mạng tới cầu ngươi. Đi thôi, đi cứu vớt thành phố Bách Xuyên. Biểu hiện của thiếu niên kia, đích xác làm cho người ta chấn kinh, có lẽ vận mệnh của y còn chưa có đến tuyệt lộ." Tỉnh Tứ vẫn đang khóc và lặp lại những lời nói của người bằng hữu cũ trước khi chết. Tỉnh Lục vuốt ve khuôn mặt của Tỉnh Tứ, một ít tin tức tràn vào trong tâm trí của Tỉnh Tứ. Vị trí của thành phố Bách Xuyên, như thế nào mới được tính là cứu vớt thành phố Bách Xuyên...những tin tức này tại thời khắc này, Tỉnh Tứ biết được toàn bộ. Một giây sau, Tỉnh Tứ biến mất. Theo Tỉnh Tứ rời đi, mảnh tinh không kia cũng bắt đầu tiêu tán. Giếng ngược được giải trừ. Một thân thể trần trụi chậm rãi vặn vẹo trên mặt đất, từ từ lấy lại sức, đứng dậy.

Thẩm Thù Nguyệt có thể cảm nhận được lực lượng bản thân đang khôi phục cực nhanh. Đã không còn lĩnh vực hạn chế của Tỉnh Tứ, nàng thở hổn hển nói: "Y bỏ đi như thế...có ổn không?" "Y sẽ quay lại tìm ta." "Y đi đâu?" "Một tương lai có thể khiến ta đau đầu." Lời nói của Tỉnh Lục khiến cho Thẩm Thù Nguyệt có chút khó hiểu. "Tương lai?" "Đúng vậy, ta cũng chưa từng nhìn thấy tương lai này, nhưng ít nhất hiện tại chúng ta vẫn đang đi cùng đường với nhóm người đó." Tỉnh Lục có thể dò xét, nhưng cái giá phải trả sẽ rất lớn, nhất là, người nào đó uống nước giếng, cái giá phải trả sẽ càng lớn. Nhưng đối với Tỉnh Lục mà nói, nước giếng cũng không đáng tiếc, bởi vì thứ kia vốn cũng không phải là của mình, vốn là thuộc về nhân loại. Thẩm Thù Nguyệt rất tôn kính đối với Tỉnh Lục, nàng cũng không biết nên tiếp lời như thế nào,

Thẩm Thù Nguyệt có thể cảm nhận được lực lượng bản thân đang khôi phục cực nhanh. Đã không còn lĩnh vực hạn chế của Tỉnh Tứ, nàng thở hổn hển nói: "Y bỏ đi như thế...có ổn không?" "Y sẽ quay lại tìm ta." "Y đi đâu?" "Một tương lai có thể khiến ta đau đầu." Lời nói của Tỉnh Lục khiến cho Thẩm Thù Nguyệt có chút khó hiểu. "Tương lai?" "Đúng vậy, ta cũng chưa từng nhìn thấy tương lai này, nhưng ít nhất hiện tại chúng ta vẫn đang đi cùng đường với nhóm người đó." Tỉnh Lục có thể dò xét, nhưng cái giá phải trả sẽ rất lớn, nhất là, người nào đó uống nước giếng, cái giá phải trả sẽ càng lớn. Nhưng đối với Tỉnh Lục mà nói, nước giếng cũng không đáng tiếc, bởi vì thứ kia vốn cũng không phải là của mình, vốn là thuộc về nhân loại. Thẩm Thù Nguyệt rất tôn kính đối với Tỉnh Lục, nàng cũng không biết nên tiếp lời như thế nào,

liền nói: "Ít nhất ngài đã làm được một mực sự tình mình muốn làm." "Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, muốn để cho ca ca y lý giải ta, vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Đúng rồi, vất vả cho ngươi rồi." Thẩm Thù Nguyệt rất khó nói "việc nhỏ mà thôi" giống như trước đây. Đối mặt với Tỉnh Tứ, nàng thật sự suýt chút nữa chết đi. "Đi thôi." "Đi đâu? Y sẽ đến tìm ngài sao?" "Khi ta nói cho ca ca biết vị trí của toà thành phố kia, cũng nói cho ca ca ý nghĩ của ta, ca ca sẽ đến tìm ta" Tỉnh Lục cùng với Thẩm Thù Nguyệt lại bắt đầu cuộc hành trình của mình. Ở khu vực bên ngoài giếng, thế giới vẫn còn đang không ngừng biến hóa, giống như một mảnh ghép được tạo thành từ vô số nơi khác nhau.

Tại thành phố Bách Xuyên.

Tỉnh Nhị cùng với Tỉnh Ngũ ở trong lĩnh vực giống ngược, trên mặt nổi lên thì bạn như tro tàn. Đó là một loại dấu hiệu trước khi tan vỡ cùng với mục nát. Nếu như nói lĩnh vực của Bạch Vụ, là biến thành phiên bản suy yếu của "giếng". Như vậy lĩnh vực của Tỉnh Tứ, thì là phiên bản suy yếu của "tháp". Giếng đại biểu cho méo mó, tháp đại biểu cho giống ngược. Ác Đọa, toàn bộ quy tắc méo mó, ở bên trong tháp hoàn toàn không có hiệu quả, thậm chí một khi Ác Đọa tiến vào, sẽ hóa thành tro bụi. Một kích tuyệt sát của Tỉnh Nhị, bị lặng yên không một tiếng động hóa giải, Tỉnh Ngũ lại càng là ngay cả dũng khí phản kháng cũng đều không có. Bạch Vụ nhìn một màn này, phát hiện ra hai chuyện. Nếu như Tỉnh Tứ cường đại như vậy, như vậy liệu có nghĩa hay không là, mấy quái vật họ Tỉnh...có lẽ không phải là Ma Vương tầng 51 trong miệng Tỉnh Tứ?

So sánh với nhau, Tỉnh Tứ mới càng giống như là Ma Vương kia. Bạch Vụ chợt phát hiện ra chính mình vẫn luôn sai rồi. "Ta vẫn luôn cho rằng mấy người họ Tỉnh đều là Ma Vương tầng 51, nhưng nếu như Tỉnh Tứ mạnh

như vậy, Ma Vương tầng 51 cũng không đến mức không có giải pháp như thế...chẳng lẽ Ma Vương tầng 51 ở trong miệng Tỉnh Tứ, không phải là chỉ mấy quái vật họ Tỉnh khác sao?" Chuyện thứ hai, là về trên mặt Tỉnh Nhị hiện ra thi ban... Cỗ khí tức tịch diệt mục nát này, Bạch Vụ trong chớp mắt cảm thấy rất quen thuộc. Cho dù đối với hắn mà nói, đã qua mười mấy năm. Nhưng vào thời điểm thấy những thi ban đó, Bạch Vụ suy nghĩ rõ ràng hết thảy trong chớp mắt. Vừa vặn lúc này, Số 0 nhìn lên bầu trời, Tỉnh Tứ dùng lực lượng mang tính áp đảo chế trụ Tỉnh Nhị, hỏi: "Quái vật mạnh nhất thế giới sao...danh xưng khoa trương như vậy, dùng ở trên người đối phương, ngược lại là làm cho người ta không thể phản bác. Chỉ là y hẳn là bởi vì người mà đến? Ngươi từ lúc nào, nhận thức tồn tại lợi hại như vậy?" Trong nội tâm Bạch Vụ trống rỗng, hắn hi vọng chính mình có thể cảm nhận được loại đắng chát, cảm nhận được loại đau đớn kia, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể bình tĩnh thở dài nói: "Không phải là ta... có thể đi đến thành phố Bách Xuyên, không phải là bởi vì ta." "Vậy là ai?"

"Một vị anh hùng." Thế giới này có lẽ không có người thứ hai có thể từ trong giọng nói bình tĩnh của Bạch Vụ, đọc lên những tâm tình mà hắn không có đó. Số 0 là người duy nhất. Nếu như Bạch Vụ có được tâm tình hoàn chỉnh, y có thể tưởng tượng, Bạch Vụ nhất định sẽ rất bi thương. Cho nên cũng liền có thể đoán được, kết cục của anh hùng.

Mặt trời mọc dần lên. Thế giới từ bóng tối tuyệt đối, biến thành màu xanh đậm, càng ngày có càng nhiều ánh sáng, đang xua tan màn đêm. Tỉnh Nhị cùng với Tỉnh Tứ triển khai một cuộc đối thoại nào đó. Nhưng cuộc đối thoại này, khiến cho Tỉnh Nhị tan vỡ một lần nữa. Tỉnh Tứ đích xác muốn cứu vớt nhân loại, Tỉnh Nhị rất rõ ràng điểm này, nhưng Tỉnh Tứ là bị điện, mà Tỉnh Tứ cũng bởi vì Cỗ điên cuồng này, sinh ra ý chí tự cầm tù mình thật lớn.

Cho dù điên rồi, cũng sẽ nhớ rõ mình không thể chấm dứt tự cầm tù mình. Y sống giống như con quái vật trong Toà Tháp. Bởi vì một Tòa Tháp, liền không thể quân lâm thiên hạ. Một kẻ là bởi vì ý chí của bản thân giam cầm, vĩnh viễn tự cầm tù mình. Nhưng vì sao y sẽ bỗng nhiên xuất hiện?