Chương 1108: Hứa Linh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1108: Hứa Linh

1231 chữ

Bản thân hắn kỳ thật cũng có chút sợ hãi, may mà y theo dần dần nắm giữ thiên phú, cũng dần dần có thể khống chế được tâm tình của mình, không truyền đạt một ít ý nghĩ cho sự phụ. Sư phụ ngược lại là thoáng thoả mãn đối với đồ đệ nắm giữ thiên phú, đương nhiên, hắn cho rằng tiêu chuẩn của quân đoàn điều tra hẳn là thiên phú vừa đến tay, liền sẽ thuần thục. Chẳng qua thế giới này không có quân đoàn điều tra, được rồi. Nói không chừng sẽ được thành lập trong tương lai. Đàn piano được sản xuất tại Kim Trạch Quốc, là đàn piano dạng đứng, được xem như tài sản tương đối quý trọng trong trường học. "Đường Cảnh" nói: "Vật phẩm là sẽ không vô duyên vô cớ Ký Linh" "Ký Linh là cái gì?" "Ta sẽ không giải thích cụ thể, có một số từ ngữ ngươi kết hợp với ngữ cảnh hiểu là được. Vận dụng tư duy của trò chơi nhiều hơn, có đầy đủ sức tưởng tượng hoang đường đối với thế giới này"

Những lời này là Bạch Viễn nói đối với Bạch Vụ, Bạch Vụ cũng không biết làm sao lại nói đối với Đường Cảnh. Sư phụ thật sự rất nghiêm khắc...Đường Cảnh nghĩ như vậy, lần này, y đã thành công cắt đứt ý nghĩ này, không có truyền đạt cho sự phụ. Đồng thời, thiên phú, năng lực dị biến, Ký Linh, Ác Đọa. Những từ ngữ này, Đường Cảnh cũng có được ấn tượng chung. Dựa theo tư duy lý giải của trò chơi, y rất nhanh liền hiểu ra khái niệm. Chỉ là không rõ ràng lắm quy tắc cụ thể chi tiết trong đó. "Piano là vật chết, nó có thể Ký Linh, là bởi vì có vật sống ở gần nó". Đường Cảnh nhận thấy, sư phụ bắt đầu quan sát chiếc đàn piano này, đi vòng quanh nó. "Trường học các ngươi gần đây có xảy ra mâu thuẫn gì không" Đường Cảnh đang muốn nói gần đây có rất nhiều chuyện lạ và mâu thuẫn, nhưng rất nhanh sự phụ liền thu nhỏ lại phạm vi: "Về âm nhạc, hơn nữa rất có thể là mâu thuẫn ở giữa giáo viên cùng với học sinh. Có khả năng có liên hệ với chiếc đàn piano này. Hơn nữa có khả năng khiến cho một phương trong đó sản sinh dao động tâm tình tiêu cực thật lớn"

Cái phạm vi này trong chớp mắt thu nhỏ vô số sự kiện lại trên một sự kiện -- "Có, Đế Na có một sinh viên nữ, hình như tên là Hứa Linh, ta nhớ được một tuần trước đã phát sinh xung đột với giáo viên dạy môn piano Tịch Nhĩ" "Xung đột gì?" Đường Cảnh do dự một chút, nói: "Hứa Linh rất có năng khiếu về piano, nàng từng ở trên lớp học piano chỉ ra vấn đề khi giáo viên chơi một bài nhạc nào đó. Tịch Nhĩ cảm thấy đây là một sự khiêu khích, nói rằng dân lưu vong Thịnh Quốc cũng dám nói lung tung..." "Thịnh Quốc?" Bạch Vụ rất nhanh nghĩ tới điều gì. Khu vực trong màn sương đen nơi hắn ở đều chỉ có một màu da, có khả năng đều đến từ một quốc gia. Hơn nữa Đường Cảnh cũng có màu da giống như mình, nói không chừng cũng là như thế. Nói không chừng nhóm người này là trốn ra khỏi màn sương mù đen năm đó? "Đúng vậy, khu vực mà màn sương mù đen bao phủ, chính là Thịnh Quốc trước kia, 700 năm qua đi...người Thịnh Quốc cũng đều sinh sống rải rác ở các quốc gia khác nhau." Thì ra là vậy, chẳng trách trong Toà Tháp không có người nước khác. Bạch Vụ thầm nghĩ.

"Về sau thì như thế nào? Chuyện gì đã xảy ra với Hứa Linh." "Giáo viên Tịch Nhĩ bị sa thải, Hứa Linh cũng thôi học" Loại triển khai này, người làm sư phụ như Bạch Vụ xác thực không nghĩ tới. "Tình huống như thế nào?" "Nàng bị xâm hại" Ngữ khí của Đường Cảnh có chút tiếc hận. "Xâm hại gì?" "Chính là...không bằng cầm thú. Hứa Linh cuối cùng bị vu oan là nàng câu dẫn Tịch Nhĩ. Nhiều người trong chúng ta cũng biết chân tướng, nhưng cũng có nhiều người thiên về Tịch Nhĩ, có một Số nhà đài nhỏ vô lương tâm, đưa tin một lời nói dối khiến cho Hứa Linh rất khó chịu." Bạch Vụ không cần biết nội dung của lời nói dối, nhưng trong kiếp trước là có những vụ án như thế này, thậm chí còn ồn ào rùm beng. "Hứa Linh không chịu đựng nổi loại chỉ trỏ đến từ người khác này, rõ ràng chính mình là người bị hại, lại bị người ta dùng một loại ánh mắt nhìn tội đồ đối đãi, cho nên nàng thôi học." "Sau đó, không có ai nhìn thấy nàng, cũng không biết nàng đi nơi nào, có người suy đoán nàng đã tự sát, mâu thuẫn lớn nhất gần đây, chính là chuyện này" Đường Cảnh nói.

Sau đó y bổ sung: "Nhưng Hứa Linh đến cùng đi nơi nào, chúng ta cũng không rõ ràng, chỉ là sau đó, có người nói rằng có tiếng piano lạ trong phòng học nhạc vào ban đêm...ta đoán Đế Na có thể đã nghe được lời đồn này, cảm thấy có sinh viên vụng trộm lẻn vào phòng học nhạc, đến xem thử...sau đó liền, gặp quỷ...gặp Ác Đọa." Đồ đệ nói rất nhỏ, người làm sư phụ gật đầu, tạm thời tán thành loại thuyết pháp này. Tuy những cảnh tượng mà sư phụ tùng giải mã phức tạp hơn nhiều, nhưng mức độ khó hiện tại cũng không tồi để sư phụ chỉ dạy cho đồ đệ mới vào nghề. Nhất là sau khi Hứa Linh xuất hiện, nên đối đãi với Hứa Linh như thế nào, đây mới là tinh túy trong bài dạy. "Đường Cảnh" ngồi ở trên piano, trong chớp mắt, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức ai oán. Tiếng cười nhạo của người khác vang lên bên tai. Thở dài một tiếng, "Đường Cảnh" bắt đầu quan sát kỹ chiếc đàn piano. [Ha ha, rốt cục cũng đến phiến quân sư ánh mắt ra sân! Cảm giác làm sư phụ có thoải mái không? Ngươi là sự phụ của tiểu tân binh, ta là quân sự của ngươi, ừm, tiểu tân binh nên xưng hô ta như thế nào? Được rồi, vấn đề này trước tiên để sang một bên. Kỳ thật người đã tìm được đáp án, piano

bởi vì tiểu tiểu đáng thương mà Ký Linh, nàng có thiên phú nhất định, nhưng so sánh cùng với tiểu đáng thương, vẫn là kém quá xa, chẳng qua có giá trị bồi dưỡng rất cao -- ví dụ như hiện tại nàng đã có thể cách không đánh đàn, theo sự chỉ dẫn của giai điệu, ngươi sẽ tìm được nàng. Đương nhiên, đây là một loại cách chơi bình thường, với thực lực hiện tại, ngươi có thể qua cửa bằng bạo lực.]