Chương 1106: Sư phụ
"Thứ hai, tối chủ nhật mỗi tuần, hãy đến gặp ta trong mảnh không gian này và báo cáo về những thay đổi trong thế giới của ngươi." Người này đẩy nội dung cốt truyện cũng quá nhanh đi, đây là đang lợi dụng mình sao? Đường
Cảnh chấn kinh, cảm thấy Bạch Vụ như là đã từng được vô số người triệu hoán vậy, vô cùng thuần thục. Nhưng trên thực tế, y biết rõ, Bạch Vụ cũng là lần đầu tiên gặp được loại chuyện này. "Thứ ba, ta cũng là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này, thiên phú ở trên người của ngươi, sẽ không ngừng khiến cho người học tập năng lực cùng với tư duy của ta, nói một cách ngắn gọn, người xem như bởi vì thiên phú, sẽ cưỡng chế trở thành đồ đệ của ta. Ngươi có thể quỳ xuống bái su."
Đường Cảnh còn chưa có lấy lại tinh thần, luôn cảm thấy đây hẳn là một cuộc nói chuyện rất phức tạp, nhưng bởi vì tư duy của người này xoay chuyển quá nhanh, trong chớp mắt liền tiến vào giai
đoạn kế tiếp. Ngoài ra, Đường Cảnh cũng không muốn quỳ. "Chuyện này...ta tuy cảm thấy ngài rất lợi hại, nhưng ta có thể kiểm hàng trước không? Ta làm sao biết được, đây không phải là một giấc mơ?" Đường Cảnh đương nhiên biết đây không phải là một giấc mơ, nhưng quỳ xuống bái sư người khác, nếu như không phải là cao thủ chân chính, Đường Cảnh thật sự không làm được. Bạch Vụ gật gật đầu, nói: "Cũng được. Vậy thì bắt đầu bước tiếp theo."
Tại tầng 3 toà nhà dạy học, hành lang thẳng tắp dường như tạo thành một vòng lặp. Mặc kệ Đế Na cùng với Khang Đức La chạy như thế nào, cũng không thể rời khỏi nơi này. Quái vật to lớn rất hưởng thụ quá trình này, nó rất hy vọng hai nhân loại ngon lành nhiều chất lỏng này, có thể chạy lâu hơn một chút. Nhưng rất nhanh, Đế Na không thể chạy nổi nữa, Khang Đức La cũng mặc kệ nhiều như vậy, thừa dịp Đế Na bị quái vật kéo lại, gã tiếp tục bắt đầu chạy.
Đế Na tuyệt vọng, nàng không nghĩ tới, nam nhân ngày hôm qua còn triền miên nhiều lần cùng với chính mình ở trong phòng học, lại sẽ vứt bỏ chính mình chạy trốn! Quái vật phảng phất như chỉ có đường viền vươn đầu lưỡi, liếm liếm khuôn mặt thoa đầy đồ trang điểm cao cấp của nàng. Sau đó, quái vật lộ ra móng vuốt, chuẩn bị xuyên qua trái tim của Đế Na. Tiếng thét chói tai của Đế Na vang lên, quái vật càng lộ ra vẻ hưởng thụ. "Thật ồn ào..." Một giọng nói hơi bất mãn khi đột nhiên bị đánh thức truyền đến. Đế Na mở to hai mắt, thông qua thân hình trong suốt của quái vật, thấy được một thân ảnh gầy yếu. Đường Cảnh! Ngay vào thời điểm Đế Na cho rằng mình sẽ bị giết chết. "Đường Cảnh" bỗng nhiên xuất hiện. "Ồ, thật sự có người nước khác." Ngữ khí của "Đường Cảnh" hoàn toàn bất đồng so với ngày xưa. Đế Na rất kinh ngạc, người này không phải đã chết rồi sao? Người này bị đánh lõm vào trong tường, lại vẫn có thể còn sống sót?
Hơn nữa tại sao...người này trông không sợ hãi một chút nào? Quái vật cũng không nghĩ tới, con mồi cư nhiên xuất hiện ở phía sau mình, nó quay đầu, phát ra tiếng gầm gừ. "Đường Cảnh" móc móc lỗ tai, nhìn trong mắt bắn ra "biến dạng thể cấp hai", có một loại tỉnh mộng trở về hơn nửa năm trước, cảm giác khi lần đầu tiên đi ra bên ngoài tòa tháp. Đi một vòng, lại chạy trở về điểm ban đầu, Khang Đức La cũng rất kinh ngạc Đường Cảnh làm sao vẫn còn sống. "Đường Cảnh" nhìn nhìn Đường Đức La, nhìn nhìn Đế Na, hơn nữa cảm thụ được trái tim của chính
mình đập liên hồi, phảng phất như linh hồn chân chính của cô thân thể này đang sợ hãi không thôi, hắn nở nụ cười: "Người bên ngoài màn sương mù đen...yếu vậy sao. Chỉ có như thế này? Ta còn tưởng rằng là một tai nạn lớn."
Quái vật to lớn phát ra tiếng gầm rú định tại nhức óc một lần nữa, nhưng một giây sau"Đường Cảnh" đột nhiên biến mất. Mà quái vật to lớn, trong giây lát như là bóng bay bị đâm rách vậy...vỡ tan! Quái vật cũng thế, nhân loại cũng thế, căn bản không có kịp phản ứng.
"Đường Cảnh" lộ ra vẻ mặt mờ mịt: "Thật sự là một giấc mộng nhàm chán." Đường Cảnh không nghĩ tới sẽ là kết quả như vậy. Quái vật...đã chết? Liền chết như vậy? Dựa theo quy tắc trò chơi, nếu chiếc du thuyền trong màn sương mù đen ra khỏi màn sương mù
đen và mang đến sự biến dạng cho thế giới, như vậy ta không phải là tân binh sao? Trò chơi này không phải là vừa mới bắt đầu sao?
Người lần đầu tiên ta triệu hoán ra, không phải là gà yếu ở thế giới bên trong màn sương mù đen sao? Thế nhưng loại cảm giác đập mặt vào sự cường đại này là có chuyện gì xảy ra? Đường Cảnh trước đó không lâu, vẫn còn đang hoài nghi chính mình, sự đóng góp của chính mình đối với thế giới này là gì? Chính mình có thể cảm nhận được những thay đổi của thế giới trong màn sương mù đen, cũng như những gì xảy ra bên trong, ý nghĩa là gì? Vì sao xung quanh có người lấy được lực lượng phá vỡ kỷ lục thế giới, chính mình lại cái gì cũng không có?
Hiện tại trái tim của y đập thình thịch, không còn là bởi vì sợ hãi, mà là bởi vì chính mình...cư nhiên là đại lão hệ triệu hoán! "Ta hiện tại quỳ hắn còn kịp sao?" Sau khi hoàn thành Thần Hàng, trong nội tâm của Đường Cảnh có những ý nghĩ rất phức tạp. Nhưng kế tiếp -- sự tình khiến cho Đường Cảnh dùng ngón chân ấn xuống sàn nhà vẽ vòng tròn phát sinh. "Quá muộn rồi, chờ chút nữa dập đầu thêm hai lần là được." Đường Cảnh không nghĩ tới ý nghĩ ở trong nội tâm của mình, đối phương dĩ nhiên là có thể cảm giác được. "Chuyện này..." Y cho rằng mình bây giờ là người quan sát, liền không nên có phần diễn của chính mình. Thân thể vẫn là cỗ thân thể kia, nhưng bởi vì đã giao cho sự phụ, đã mạnh như một siêu nhân. Mình cũng chỉ
Ở một bên quan sát. Đúng vậy, y hiện tại đã đổi giọng gọi sư phụ theo tiềm thức.