Chương 1183: Hỗn loạ
Ngày thứ 33. Thành viên quân đoàn điều tra tử vong gần một phần ba, chênh lệch chiến lực quá cách xa, khiến cho những thành viên quân đoàn này không thể không tránh đi phong mang. Quân đoàn điều tra rất cường đại, nhưng so sánh với lực lượng mà Tần gia nắm giữ, quyết đấu chính diện là không hề có phần thắng. Bọn họ không có đối cứng đối cứng cùng với quân đoàn Tần gia, mà là lựa chọn lợi dụng địa hình đánh du kích. Ngày thứ 34. Yến Tự Tại đột phá phong tỏa của Liễu Hổ, chạy trốn tới tầng cấp phía dưới. Ngày thứ 35.
Nhóm thợ mỏ tích góp không nhiều lắm ở tầng dưới cùng, đã có người không thể hối đoái lương thực. Càng ngày có càng nhiều thợ mỏ tụ tập ở ngoài quảng trường phía đông. Mà tầng 3, bởi vì nguồn năng lượng bị cắt đứt, những nhà tư bản cũ này buộc phải đi nghỉ cùng với công nhân của họ. Ngày thứ 37. Đội điều tra do quân đoàn Tần gia thành lập, bắt đầu phát động một cuộc điều tra trải thảm tại tầng 2 Tòa Tháp to lớn. Ngày thứ 39. Không ít người quân đoàn điều tra bị bắt được. Tại tầng 3 Tòa Tháp xuất hiện bạo động không hiểu. Trong bóng tối, những cửa hàng hoa lệ đó bị người ta phá vỡ kính thuỷ tinh. Bóng tối tuyệt đối phảng phất như đại biểu cho Tòa Tháp tiến vào một cái thời đại mới. Nhân loại phảng phất như trở lại 700 năm trước, năm đầu tiên tiến vào Tòa Tháp. Một năm kia...sự phân chia giai cấp bắt đầu bằng bạo lực. Ngày thứ 44.
Càng ngày có càng nhiều thành viên quân đoàn điều tra bị bắt. Văn minh nhân loại phảng phất như đang đi lùi, ở trung tâm tầng 2, "pháp trường thi hành án" chỉ có ở thời tiền tháp xuất hiện một lần nữa. Hơn mười thành viên quân đoàn điều tra bị dí súng vào đầu. Thiết bị chiếu sáng rọi vào trên người bọn họ, trong bóng tối bị ánh sáng xé mở, máu tươi chảy xuôi. Thành viên quân đoàn điều tra đang âm thầm ẩn nấp muốn nghĩ cách cứu viện, nhưng cũng biết, nếu như mình thật sự hiện thân...những đồng bạn chết đi này, liền hi sinh một cách vô ích. Ngày thứ 45. Bao động tại tầng 3 càng ngày càng nghiêm trọng, trang viên Minh Ngọc của đội trưởng quân đoàn bảo vệ Minh Triệt, xảy ra sự cố rò rỉ nước nghiêm trọng. Ánh lửa ngút trời không chỉ là chỗ này. Càng ngày có càng nhiều đội trưởng quân đoàn bảo vệ xin cao tầng, khôi phục nguồn cung cấp năng lượng cho bốn tầng dưới Toà Tháp. Nhưng Tần Nghiệp không có phê duyệt, khoa học kỹ thuật mà Tạ Anh Kiệt nắm giữ, gã cũng không có rõ ngọn nguồn. Gã thân đã từng là quân nhân, rất rõ ràng tại ở trong một hoàn cảnh
không thể thoát đi như vậy, khoa học kỹ thuật của Tạ gia có bao nhiêu đáng sợ. Vào trước khi Tạ Anh Kiệt sa lưới. Tòa Tháp sẽ một mực ở vào trong bóng tối. Ngày thứ 46. Như thể ngày đầu tiên thượng đế muốn hủy diệt nhân gian. Các loại thảm hoạ bắt đầu phát sinh. Người tầng dưới cùng bắt đầu chết đói, thang máy đi lên tầng 2 chật ních người, bọn họ là dân chạy nạn đến từ tầng dưới cùng, cũng là người đi đến tầng cao cướp bóc. Trật tự bị phá hủy hoàn toàn. Những người ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bắt đầu ở trong cơn tức giận tìm kiếm các nguồn tài nguyên để tồn tại. Tiếng khóc của trẻ con vang lên trong căn biệt thự lộng lẫy và tối tăm trên tầng 3. Có tiểu cô nương đi ở trên đường cái, khóc sướt mướt. Con phố lộng lẫy một thời bị ánh lửa thôn phệ, chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của nàng. Hai bên đường có những người điên cuồng cướp phá trước khi quân đoàn bảo vệ đến. Trong 700 năm, sự ghê tởm của nhân loại đối với cao tầng, sự ghê tởm của dân nghèo đối với cái gọi là quý tộc cùng với người quản lý...toàn bộ đều bộc phát ra.
Cử động của bọn họ chưa chắc đã chính xác, ở trong hoàn cảnh như vậy, bọn họ chỉ là trút bỏ những ham muốn của riêng mình. Nhưng nếu những quý tộc này thực sự xem họ là con người, nếu ở trong mắt của những người quản lý này, những người nghèo này không phải là hàng hóa được ghi rõ giá cả, mà là những con người thực sự bằng xương bằng thịt... Có lẽ vào thời điểm bóng tối hàng lâm, sẽ là một loại cảnh tượng khác. Tất cả các khởi nghĩa trong lịch sử, đều là hoa nở ở trong nước đọng. Đóa hoa này tất nhiên là hội và xấu, nhưng bản chất là đẹp và thơm. Cuộc trấn áp bạo lực của quân đoàn bảo vệ quả thực có hiệu quả, nhưng ở dưới tình huống không có trang bị khoa học kỹ thuật của Tạ gia trợ giúp, loại trấn áp này không thể bao trùm toàn diện. Những người ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không muốn chết trong bóng tối đó, càng ngày trở nên càng nhiều! Kết quả là vào đêm ngày thứ 46, Tần gia không thể không phái trong binh canh gác thang máy. Phòng ngừa những dân chạy nạn này tiếp tục đi lên phía trên. Mà những ngày này, theo dòng người tị nạn tầng dưới cùng dũng mãnh tràn vào tầng 2, thậm chí
là dũng mãnh tràn vào tầng 3, số lượng nhân khẩu tăng vọt. Điều này cũng dẫn đến hỗn loạn tăng vọt. Cho dù là sớm từ ngày thứ 7, Tần gia đã bắt đầu sắp xếp vận chuyển đồ ăn theo đề nghị của Vương gia. Nhưng điều buồn cười chính là, trong 700 năm, những người ở dưới đáy chỉ được ăn những thứ đồ thừa” mà tầng trên không dùng đến. Chỉ có quần áo mà người ở tầng 3 không muốn, quần áo đã đào thải nhiều năm, mới có thể rơi xuống tầng dưới cùng, bị người tầng dưới cùng tranh giành giống như bảo vật. Mặc dù có người được điều đến tầng 3, cho dù là biên chế quân đoàn điều tra, cũng sẽ đeo lên một chữ "tạm thời". Dân nghèo, bình dân, quý tộc, người quản lý, kẻ thống trị, Tòa Tháp cao chót vót này từ trên xuống dưới này, dựa vào vũ lực đã trấn áp những người khởi nghĩa hô to "Vương Hầu Tướng Lĩnh không phải tự nhiên sinh ra" hết lần này đến lần khác.