Chương 1134: Kích thích
Về sau Bạch Vụ dẫn Yến Cửu đi mua không ít quần áo, mua không ít sách, mua không ít giấy vẽ, cũng mua không ít đồ chơi. Đổi thành người bình thường, nhất định là không có biện pháp mang đi nhiều đồ vật như vậy, nhưng Bạch Vụ có ba lô Ký Linh, ngược lại cũng không có tay xách nách mang. Cuối cùng, Yến Cửu nhìn Bạch Vụ, trong mắt có ánh sáng: "Tuy rằng lần trước ta đã nói lời cáo biệt, thế nhưng có được một ngày như hôm nay, từ từ nói lời cáo biệt và từ từ trải nghiệm những nơi tốt đẹp trong tháp, thật là tốt. Bạch Vụ, cám ơn ngươi." Lần thứ nhất, chỉ chính là trong hôn lễ cùng với Tần Tung, lúc đó Yến Cửu cũng là muốn rời khỏi, nói với Bạch Vụ rằng mình đã cáo biệt Tòa Tháp. Nhưng các biệt như vậy, trong trí nhớ chỉ có ghê tởm cùng với bị thương đối với cái chỗ này, tóm lại là tiếc nuối. Lần này, Yến Cửu cảm thấy mọi thứ đều hoàn hảo.
Bạch Vụ luôn cảm thấy ở trong bầu không khí này, Yến Cửu như thể là muốn nói gì đó với mình, hắn không ứng phó được, nói: "Vậy liền trở về, không cần phải coi một cuộc chia tay ngắn ngủi như
một lời vĩnh biệt, trong tương lai còn sẽ có rất nhiều cơ hội như vậy." "Ừ, ta nghe lời ngươi." Bạch Vụ đã sẵn sàng đưa Yến Cửu ra ngoài tháp. Để đến thành phố Bách Xuyên, chỉ có thể do hắn đưa đón. Trừ phi nắm giữ bánh xe Roulette, bằng không thì không có ai có thể trở về thành phố Bách Xuyên. Đối với Bạch Vụ mà nói, địa phương đó vẫn chưa sẵn sàng chào đón nhân loại với quy mô lớn, chủ yếu nhất, là nguồn thức ăn còn chưa theo kịp. Một mình Yến Cửu ngược lại là dễ giải quyết, nhưng một ngàn người một vạn người, sẽ rất phiền toái. Chẳng qua Bạch Vụ hiện tại, ngược lại là có một kế hoạch mới. Nhưng đó là một câu chuyện khác. Trên đường rời khỏi Tòa Tháp, Bạch Vụ chủ động tìm được chủ đề, thẳng đến khi tiễn Yến Cửu đi, nhìn tiểu cô nương ánh mắt lưu luyến không rời, bị hào quang của tấm bia đá bao phủ, hắn mới thở ra một hơi.
Tình yêu nam nữ rất phiền toái, Bạch Vụ cho rằng thứ này đã lỗi thời, vẫn là thăm dò ở ngoài tháp thú vị hơn. Nói thì nói như thế, nhưng Bạch Vụ cũng có thể không bồi Yến Cửu, chỉ là hắn luôn cảm thấy, không để cho Yến Cửu cao hứng rời đi địa phương đã chờ đợi mười mấy năm, mình cũng sẽ tiếc nuối theo. Mà thẳng đến sau khi Yến Cửu rời đi, Bạch Vụ mới rốt cục cảm thấy...tất cả mọi chuyện trong Toà Tháp đã được xử lý sạch sẽ.
Vào ban đêm, sau khi Bai Vụ trở về nơi ở của mình, liền liên hệ với "Giang Huyền" . Đáp lại lời mời đến tầng 6 của tiểu nói dối. Đầu dây bên kia hào hứng không thôi: "Ta quả nhiên không có nhìn lầm ngươi! Quả nhiên không có nhìn lầm ngươi! Ngươi là kẻ điên! Điền từ đầu tới đuôi! Ta cũng vậy! Ha ha ha ha ha..." "Được rồi, loại lời này không cần lặp lại nhiều như vậy. Khi nào thì rời đi?" "Ban đêm thích hợp lẻn vào nhất, bóng đêm là ngụy trang cường đại nhất, nếu như muốn đi, vậy
không bằng hiện tại liền đi." Gia ẩn rất điên cuồng. Nhưng đúng như Gia ẩn nói, Bạch Vụ cũng rất điên cuồng. Hai kẻ điên sắp làm một sự kiện mà trong Toà Tháp không có ai dám làm. Tuy dựa theo thuyết pháp, bọn hắn đã khai sáng rất nhiều tiền lệ, nhưng đi đến tầng 6 Tòa Tháp, sẽ không có ai nghĩ tới. Nhóm kẻ thống trị cũng khó mà tin được, có Gia ẩn làm ví dụ, sẽ còn có người dám tiến đến cái chỗ thần bí kia. 2 giờ, tất cả trần nhà các tầng Tòa Tháp, đều ảm đạm vô quang, tượng trưng cho đêm muộn. Mà ở tầng 5 Toà Tháp, hai nhân loại có thiên phú liền kề, cường đại nhất Tòa Tháp...cùng nhìn chằm chằm vào trần nhà to lớn. "Đường lên tầng 6 là không có, muốn đến đó thì phải giống như ta trước đây" Trong mắt Gia Ân tràn đầy hưng phấn. Y kiêng kị cái địa phương kia, nhưng cùng nhau thăm dò tầng 6 với Bạch Vụ, lại khiến cho y cảm thấy vô cùng kích thích. Bạch Vụ nói: "Hi vọng kết cục của chúng ta, sẽ không thảm giống như ngươi 700 năm trước.
Trong Toà Tháp thiếu đi hai người. Hoặc là nói, trong năm tầng dưới Tòa Tháp, thiếu đi hai người.
Tòa Tháp này trong 700 năm, bất kể là thiếu đi dân chúng, quý tộc, người quản lý, hay là kẻ thống trị, cũng đều có thể hoạt động một cách bình thường.
Vô số anh hùng hào kiệt chết đi, vô số bạo quân ác đồ chết đi, Tòa Tháp vẫn luôn là Tòa Tháp. Trước thời đại Cố Hải Lâm, Nhiếp Trọng Sơn, hoặc là càng lâu trước kia, ngược dòng tìm hiểu đến nguồn gốc của quân đoàn điều tra - Đoạn Phong, Tiêu Khô Hải, những người này từng là anh hùng ngày xưa, đều đã không có người biết được. Nhưng vào trước khi thời gian chưa san bằng hết thảy, vẫn sẽ có những người tưởng nhớ những người đột ngột biến mất đó. Bạch Vụ biến mất hai ngày, công việc chồng chất, khiến cho Tần Tung không thể không đến tìm Bạch Vụ. Cuối cùng ở trên bàn làm việc của Bạch Vụ phát hiện ra một bức thư. Về chuyện giao cho Doãn Sương quản lý đội 7 thay hắn, về chuyện chính mình ra ngoài tháp.
Tần Tung dở khóc dở cười: "Hai người đều đi, hai người thực sự không hổ là đội 7, đều là không nói tiếng nào liền đi." Bạch Vụ cùng với Cốc Thanh Ngọc, bây giờ ở trong mắt của Tần Tung, chính là phụ tá đắc lực của mình, nhưng hai người kia, như thể cũng là mạo hiểm giả trời sinh. Y rất lo lắng cho hai người này. Hai người này cũng có thể nói đx đạt đến cực hạn nhân loại, thậm chí Bạch Vụ đã vượt qua cực hạn, còn muốn đi đề thăng, dĩ nhiên rất khó khăn. Tần Tung không giống như Bạch Vụ. Bạch Vụ một đường được Ngũ Cửu mang theo, mấy lần được Ngũ Cửu cứu vớt, vô cùng có lòng tin đối với Ngũ Cửu. Nhưng theo quan điểm của Tần Tung, Ngũ Cửu e rằng sẽ rất khó còn có thể tăng lên. Y chỉ hy vọng hai người có thể mau chóng trở về, bởi vì một khi hai người đều không có ở đây, trong Toà Tháp có khả năng lại phát sinh một ít việc lạ.