Chương 1158: Tâm Ma Ký Sinh
Ỗ Dụng cụ, có lẽ có thể đo đạc nồng độ méo mó? Liên tưởng đến lời nói của Bạch Viễn, Tòa Tháp chỉ có ở dưới nồng độ nhất định mới có thể xuất hiện, Bạch Vụ suy đoán, đây là quái vật tầng 6 hi vọng nồng độ méo mó có thể nhanh chóng trở về đến một giá trị nào đó. Mà thông qua dụng cụ, khiến cho bọn hắn có thể biết được, Tòa Tháp xuất hiện một lần nữa. Tòa tháp đá cuối cùng, chỉ ra một cái tin tức khác, cũng chính là điểm dừng chân tiếp theo của Bạch Vụ cùng với Gia Ấn-- "Sự tồn tại của Linh Hồn Thụ, khiến cho ta tin tưởng sự khống chế của Tòa Tháp đối với ta không phải là tuyệt đối, ta vẫn là có quyền hạn nhất định. Nhỏ máu tươi lên trên Linh Hồn Thụ, liền có thể đạt được lực lượng của Linh Hồn Thụ." [Âm mưu lớn nhất đã đến -- Sự tồn tại của Linh Hồn Thụ, khiến cho ta tin tưởng sự khống chế của Tòa Tháp đối với ta không phải là tuyệt đối, ta vẫn là có quyền hạn nhất định. Nhỏ máu tươi
của con mồi lên trên Linh Hồn Thụ, ta liền có thể đạt được linh hồn của con mồi!] Sau hàng chục tháp đá trong rừng đá, có một con đường màu đỏ. Phía trước rừng đá màu trắng, đột nhiên biến thành một màu đỏ máu đáng sợ. Gia ẩn nói: "Quả nhiên là có bảo vật, xem ra gốc đại thụ kia...là một món quà tặng cho chúng ta". "Có lẽ thế" Ở phần cuối con đường màu đỏ, gốc cây còn lớn hơn tháp đen giống như Thế Giới Thụ, đã xuất hiện ở trong tầm mắt của Gia ẩn cùng với Bạch Vụ. Bạch Vụ suy đoán, mình và Gia Ấn, rất nhanh sẽ phân ra thắng bại. Trên con đường đỏ như máu, Gia ẩn cùng với Bạch Vụ song song đi tới. [Con đường này rất thú vị, là cấm địa nếu cứ đi thẳng sẽ có khả năng triệt để mất phương hướng. Con đường tốt nhất trên thế giới là con đường thẳng, nhưng vào thời điểm người đi qua con đường này, con đường này cũng sẽ đi qua ngươi, nó sẽ mang đến nỗi kinh hoàng chết chóc nhất. chẳng qua người thì khác, người có một người cha già hiền lành.] Phổ Lôi Nhãn đưa ra chú thích về đoạn đường mòn này rất đúng thời điểm. Linh Hồn Thụ đang ở cuối đoạn đường mòn này.
Nhưng gốc đại thụ này, Bạch Vụ không thể trực tiếp quan sát và phân tích nó bằng Phổ Lôi Nhãn từ vị trí hiện tại. Hắn phải đến gần hơn một chút. "Đi thôi." Bạch Vụ nói. Gia ẩn không có trả lời, vẫn đứng ở chỗ cũ. Bạch Vụ nhìn lại, đột nhiên sững sờ. Gia ẩn như thể đang bị một loại ảo giác nào đó khốn trụ, ánh mắt cả người hiển lộ rất tan rả, ý thức đã sớm đi phương xa, chỉ lưu lại một cỗ thể xác này. "Mặc dù chỉ là phần thân...tinh thần lực của Gia Ân cũng rất cường đại mới đúng. Vì sao sẽ.." "Ngươi vốn cũng có thể bị khốn trụ, con đường mòn màu máu này có vẻ rất tà dị, lấy trình độ trước mắt của ngươi, là không thể thông qua nơi này, bởi vì thiên phú mà nơi này phóng thích, là một loại thiên phú...trực tiếp công kích thế giới tinh thần. Trình tự thiên phú 8: Tâm Ma Ký Sinh. Nhưng ai bảo thế giới nội tâm của ngươi có ta?". Tâm Ma Ký Sinh, thiên phú xếp hạng thứ 8. Có thể ở dưới tình huống ý thức của bản thân không tiến vào thế giới nội tâm của đối phương, trực tiếp sáng tạo ra tâm ma đủ khiến cho thế giới nội tâm của đối thủ sụp đổ.
Thoạt nhìn là một loại thủ đoạn công kích tinh thần bình thường nào đó, trên thực tế lại cực kỳ trí mạng. Đường mòn màu máu tại thời khắc này phảng phất như trở nên sáng ngời thêm vài phần, Bạch Viễn bỗng nhiên xuất hiện ở phía trước đường mòn màu máu. Bạch Viễn biết Bạch Vụ có rất nhiều nghi hoặc, tiếp tục nói: "Tiểu nói dối này cũng không tệ, với tư cách là đệ tử của 10 Bích, y rất ưu tú, ở trên phương diện khác mà nói, y được xem như là con nhà người ta hợp cách, thế giới nội tâm của y sẽ rất thú vị, chắc hẳn rất nhanh sẽ tỉnh táo lại." Bạch Vụ không hiểu nhìn Bạch Viễn bỗng nhiên xuất hiện. Hắn chợt nhớ ra, lúc trước Cửu Vĩ cùng với thần hồ, vào thời điểm chạm đến thế giới nội tâm của chính mình, Bạch Viễn cũng sẽ xuất hiện. "Ngươi đang canh giữ thế giới nội tâm của ta?" "Thật sự là đứa trẻ đáng thương, liền nhất định muốn ta có hình tượng tích cực sao? Được rồi, được rồi, ta đang canh giữ thế giới nội tâm của ngươi, vui vẻ chứ?" Bạch Viễn thủ thỉ ngữ khí dỗ dành con nít, khiến cho Bạch Vụ ớn lạnh một hồi. Bạch Vụ lắc đầu, không còn ôm chờ mong đối với Bạch Viễn.
Bạch Viễn cũng giải thích: "Ta chỉ là không hi vọng địa phương uống trà bị người ta tổn hại, Tâm Ma Ký Sinh là một loại thiên phú rất kinh khủng, may mà...người phóng thích thiên phú, không phải là đến từ quái vật phía trên, mà là đến từ hoàn cảnh. Bằng không cho dù tiểu nói dối bên cạnh người, cũng sẽ chết ở chỗ này." Không phải người phóng thích thiên phú, mà đến từ hoàn cảnh? Khái niệm này khiến cho Bạch Vụ rất hoang mang. Loại vấn đề trực quan này, ánh mắt sẽ không giải thích, chỉ có Bạch Viễn biết. Bạch Viễn cũng không có vòng quanh, nếu như giữ được địa phương uống trà, mà người sáng tạo địa phương này lại chết mất, vậy thì cũng chỉ uổng phí công sức. "Cái chỗ này rất méo mó, nhưng là một loại méo mó hợp lý" "Cái gì gọi là méo mó hợp lý?" "Quái vật trên đỉnh, là một tồn tại vô cùng kinh khủng, đây không phải là thứ ngươi giai đoạn hiện tại có thể nhớ thương, đương nhiên, nó nhớ thương người thì lại khác" "Ngoài tháp sẽ có các loại méo mó không hợp lý, điểm này người rất rõ ràng. Mà méo mó hợp lý, đến từ chính thiên phú, đến từ bản thân Ký Linh, có một số vật phẩm Ký Linh sẽ có ý thức sinh mệnh nhất định, mà thiên phú có thể bám vào những vật phẩm Ký Linh này. Ví dụ như gốc đại thụ kia, ví dụ như đường mòn này. Chúng đều có ý thức nhất định, thiên phú ẩn núp ở trong hoàn
cảnh này"