Chương 1212: Nói nhiều

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1212: Nói nhiều

[Đừng nhìn chỗ nào khác, hãy nhìn cái nồi ở giữa, bề ngoài là nồi cơm điện, nhưng trên thực tế là một cái nồi có thể chuyển đổi nguyên liệu và tự động làm thức ăn, một cái nồi Ký Linh!] Bạch Vụ vui vẻ! Đây không phải là cái nôi chính mình muốn sao? Có cái nồi này, cái nồi phế vật ăn không ngồi rồi ở trong ba lô kia chẳng phải là có thể vứt đi? Ta dẫn y đi đến chỗ tránh nạn, muốn xin một cái nồi, không quá phận đúng không? Tương đối không quá phận đúng không? Nhưng đúng lúc này, Hứa Vệ chuẩn bị chiêu đãi Bạch Vụ, chỉ là bởi vì quá hưng phấn, dùng sức hơi mạnh, không cẩn thận...bóp nát nồi vào thời điểm lấy đồ ăn ra. Bùm! Một cái nồi lớn như vậy, bể thành mảnh vụn ở ngay trước mặt Bạch Vụ, gió thổi qua, phảng phất như cũng có thể thổi tung một mảnh bụi. Cái gì gọi là kinh hỉ?

Bạch Vụ đầu tiên là cảm thấy vui mừng lớn hơn kinh sợ, sau đó cảm giác kinh sợ lớn hơn vui mừng, cuối cùng vui quá hóa buồn. Nhân sinh thay đổi thật sự là tới quá nhanh. Bạch Vụ sửng sốt đường trường. Bạch Viễn trong thế giới nội tâm thậm chí còn cảm giác được, cánh cửa màu xanh như thể có chút buông lỏng. Mạch não của đội cha con này rất kỳ lạ, Bạch Vụ không biết chuyện gì đáng để cho Bạch Viễn khó chịu. Nhưng hiện tại hắn đã biết, một lần tiếp cận bị thương nhất của chính mình...ngay vào lúc vừa rồi. Hứa Vệ không hề có cảm giác: "A, quá kích động, không cẩn thận bóp nát...Vốn còn muốn chiêu đãi ngươi một bữa ăn ngon. Được rồi, bây giờ chúng ta trực tiếp lên đường?" Bạch Vụ không nhúc nhích, lộ ra bình tĩnh biểu tình che giấu nỗi thống khổ: "Một món bảo bốt tốt như vậy...bị vỡ ngươi không khó chịu sao?" "Chỉ là một cái nồi mà thôi." Hứa Vệ cảm thấy đây là đồ vật rất bình thường. Một cái nồi? Mà thôi? Huyết áp của Bạch Vụ lên cao.

"Chẳng qua cũng có chút đáng tiếc, dù sao thì làm đồ ăn vẫn rất thuận tiện, nhưng đối với ta mà nói, có thể tìm được thứ gì đó để làm thực sự tốt hơn là tận hưởng thành quả trực tiếp, nó sẽ khiến ta cảm thấy còn sống. Nếu như không phải người đi đến đây, ta đã sắp quên mình còn có nồi." Ta đến đây mới nhớ? Bạch Vụ bó tay, không ngờ chính mình đến, liền khiến cho bảo bối tan vỡ? Hứa Vệ không hề cảm nhận được cảm xúc sâu kín của Bạch Vụ, tiếp tục nói: "Quên đi, cái cũ sẽ không mất đi, cái mới sẽ không đến, loại chuyện Ký Linh này, khi ta mới biết chuyện này từ tầng 6, cũng cảm thấy rất thần kỳ. Về sau phát hiện ra, vẫn còn rất dễ dàng." Vẫn còn, rất, dễ dàng. Bầu trời xanh ngắt, ngoài cửa sổ có hàng ngàn con hạc giấy, Bạch Vụ cảm thấy mình gặp phải một đối thủ cực mạnh. Hứa Vệ không thể hiện ra y thân là đệ nhất nhân Tòa Tháp trên thực lực vật lý, nhưng biểu hiện ra sự cường đại trên tinh thần lực của mình. "Ha ha, đi thôi, ngươi nói rất đúng, ngươi nói đều đúng." Bạch Vụ chuẩn bị rời đi. Nhưng Hứa Vệ nói rất nhiều, đã bắt được rồi thì làm sao không nói được? Thật vất vả mới có chủ đề, Ký Linh lại là chủ đề y cảm thấy hứng thú, y không giỏi giao tiếp với người khác, từ điểm Bạch

Vụ báo danh liên tục ba lần y không có trả lời này, liền có thể nhìn ra. Cho nên Hứa Vệ cũng liền càng thêm không hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, có chừng có mực, thậm chí còn cảm thấy Bạch Vụ đang tán thành chính mình: "Đúng không, ngươi cũng hiểu được đúng không, vậy trên người người nhất định có không ít vật phẩm Ký Linh nhỉ?" Cứu vớt thế giới con mẹ nó, liền để cho người này tự sanh tự diệt, ý nghĩ này thật sự xuất hiện trong đầu của Bạch Vụ. "Nhưng có hay không có một loại khả năng, vật này chính là có tính xác suất, giống như nồi vậy, có thể hay không cũng có người một mực mang theo, nhưng mà chính là không Ký Linh, ha ha ha ha, suy nghĩ một chút loại hình ảnh kia, có phải hay không rất buồn cười?" Hứa Vệ nói xong liền bật cười: "Ha ha ha ha ha quá buồn cười, lưng cõng nồi đi khắp nơi, ta đi đến thành phố Bách Xuyên, nhất định phải kể chuyện cười này cho những người, ta phát giác ra ta rất có khiếu hài hước." "Chẳng qua không thể nào, chuyện Ký Linh đơn giản như vậy, không đến mức sẽ có người không làm được. Xác thực không thể tưởng tượng, xem ra chuyện cười này vẫn là thoát ly hiện thực". Đêm dài dài đằng đẵng... Bạch Vụ cũng không biết thành phố Bách Xuyên ở nơi nào, cũng không biết phải dẫn theo người này đi bao lâu, cũng không biết người này muốn kéo dài bao lâu ở trên cái đề tài này, cũng không

Vụ báo danh liên tục ba lần y không có trả lời này, liền có thể nhìn ra. Cho nên Hứa Vệ cũng liền càng thêm không hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, có chừng có mực, thậm chí còn cảm thấy Bạch Vụ đang tán thành chính mình: "Đúng không, ngươi cũng hiểu được đúng không, vậy trên người người nhất định có không ít vật phẩm Ký Linh nhỉ?" Cứu vớt thế giới con mẹ nó, liền để cho người này tự sanh tự diệt, ý nghĩ này thật sự xuất hiện trong đầu của Bạch Vụ. "Nhưng có hay không có một loại khả năng, vật này chính là có tính xác suất, giống như nồi vậy, có thể hay không cũng có người một mực mang theo, nhưng mà chính là không Ký Linh, ha ha ha ha, suy nghĩ một chút loại hình ảnh kia, có phải hay không rất buồn cười?" Hứa Vệ nói xong liền bật cười: "Ha ha ha ha ha quá buồn cười, lưng cõng nồi đi khắp nơi, ta đi đến thành phố Bách Xuyên, nhất định phải kể chuyện cười này cho những người, ta phát giác ra ta rất có khiếu hài hước." "Chẳng qua không thể nào, chuyện Ký Linh đơn giản như vậy, không đến mức sẽ có người không làm được. Xác thực không thể tưởng tượng, xem ra chuyện cười này vẫn là thoát ly hiện thực". Đêm dài dài đằng đẵng... Bạch Vụ cũng không biết thành phố Bách Xuyên ở nơi nào, cũng không biết phải dẫn theo người này đi bao lâu, cũng không biết người này muốn kéo dài bao lâu ở trên cái đề tài này, cũng không

biết người này phải chăng một mực nhiều lời như vậy. Nhưng hắn biết, phía trước sẽ có rất nhiều Ác Đọa. Nhất định phải có, dù sao thì hắn cũng đã không đè nén được phẫn nộ, nghiệp hóa màu đỏ cũng sẽ phun trào ra, Ác Đọa chết cháy vẫn luôn tốt hơn người điên nhìn như tiêu cực kì thực nói nhiều

bên cạnh.

Tìm được người sở hữu Thời Gian Trở Lại, đối với Bạch Vụ mà nói là một đại sự. Hắn không nói rõ được đằng sau sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng Bạch Vụ rất rõ ràng, người này rất trọng yếu. Người rất trọng yếu đối với Đại Ma Vương trong Toà Tháp, cũng trọng yếu ngang nhau đối với thế giới này. Hắn muốn bảo vệ người này thật tốt, đồng thời coi như là tăng cường lực lượng cho thành phố Bách Xuyên. Trong những ngày Bạch Vụ đưa Hứa Vệ đi đến thành phố Bách Xuyên, đồng thời dàn xếp chỗ ở cho Hứa Vệ. Thế giới ngoài sương mù đã không được Bạch Vụ ghé thăm trong gần bốn tháng, với

tư cách là chiến trường chính trong tương lai, một số thay đổi nhỏ đã diễn ra ở đó. Ở bên ngoài sương mù, tại cảng Giang Hồi thuộc Kim Quốc, vô số hỏa lực đang oanh tạc đối với một chiếc du thuyền to lớn.