Chương 1202: Nguồn tín hiệu sống
Bạch Vụ hiển nhiên đã quên mất điểm mạnh nhất Số 0, không phải là sức chiến đấu. Trong lúc nhất thời không có hiểu được hàm nghĩa của "thành phố máy móc đang mở rộng". "Tin tức gì?" [Trải qua sự nỗ lực của ta, thành phố máy móc đã thiết lập thành công kết nối với trạm liên lạc bên ngoài màn sương mù đen. Nói một cách ngắn gọn, bây giờ ngươi có thể dựa dẫm vào ta, thu hoạch được tin tức ở thế giới bên ngoài màn sương mù đen.] Bạch Vụ trong lúc nhất thời không hiểu lắm. Kỹ thuật 700 năm không đột phá được, làm như thế nào nói đột phá liền đột phá? Thành phố máy móc có thể tương liên cùng với thế giới bên ngoài màn sương mù đen là khái niệm gì? Dù là Bạch Vụ vẫn luôn luôn rất bình tĩnh. Cũng cảm thấy tim đập rộn lên.
Số 0 đây là vô thanh vô tức tung một đòn thầm lặng? Hiệu quả rung động này thậm chí còn phóng đại hơn so với khi hắn nhìn thấy hạch tâm thành ở trên những đám mây trên bầu trời thành phố
Bách Xuyên. "Ý của ngươi là...bây giờ ngươi đã thiết lập được liên lạc với thế giới ngoài sương mù?" [Đúng vậy, thông tin không tính quá ổn định, hơn nữa bởi vì tín hiệu phía ngoài sẽ không bị méo mó quấy nhiễu, mà tín hiệu bên trong màn sương mù đen sẽ bị méo mó quấy nhiễu, ta lựa chọn chính là một loại súng ngắn đặc biệt, cho nên dẫn đến hiệu quả thông tin sẽ rất kém cỏi. Nhất là ngôn ngữ bất đồng, dẫn đến ta cũng cần phải nắm được chuỗi logic cơ bản của thông tin thế giới bên kia một cách bạo lực hơn.] "Nghe không hiểu, người trực tiếp nói cho ta biết, ngươi chính là muốn ta làm cái gì, ta làm như vậy sẽ đưa đến dạng hiệu quả gì. Nhân tiện giải thích, ngươi có phải là bởi vì đột phá công nghệ, hay là vì nguyên nhân gì khác? Tại sao sự tình qua 700 năm cũng không có làm được, hiện tại lại đột nhiên có thể làm được?" Bạch Vụ hỏi thẳng. Hắn mặc dù không hiểu ngay được tầm quan trọng của việc thiết lập liên lạc giữa thành phố máy móc và thế giới bên ngoài sương mù, nhưng trực giác vượt lên tư duy, khiến cho hắn cảm giác được, đây chính là một tin tức có lợi ích to lớn. Số 0 ở thành phố máy móc xa xôi, biết mình đã khơi dậy sự hứng thú của Bạch Vụ, trong ánh mắt hiện lên sự kiêu ngạo.
[Tín hiệu sóng ngắn do thành phố máy móc khuếch tán, liền giống như sóng âm, sẽ có phản hồi khi nó chạm vào một vật thể nào đó. Không giống như sóng vô tuyến truyền thống, có thể hiểu nó như một phiên bản dành riêng trong thế giới méo mó.] [Mà mặc dù ta chưa từng nhìn thấy màn sương mù đen, nhưng thông qua các loại phản hồi của sóng ngắn, ta tin chắc rằng thế giới này là có biên giới, cũng chính là...có một lớp vỏ.] "Như vậy lớp vỏ...chính là màn sương mù đen bao phủ vùng biển Thịnh Quốc?" Bạch Vụ bừng tỉnh. Đối với nguyên lý khoa học gần như thần học của Số 0, dựa vào trình độ sinh viên đại học tầm thường của hắn là hoàn toàn không thể hiểu nổi. Giống như hắn biết cách cài tên và bắn tên, nhưng không có khả năng nghe hiểu Số 0 giảng giải cho hắn làm thế nào phóng ra tên lửa xuyên lục địa. Cả hai đều là công kích từ xa, nhưng trình độ nền văn minh là hoàn toàn khác nhau. Số 0 luôn rất có kiên nhẫn đối với Bạch Vụnhất là thực lực của Bạch Vụ đang không ngừng đuổi theo y, y thậm chí có thể đoán được vào một ngày nào đó Bạch Vụ có thể vượt qua y. Nhưng ít ra...cũng có một số lĩnh vực mà cả đời Bạch Vụ cũng không thể vượt qua. [Đúng vậy, đó chính là màn sương mù đen, màn sương mù đen là một loại kết giới ngăn cản đặc
thù, vào thời điểm giống đóng lại, ta vẫn luôn không thể nghiên cứu các sóng vô tuyến đặc biệt có thể xuyên qua kết giới này, nhưng cách đây không lâu...ta đã tìm thấy lỗ hổng.] "Ta hiểu, lỗ hổng...chính là lỗ hổng trong màn sương mù đen? Bởi vì có lỗ hổng cho nên người mới có thể liên hệ cùng với bên ngoài màn sương mù đen?" Bạch Vụ đột nhiên nhớ tới trên hành trình sau khi uống nước giếng, hắn đã gặp được rất nhiều cảnh tượng thú vị. Trong số đó có một thiếu niên rất quen mặt, nhưng không nhớ là đã nhìn thấy ở đầu, y chỉ tay về phía cuối đại dương và hào hứng nói: "Nhìn này...thế giới này là có ranh giới!" Hắn đột nhiên cảm giác được...chiếc du thuyền vô cùng to lớn, có thể nói giống như thành phố trên biển kia có phải đã xuyên thủng màn sương mù đen? Bạch Vụ không phải là Đường Cảnh, không có loại thể chất dự ngôn kia. Nhưng trực giác của hắn có đôi khi còn chuẩn hơn so với Phổ Lôi Nhãn. [Ngươi nói không có sai, chính là bởi vì như thế, ta mới có thể liên hệ cùng với bên ngoài màn sương mù đen, nhưng cho tới trước mắt, còn không thể khuếch tán đến trong đám người. Cho nên ngoài việc ta cảm thấy kỳ lạ về sự bùng nổ dân số gần đây ở thành phố máy móc, còn có một chuyện khác muốn liên hệ với người, chuyện này chính là ta hi vọng ngươi có thể đi đến thế giới
ngoài sương mù.] "Vì sao lại là ta, sao ngươi không đi?" [Ngươi thích hợp hơn. Bộ dáng của ta, sẽ gây ra một số khủng hoảng. Hơn nữa ta cũng cần ở lại thành phố máy móc, bởi vì nơi này thích hợp nhất cho ta tiến hành sáng tạo, thế giới bên ngoài màn sương mù đen, ta không cần đến đó, ta chỉ cần một người xâm nhập, làm nguồn tín hiệu sống.] Bộ dáng của Số 0, nếu như ấn theo nhân loại mà nói, là thuộc về ưa nhìn. Tuy y thoạt nhìn là rất lạnh lùng. điều kiện tiên quyết là...trên người Số 0 không có bất kỳ đặc thù robot nào. Nhưng ở trong mắt Bạch Vụ, bộ dáng của Số 0, đích xác như là một vị Quân Vương máy móc lãnh khốc vô tình. "Không ngờ được ta lại là nguồn tín hiệu sống?"