Chương 1187: Ánh sáng chiếu rọi
Chỉ cần những người này chết đi, Tòa Tháp trong tương lai, sẽ không còn lo lắng về sự xuất hiện của cái gọi là "truyền kỳ", nhân loại sẽ vĩnh viễn sùng bái Tòa Tháp, mê tín Tòa Tháp. Vĩnh viễn kháng cự ra ngoài tháp. Vĩnh viễn mang ơn, tiếp nhận quà tặng của chính mình. Sau đó chính mình sẽ thôn phệ Chung gia nhỏ yếu, trở thành đệ nhất thế lực Tòa Tháp, cuối cùng dựa vào tín ngưỡng của tất cả mọi người, từ từ diệt trừ các thế lực khác, trở thành vị thần vĩnh cửu và duy nhất của Tòa Tháp! Trong nhà máy tối tăm, Tần Nghiệp phảng phất như nhìn thấy một tương lai tươi đẹp vô hạn trong bóng tối. Nhưng vào lúc này... Một luồng áng sáng chói mắt xuất hiện, giống như trong hỗn độn không có thiên không có địa, một chiếc rìu khổng lồ đột nhiên chém ra một dải ngân hà! Ánh sáng chói mắt xuất hiện từ trên không trung 900 mét!
Vô số người tại thời khắc này, bị ánh sáng chói lọi đầm đau hai mắt, bọn họ cảm thấy khủng hoảng theo bản năng. Nhưng khủng hoảng như vậy chỉ trong chốc lát đã tan biến. Những đứa trẻ trong đống đổ nát che mắt, nhìn thấy trần nhà cao 900 mét trên bầu trời qua kẽ tay. Các tướng sĩ quân đoàn bảo vệ tuyệt vọng, ngẩng đầu lên tuỳ ý để cho ánh sáng làm đau mắt họ. Những người ở phía dưới đang tìm thi thể của người thân, vứt bỏ những ngọn đuốc thắp sáng. Một giây trước bóng tối còn đang bao phủ, vào một giây sau liền không còn sót lại chút gì. Lưu Chanh Tử cùng với Nguyễn Thanh Vân ôm nhau, chịu đựng cơn đau, nhìn trần nhà phát sáng, nước mắt tuôn rơi. Các nàng không biết ý nghĩa của ánh sáng đột ngột xuất hiện, chỉ là theo một khắc ánh sáng hàng lâm, những tâm tình đó triệt để bộc phát ra. Yến Tự Tại ngẩng đầu, so với sự ngạc nhiên sững sờ của Tần Nghiệp, y tỏ ra vô cùng vui sướng. Như thể vào một khắc ánh sáng ló dạng, quan hệ giữa con mồi cùng với kẻ săn mồi, sẽ bị thay thế. Y ngẩng đầu lên, ánh sáng mạnh khiến trong tầm mắt của y chỉ có một màu đỏ như máu. Nhưng ở trong màu đỏ máu này, y phảng phất như dùng Thiên Bình Chi Nhãn, thấy được một cái
216
tương lại trước đó chưa từng có!
Tại tháp đen trung ương tầng 5 Toà Tháp. Đây là then chốt trọng yếu nhất của cuộc săn bắn này. Tần Nghiệp rất rõ ràng, chỉ có thủ được nơi này, mới có thể khiến cho khoa học kỹ thuật thẩm thấu trong 700 năm của Tạ gia, không có bất kỳ đất dụng võ nào. Cho nên thủ vệ nơi này, là có thêm Phùng Ma Khắc Ảnh của Bàng gia. Thủ Hộ Giả cùng với kẻ thống trị Bàng gia, có thể nói là đã cắt đứt mọi khả năng Yến gia cùng với Tạ gia lợi dụng tháp đen trung ương khôi phục nguồn năng lượng, dùng chuyện này để cải biến chiến cuộc. Cũng bởi vậy, Tạ gia cùng với Yến gia không có đảm lượng tiến công tháp đen trung ương. Cho dù Tạ Anh Kiệt, Tạ Hành Tri, Yến Tự Tại đều hiểu rõ tầm quan trọng của tháp đen trung ương, nhưng bọn họ cũng càng hiểu rõ hơn sự kinh khủng của Thủ Hộ Giả cùng với kẻ thống trị Bàng gia. Tháp đen trung ương, là địa phương trọng yếu nhất, ngược lại là địa phương cách xa chiến hoả
nhất.
Bàng Hải là nghĩ như vậy, Bàng Lê cũng là nghĩ như vậy. Chỉ là bọn họ cũng không nghĩ tới...vào thời điểm trận chiến tranh lớn nhất trong Tòa Tháp 700 năm này lan đến gần tầng 5, không phải là từ dưới trở lên, mà là -- từ trên xuống dưới. Bàng Lê vĩnh viễn không thể quên được một màn trước đó không lâu kia. Trên không trung 900 mét, thân ảnh của hai nhân loại, lao xuống như thiên thạch! Theo hai người này nhảy xuống tầng 5, gã phảng phất như cảm nhận được toàn bộ Tòa Tháp đang rung động! Truyền kỳ Tòa Tháp biến mất, Bạch Vụ, xuất hiện trên chiến trường! Tại tầng 3 Tòa Tháp, Cơ sở sản xuất Hồng Viễn. Mọi người đã dần dần quen với ánh sáng chợt đến. Cảm giác đau nhói do ánh sáng mạnh chiếu vào mắt đã thuyên giảm. Ánh sáng chợt đến giống như mưa giông khiến người ta không mở mắt ra được, sau khi trút xuống
dữ dội cũng dần tan biến, mây tan, mưa tạnh, lộ ra mặt trời vui tươi. Vào một khắc ánh sáng ló dạng, không có ai biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có Yến Tự Tại nắm giữ
Thiên Bình Chi Nhãn, thấy được một chút đoạn ngắn tương lai. Trong nội tâm của Tần Nghiệp nổi lên một loại dự cảm bất hảo. "Bàng Hải làm phản rồi!" Gã là nghĩ như vậy, chỉ có hai khả năng để nguồn cung cấp năng lượng của bốn tầng phía dưới được khôi phục, một khả năng là Tạ Anh Kiệt bị Bàng Hải và Vương Giác tìm được, sau đó giết chết. Một khả năng khác, thì là Bàng Hải làm phản. Tần Nghiệp Vốn đã cảm giác được có chút cổ quái, Tạ Hành Tri, Yến Tự Tại, Tần Tung, cùng với nhóm nòng cốt quân đoàn điều tra này, có thể tránh né lâu như vậy, liệu có phải là...có người âm thầm tương trợ hay không? Những ngày này tuy một mực có thu hoạch, thành viên quân đoàn điều tra liên tiếp bị bắt được, nhưng trùng hợp là cũng không có thành viên chủ chốt. Từ Yến gia Tạ gia, cho đến đội trưởng phân đội cùng với tinh nhuệ quân đoàn điều tra. Những người phản kháng nòng cốt nhất này, vẫn luôn chưa từng bắt được. Cho đến hôm nay mới có đột phá mang tính tiến triển. Cũng là ngày hôm nay, gã cho rằng Tòa Tháp sẽ nghênh đón một thời đại vĩ đại...thuộc về mình.
Lại hết lần này tới lần khác ở thời điểm này, tháp đen trung ương, khôi phục lại nguồn cung cấp năng lượng của bốn tầng phía dưới. Tần Nghiệp càng ngày càng khẳng định, đây tất nhiên là Bàng gia làm phản hồi. Nhưng gã rất nhanh phát hiện ra...cục diện còn tệ hơn nhiều so với dự đoán của gã. Trước khi bóng tối bị phá vỡ và ánh sáng chiếu tới, Tòa Tháp khẽ chấn động. Mà khi ánh sáng chiếu rọi, vào thời điểm Tần Nghiệp cho rằng Bàng Hải làm phản...Tòa Tháp truyền đến chấn động một lần nữa. Giống như bước chân của cự thú Hồng Hoang giẫm lên mặt đất.