Chương 1103: Phiên bản Ma Tháp cổ quái

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1103: Phiên bản Ma Tháp cổ quái

Lúc này lão Triệu nói: "Không phải là chỉ có lực lượng mới có thể phát huy tác dụng ở trong thảm hoạ này, các bằng hữu của ta, ta tin chắc rằng thế giới này thế giới này là giao phó sứ mạng cho các ngươi, các ngươi có thể thấy những cảnh tượng kia, tuyệt đối đại biểu cho các ngươi bất đồng cùng với những người khác. Huống chi thậm chí không có lực lượng, là không thể tham dự cứu vớt thế giới này sao?" Biến dạng vừa mới bắt đầu, làm sao biết được sẽ không đến lượt các ngươi? Lão Triệu rất muốn thuyết phục bản thân như vậy, nhưng lại cảm thấy có gì đó là lạ. Hiển nhiên là lời nói này không thể nâng cao sĩ khí cho mọi người. Những người này đều cho rằng vào thời điểm màn sương mù đen xâm nhập, chính mình sẽ trở thành loại tồn tại đặc thù nào đó, nhưng hiện tại bọn họ cảm giác được...mình cũng chỉ là có thể thấy trước một số tin tức, còn những chuyện khác, cái gì cũng không làm được. Cuộc thảo luận cuối cùng cũng kết thúc.

Đường Cảnh tiếp tục xem tin tức khắp nơi trên thế giới, y cũng có chút uể oải, cũng rất muốn biết, ý nghĩa chính mình có thể nhìn thấy được những tương lai kia là gì? Hiện giờ chiếc thuyền trong tương lai kia đang hướng đến nhân gian, vậy có phải hay không mình đã không còn tác dụng? Đây là một câu hỏi hiện tại không thể có đáp án, càng suy nghĩ càng thấy phiền não, y dù sao cũng là người trẻ tuổi, đương nhiên cũng khát vọng chính mình có thể có được lực lượng cường đại, cứu vớt thứ gì đó ở trong thế giới dần dần biến dạng này. Nhưng đồng thời, loại dự cảm kia lại nói với mình, đấng cứu thế chân chính không phải là mình. Đại hội thể thao mùa đông vẫn được tổ chức bình thường, tuy trường học đã có một người lập kỉ lục thế giới nhưng đó là kỉ lục duy nhất, những người khác thì không may mắn như vậy. Nói một cách khác, ngoại trừ biến dạng thể chất, các phương diện khác là không biết được. Vào ban đêm, các quán ăn xung quanh hoạt động rầm rộ, rạp chiếu phim đều kín người hết chỗ. Trong một ngày phát sinh nhiều chuyện lớn như vậy, rất nhiều người có mong muốn được trò chuyện. Bây giờ mọi người bắt đầu hẹn nhau ăn tối, nhóm otaku bắt đầu đăng đủ kiểu đoán già đoán non

trên Internet. Đường Cảnh ở trong phòng ngủ, vừa chơi phiên bản cải tiến của trò chơi cổ điển tên là "Ma Tháp", vừa nhìn mọi người chửi nhau trên diễn đàn. Quả nhiên, trừ mình ra, mọi người đối với loại chuyện biến dạng này, cũng có chút ghen tỵ. Vì sao biến dạng không phải là mình mà là những người đó, loại ngôn luận này có rất nhiều. Cũng có người nói, liệu có phải là linh khí phục hồi hay không. Một số người thì thức tỉnh trước, một số người thì thức tỉnh muộn. Đường Cảnh nhìn có chút buồn cười. Y lại bắt đầu chơi Ma Tháp, lấy được thanh kiếm, thánh thuẫn, thảo dược ở trong Ma Tháp, chuẩn bị khiêu chiến Đại Ma Vương. Không ngờ được, y mang theo thần khí đầy người cho rằng mình chính là anh hùng, lại bị Ma Vương đánh cho chết tươi. Lúc này, Đường Cảnh cho rằng mình sơ suất, liền dự định đi tìm xem có chỗ nào bỏ sót hay không. Kết quả cuối cùng khiến cho y rất bất ngờ: "Đây là phiên bản Ma Tháp cổ quái gì? Không ngờ được ta không phải là nhân vật chính mà chỉ là

vai phụ?" Sau khi đạt được các loại vật phẩm cường hóa thánh kiếm, thánh thuẫn, thảo dược, cuối cùng Đường Cảnh phát hiện ra mình bỏ sót một chiếc chìa khóa. Chiếc chìa khóa này có thể mở ra một cánh cửa, ở trong cửa có một vị dũng sĩ. Đúng vậy, dũng sĩ, y mới là mấu chốt đánh bại Đại Ma Vương. Mà nhiệm vụ của người chơi, là một người giải cứu dũng sĩ. Loại trò chơi vai phụ và làm công người cụ trong suốt quá trình này, khiến cho Đường Cảnh chơi rất không vui vẻ. Cuối cùng vì qua cửa, Đường Cảnh bắt đầu đưa hết trang bị, bình thuốc, tiền vàng cho dũng sĩ. Sau đó dũng sĩ đánh bại Ma Vương. "Bệnh tâm thần, thay thế ý thức trọng yếu nhất khi chơi trò chơi đầu, loại thiết kế nhấn mạnh

người chơi không phải là vai chính này, là muốn người ta cảm thấy bực mình sao?" Đường Cảnh cảm thấy rất mất hứng. Mà rất nhanh cũng có sự tình phân tán lực chú ý của Đường

Cảnh. Ở trong nhóm chat của lớp học, một cô giáo dạy nhạc ở đại học đảo Orro phát ra lời cầu cứu.

[Cứu ta với...ta bị mắc kẹt trong phòng học nhạc và không thể thoát ra được! Nơi này...nơi này có quỷ!] Cô giáo dạy nhạc này về cơ bản không tương tác với học sinh vào các ngày trong tuần, mà chỉ tác động qua lại, thỉnh thoảng xuất hiện, chia sẻ các cảm hứng âm nhạc của chính mình. Theo lời của một sinh viên, là một người có một chút kiêu ngạo tự cho mình hơn người. Lúc này cả lớp đang thảo luận về một số sự kiện kỳ lạ và siêu nhiên đến từ khắp nơi trên thế giới hiện nay, cho nên không có ai quan tâm đến cô giáo dạy nhạc, người vốn ít khi tiếp xúc với sinh

viên này. Đường Cảnh rất tin tưởng vào trực giác của mình, y bỗng nhiên cảm giác được, có lẽ trong phòng học nhạc...đã phát sinh chuyện gì đó. Mặc dù cũng có thể là một trò đùa, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, Đường Cảnh liền nhét vào quần một chiếc kéo, định đến phòng học nhạc xem thử. Điều y nghĩ trong lòng là tất cả những điều này tốt hơn nên là một trò đùa, chính mình mắng cô giáo này hai câu là được. Mặc dù rất ghét cô giáo này, nhưng Đường Cảnh không hy vọng đối phương xảy ra chuyện.

Không có ai đi giải cứu cô giáo này giống như Đường Cảnh, cho dù các nơi trên thế giới, thậm chí trường cao đẳng Thịnh Quốc đảo Orro cũng đều xuất hiện việc lạ, nhưng theo mọi người, những sự kiện siêu nhiên đó cách mình rất xa xôi. Tất cả mọi người đều là người kiên định với thuyết vô thần, ít nhất là trên bề mặt.