Chương 1152: Khố Tư
Sức mạnh toàn thân dồn vào hai chân, bùng nổ trong chớp mắt, Đường Cảnh cũng không biết khống chế chuỗi sức mạnh như thế nào, nhưng vì một trong rất nhiều chỗ tốt của Thần Hàng, y có thể nhớ rõ phương thức sư phụ phát lực! Trong chớp mắt, một ánh đao xẹt qua! Đầu của Mạch La Đức...trượt xuống từ trên cổ, vết cắt sắt lẹm. Lấy lực lượng của Đường Cảnh, là không đủ để xuất ra một nhát chém gọn gàng như vậy. Những vũ khí mà lão Triệu bỏ ra rất nhiều tiền chế tạo đã giúp đỡ Đường Cảnh không ít! Ngọn nguồn méo mó trong siêu thị Allma phố Pike, bị xoá bỏ. Trong chớp mắt Mạch La Đức chết đi, toàn bộ những người bị Giải Phóng Dục Vọng làm ảnh hưởng, tất cả đều cảm thấy đại não chấn động. Kế tiếp...chính là đủ loại tiếng hét.
Một số trực tiếp hét lên với mức decibel cao, cũng có người xấu hổ bỏ chạy, cao giọng nói "Không thể nào!". Hiện trường của tử vong tính xã hội to lớn ập đến. Ngay cả mặt của Đường Cảnh cũng đỏ như đít khỉ, bởi vì ngay vào trước đó không lâu, y đã làm một chuyện không dám làm. Hứa Linh không có quan tâm đến những thứ này, nội tâm của nàng bị một loại cảm giác bất an thật lớn chiếm giữ. Nàng chậm rãi đi về hướng Mạch La Đức. Sau đó chỉ chỉ vào thi thể. Đường Cảnh nhìn theo ngón tay của Hứa Linh, tâm tình trước đây đột nhiên tiêu tán, bỗng nhiên
có cảm giác sợ hãi. "Xem ra lần này...chỉ là một sự khởi đầu?" "Mục tiêu kế tiếp của bọn họ...có thể hay không...chính là ta?" Hứa Linh run rẩy nói.
Đường Cảnh không nói gì, chỉ là yên lặng nhìn cổ tay. Địa phương Hứa Linh chỉ, chính là cổ tay của Mạch La Đức, chỗ đó khắc một hình xăm nàng vừa
quen thuộc lại vừa lạ lẫm-- 4 Rô. 4 Rô. Tổ chức poker. Đường Cảnh nhanh chóng tỉnh táo lại, y nhìn về phía Hứa Linh: "Ngươi có nhận biết người này không?" "Không nhận ra." Đường Cảnh phát hiện ra biểu tình của Hứa Linh có chút không đúng, Hứa Linh là người đầu tiên nhận ra hình xăm trên tay của người lây nhiễm. Nét mặt của nàng bây giờ giống như là đang kiệt lực muốn nhớ tới cái gì, tất cả các dây thần kinh của đại não đều đang cố gắng tìm kiếm thông tin. "Cảnh sát đang tới, Hứa Linh, ngươi có thể chế tạo ảo giác không? Chính là quái vật người tạo nên lần trước, hấp dẫn một chút lực chú ý, chúng ta mượn nhờ màn đêm rời khỏi từ chỗ khác" Đường Cảnh vừa nói vừa kéo thi thể của Mạch La Đức. Có một bộ phận Ác Đọa sau khi chết, sẽ trực tiếp hóa thành mảnh vụn. Cũng có một bộ phận Ác Đọa, thi thể có thể bảo trì trong thời gian rất lâu. Hứa Linh gật gật đầu, bắt đầu chế tạo ảo giác.
Ở đây còn có mấy người là nhân viên thực địa do lão Triệu bố trí, Đường Cảnh suy nghĩ một chút, thân thủ của những người này rất cao minh, hẳn là không cần chính mình hỗ trợ cứu giúp. Liền dẫn Hứa Linh rời khỏi nơi này. Còn câu đố về 4 Rô, Đường Cảnh quyết định cùng nhau giải mã nó với lão Triệu.
Nửa đêm, tại khu biệt thự bên ngoài trường cao đẳng Thịnh Quốc đảo Orro. Vào thời điểm Đường Cảnh đến chỗ ở của Hứa Linh, người mà lão Triệu an bài đã chờ ở ngoài cửa. Người này ăn mặc như một quản gia. Khoảng năm mươi tuổi, khuôn mặt rất bình thường, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể khiến người ta cảm thấy y là người có kinh nghiệm phong phú. Quản gia kỳ thật có thể tiến vào căn biệt thự này, nhưng y rất lễ phép chờ ở bên ngoài, không hy vọng sự mạo muội xâm nhập của chính mình. Khiến cho thiếu nữ vốn đã bồn chồn và không có cảm giác thân thuộc này, mang đến càng nhiều không vui. "Ngài là?" "Ta là người hầu của thiếu gia. Đường tiên sinh có thể gọi ta là Khố Tư"
"Thiếu gia?" "Đúng vậy, đương nhiên, ngài thường gọi thiếu gia là 'lão Triệu" Người là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng Đường Cảnh không thể không nói, vào thời điểm nhìn thấy vị quản gia này, y liền biết, người như vậy nguyện ý làm quản gia cho lão Triệu, hoặc nói rõ rằng lão Triệu thật sự có tiền đến thái quá, hoặc là nói rõy không chỉ đơn giản là chỉ có tiền. Đường Cảnh cũng nhớ ra được, lão Triệu đã từng nói sẽ an bài một người tâm phúc tới giúp mình, bất kỳ nội dung nào cũng có thể trực tiếp tiết lộ cho người tâm phúc này. Về phần Khố Tư, Đường Cảnh cũng không có hoài nghi, bởi vì đúng lúc này, Khố Tư đưa điện thoại lên, trong cuộc gọi video, một nam nhân đeo mặt nạ hình chữ V đang cười nói với Đường Cảnh: "Ta là lão Triệu, tiểu Đường, hiện tại ta phải xử lý một sự tình, kế tiếp ta sẽ an bài Khố Tự giúp đỡ các ngươi, lúc trước đã đề cập qua, y rất chuyên nghiệp, những gì ta biết y cũng biết, cũng tuyệt đối có thể tín nhiệm. Có bất kỳ phát hiện nào cũng có thể báo cho Khố Tư." Lão Triệu nói xong liền cúp máy.
Đường Cảnh không hiểu sao cảm thấy chiếc mặt nạ kia có chút quen thuộc, nhưng lại nghĩ không ra đã nhìn thấy mặt nạ ở đâu. Vì vậy rất nhanh y suy nghĩ một chút, chẳng lẽ là sư phụ đã từng
nhìn thấy chiếc mặt nạ này? Thần Hàng sẽ khiến cho Đường Cảnh đôi khi có một chút ký ức nào đó từ những người được triệu hồi. Không phải là ký ức, mà là một sự quen thuộc nào đó mà ký ức mang lại. Đường Cảnh hỏi một vấn đề rất tò mò: "Mạo muội hỏi một chút, lão Triệu bao nhiêu tuổi?" "Tuổi của thiếu gia là không thể tiết lộ, nhưng ta có thể nói với ngài rằng thiếu gia trẻ hơn ngài nghĩ rất nhiều." "..." Đường Cảnh quả thực không nghĩ tới, lão Triệu lão Triệu, lại căn bản không có già. Rất nhanh ba người một thi thể, tiến vào trong biệt thự.
Trong phòng khách rộng thoáng, Khố Tự đầu tiên là lấy ra một món dụng cụ hình vuông kỳ quái, bắt đầu quét hình. Đường Cảnh cũng không biết đây là đang làm cái gì.