Chương 1215: Quay đầu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1215: Quay đầu

Sóng biển vài trăm mét mới chỉ là bước khởi đầu. Ngay sau đó, một cơn chấn động mạnh hơn mấy chục lần từ dưới đáy biển ập đến, và hình ảnh cuối cùng mà nhân loại có thể nhìn thấy...là biển va chạm vào bầu trời, biển trời đảo lộn. Tàu chiến bị biển khơi nhấn chìm, cảng Giang Hồi to lớn...bị phá hủy trong chớp mắt. Liên minh nhân loại bố trí trong một thời gian dài, ở dưới hiệu quả của một mảnh vỡ nhỏ...toàn bộ quân đội bị xóa sổ. Lửa giận của Văn Hạo lắng lại. Những người làm tổn thương thuyền viên đó đều đã bị chôn vùi dưới đáy biển sâu. Con sóng cực đại đủ để chạm đến bầu trời kia, một khi nó đổ xuống, toàn bộ Kim Quốc cũng không thể chịu nổi. Nhưng kế tiếp...những nước biển này phảng phất như vật sống vậy, nghe theo hiệu lệnh của Văn Hạo.

Chúng không tràn ra để nhấn chìm thế giới, mà là cải biến quỹ tích vật lý...trở lại điểm ban đầu. Cảng Giang Hồi ngay cả một chút cặn cũng không còn, dưới mặt biển lặng sóng, che giấu một bãi chiến trường bừa bộn, nhưng trên mặt biển, phảng phất như cái gì cũng không có phát sinh. Chỉ có chiếc du thuyền to lớn kia, là hoàn hảo không tổn hao gì đứng vững ở trên biển lớn. Hỏa lực bao trùm trong thời gian dài của nhân loại...không gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho nó, mà quái vật bên trong du thuyền vừa ra tay... Liên quân của các quốc gia trên biển...đều tan rã. Loại chênh lệch chiến lực quá to lớn này, đã chấn nhiếp đám người quan sát trận chiến này. Tất cả đều nghĩ rằng những giây tiếp theo sẽ là một cuộc khủng hoảng lớn cho Kim Quốc...những con quái vật này sẽ trút giận lên nhân loại, nhưng rất nhanh...sự tình khiến cho nhân loại không thể lý giải phát sinh.

Du thuyền to lớn...quay đầu. Nó không có chạy về hướng đầu bên kia màn sương mù đen, cũng như không tiếp tục đi dọc theo

Kim Quốc. Nhân loại không biết mục đích của chiếc du thuyền chở đầy quái vật này là gì.

Bọn họ cũng không phải là không nghe được tiếng la hét của Văn Hạo, nhưng những người này rất rõ ràng, khi hai nền văn minh bất đồng gặp nhau, tất nhiên là sẽ có tranh chấp. Theo nhân loại, sinh vật bên trong màn sương mù đen chính là một nền văn minh khác, sự xuất hiện của bọn chúng chỉ có thể là tiêu diệt chính mình. Hổ sẽ sẽ chú ý đến hòa bình với thỏ sao? Bầy quái vật này rõ ràng có lực lượng cường đại hơn...nhưng tại sao không lựa chọn tiếp tục tiến lên? Nhân loại lại đầu có thể ngờ được...quái vật cũng không phải là quái vật, bản chất của chúng kỳ thật chính là nhân loại? Thế giới bên trong màn sương mù đen, đối với mọi người bên ngoài màn sương mù đen mà nói...là tương đương với vũ trụ không biết. Những con quái vật hình thù kỳ quái, có năng lực quỷ dị không tuân theo các loại quy tắc vật lý đó, tuyệt đối không phải là nhân loại. Đứng ở boong thuyền trên cùng, Văn Hạo nhìn ánh mặt trời, tùy ý để cho ánh mặt trời đầm đau hai mắt. "Khí trời ở đây rất tốt, khục khục khục...nắng như thế này...thật sự rất thoải mái. Thuyền viên cốt cán Liễu Bệnh Thụ nói.

Liễu Bệnh Thụ luôn luôn ốm yếu, nhưng năng lực của y, lại đủ để hủy diệt nền văn minh nhân loại. Bởi vì y đại diện cho một thứ mà con người chưa bao giờ thực sự chinh phục được - bệnh tật. Đủ loại virus đều tụ tập ở trong thân thể của Liễu Bệnh Thụ, nếu như y nguyện ý, có thể lây nhiễm cho một thành phố một căn bệnh lạ chưa từng thấy bao giờ, đó là quái bệnh do rất nhiều virus hỗn hợp ra. Hơn nữa khả năng lây nhiễm và chết người là cực cao. "Đúng vậy, ánh nắng trong sương mù có đôi khi có thể cao đến hơn 90 độ, thật thái quá. Ta đều đã sắp quên nhiệt độ bình thường là cảm giác gì, ha ha ha ha ha." Tưởng Trụ thân thể vạm vỡ toàn thân cơ bắp có màu tím nói.

Tưởng Trụ cũng có được lực lượng cường đại, ở phía trên biển lớn, gã là thành viên không thể thiếu, gã có thể kiểm soát một thứ khác mà nhân loại chưa bao giờ chiến thắng được –– khí hậu. Hoặc nói một cách khác, lực lượng của Tưởng Trụ gọi là thiên tai. Sấm sét, sóng thần, gió mạnh, mưa lớn, băng tuyết...gã cũng đều có thể triệu hoán, hơn nữa thời gian vô cùng dài, phạm vi bao phủ rất rộng. "Chúng ta cứ trở về như vậy sao? Thế giới này thế nhưng là một khối thịt mỡ, thật là mê người." Người thứ ba nói chuyện, là một nữ nhân đeo bịt mắt.

Nàng tên là Lê Hân. Tuy thoạt nhìn là một mỹ nhân, nhưng sau khi Ác Đọa hóa, thuyết pháp xác thực nhất là...Lê Hân là Mỹ Nhân Ngư, mà không phải là mỹ nhân. Chỉ chẳng qua vây cá trên người của nàng bị quần áo che khuất. Nếu chỉ nhìn vào khuôn mặt của nàng, sẽ không nhìn ra được nàng là phi nhân loại. Lê Hân cũng có lực lượng cường đại, là thứ mà nhân loại chưa từng chiến thắng được-- dục vọng. Lê Hân đã từng là một thuyền viên có vấn đề, có thể trong chớp mắt khiến cho hai thuyền viên không không liên quan gì đánh nhau. Trông có vẻ rất tài trí, trên thực tế là cuồng dã nhất, có tính công kích mạnh nhất. Những nơi đi qua, chỉ cần nàng nguyện ý, liền có thể dẫn xuất ra dục vọng ở sâu trong nội tâm của người ta. So sánh với nhau, Văn Hạo nắm biển lớn trong tay, ngược lại là thường thường không có gì lạ. Nhưng những người này kết hợp lại đã trở thành một đế quốc trên biển đủ khiến cho các thế lực phải khiếp sợ. Lúc trước khi Tỉnh Ngũ ở trên Hắc Kim Đảo liên hệ với Bạch Vụ, khi đề cập đến chiếc du thuyền này, y đã ủy thác Bạch Vụ đi tìm chiếc du thuyền này, Bạch Vụ đã cười ha ha, giả vờ đáp ứng.

Trên thực tế, Hắc Kim Đảo với tư cách là một tòa hải đảo, là đã từng tiếp xúc với chiếc du thuyền này. Nhưng thế lực Hắc Kim Đảo không có biện pháp làm gì du thuyền.