Chương 1230: Không lùi bước
Hắn liền dứt khoát đi theo quái vật, muốn đi xem một chút chúng đến cùng sẽ hội tụ ở nơi nào. Vì vậy vào thời điểm lũ quái vật đi đến phố Pike thủ phủ Manser, Bạch Vụ cũng đi đến ngoại vi thủ phủ Manser đảo Orro. Nhìn quái vật to lớn xấu xí ở phương xa, trong mắt của hắn hiện ra chú thích. "Người trong lòng của tiểu đồ đệ đang gặp nguy hiểm, xem ra ta phải nhanh một chút." Quái vật to lớn xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người tại thời khắc này. Cũng bao gồm Bạch Vụ. [Một con quái vật rất cường đại, có lực công kích trí mạng đối với Ác Đọa, có các năng lực hư trùng cùng với chôn vùi ký sinh trùng. Gần như đều là bản lĩnh có thể bỏ qua phòng ngự của đối thủ. Tóm lại đối phương rất lợi hại, lợi hại đến...gần như tương đương với Chung Húc. Phốc chốc, ngươi có phải cười ra tiếng trong chớp mắt hay không? Chẳng qua không có biện pháp, điểm kết thúc của Chung Húc, chỉ là khởi điểm của nó. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nó có thể phát triển đến một loại trình độ vô cùng khoa trương.
Nhưng ai bảo nó...không có Phổ Lôi Nhãn vĩ đại, anh tuấn, vô địch, thần bí, toàn năng chứ, bằng không thì ta nhất định sẽ nhắc nhở nó -- hãy coi chừng người cõng nồi nào đó. Thuận tiện nhắc tới, bạn gái của tiểu đồ đệ người đã bị hấp thu, người đại khái còn có...270 giây. Bằng không nàng sẽ vĩnh viễn trở thành một bộ phận của quái vật -] 270 giây. Thời gian hơi eo hẹp. Về phần trình độ Chung Húc, Bạch Vụ cũng không phải cảm thấy thấp. Lúc trước chính mình Ác Đọa hóa, Ngũ Cửu Ác Đọa hóa, cũng không sánh bằng Chung Húc Ác Đọa hóa. Bởi vì tất cả những món quà do Thao Thiết mang đến đều ở trong Chung Húc hình thái Ác Đọa. Cũng là một người bức chính mình đến tuyệt cảnh một lần nữa. Chẳng qua lúc này không phải là lúc trước. Bạch Vụ không có trì hoãn, bắt đầu tiến về phía vị trí của con quái vật to lớn.
Tại phố Pike.
Máy bay chiến đấu quanh quẩn trên không trung, không ngừng khai hoả. Nhưng hỏa lực đủ mạnh để xuyên qua tòa nhà, lại không hề có tác dụng đối với quái vật sền sệt to lớn này. Hỏa lực để lại dấu vết ở trên người quái vật, rồi lại bởi vì thân thể sền sệt, rất nhanh được chữa trị. Về phần những thành viên Phong Bài thề quyết chiến trước đó không lâu, bọn hắn thật sự có được dũng khí tác chiến, lại căn bản không biết nên ra tay từ chỗ nào. Những gì bọn hắn có thể làm bây giờ, chính là sơ tán người trong phố Pike. Có thể cứu một người chính là một người. Đường Cảnh đứng ở trong phòng, cả người tiến vào một loại trạng thái nhập định. Từ thời điểm bị Q Cơ đánh bay, Đường Cảnh liền thử thôi động Thần Hàng, nhưng trong thần du ngắn ngủi, y không tìm được vị trí của sư phụ. Nhiều lần trước đây, bởi vì phát hiện ra sư phụ và một người khác một mực ở trong một không gian quỷ dị nào đó, Thần Hàng của Đường Cảnh thất bại. Cũng dẫn đến cho tới nay, Hứa Linh không còn có gặp qua hình thái mạnh nhất" của Đường Cảnh. Còn lần này, Đường Cảnh trực tiếp phát hiện ra...trong mảnh không gian màu trắng thần bí, sự phụ đã biến mất.
Trong không gian có vô số thân ảnh, có bộ dáng như cóc, có bộ dáng giống bạch tuộc. Còn có bộ dáng đầu nhìn như súng lục. Cũng có người nhìn như là chú hề, thậm chí còn có tồn tại tương tự như rắn chín đầu. Đương nhiên, càng nhiều là thân ảnh không khác gì nhân loại. Vị trí ở trung tâm ban đầu là vị trí của sư phụ, vị trí kia rất đặc thù, ở các địa phương khác, trong không gian Thần Hàng có thể cảm nhận được loại địa hình nào đó.
Ví dụ như cóc, Cửu Đầu Xà, đầu súng lục, phảng phất như ở trong thành phố đổ nát nào đó. Mặc dù chỉ có đường nét màu trắng và xám, những nơi đó giống như một thành phố được vẽ trên giấy trắng bằng bút chì. Nhưng chỉ có ở vị trí trung tâm của sư phụ, không có hình dáng, trông rất nhỏ, nhưng mỗi một lần Đường Cảnh tới gần chỗ đó, cũng cảm giác được cái địa phương kia lại phảng phất như vô cùng vô tận. Đường Cảnh cũng không biết, đó là Tòa Tháp. Một chỗ vô cùng thần bí. Mấy lần trước Đường Cảnh sử dụng Thần Hàng, Bạch Vụ đều ở trong Tòa Tháp. Nhưng về sau vị trí của Bạch Vụ một mực thay đổi, năng lực của Thần Hàng tuy rất cường đại,
nhưng cũng tiềm ẩn rất nhiều bất ổn. Đường Cảnh xem như thiên phú dị bẩm, có thể ghi nhớ những tuyến đường phức tạp trong không gian trắng. Đây là một năng lực rất cường đại, nếu như Bạch Vụ biết được, sẽ biết được Đường Cảnh có lẽ là một người duy nhất có thể vẽ bản đồ ngoài tháp. Dựa vào tác dụng phụ thuộc của Thần Hàng. Nhưng lần này...Bạch Vụ đã rời khỏi Tòa Tháp thật sự quá xa xôi, vượt qua sương mù, thế cho nên mấy lần trước đây, Đường Cảnh còn có thể cảm nhận được loại khí tức hơi yếu nào đó, nhưng lần này...y triệt để không cảm giác được. Mà những thân ảnh hoặc bình thường hoặc quỷ dị này, khiến cho Đường Cảnh không biết nên lựa chọn như thế nào. Bởi vì sự phụ đã từng đã cảnh cáo, năng lực này cũng có thể sẽ triệu hoán đến người nào đó có thể uy hiếp thế giới. Giun thối màu trắng giống như dây thừng vậy, quấn quanh Hứa Linh, Hứa Linh đã không còn ý thức bị dẫn dắt đến phía quái vật to lớn.
Sau đó cả người rơi vào...chỉ lộ ra cái đầu, giống như vô số cái đầu khác, lộ ra ở bên ngoài. Nhìn một màn này, nghĩ đến lời cầu khẩn của Hứa Linh trước khi bị khống chế, Đường Cảnh rốt cục không thể suy nghĩ nhiều nữa. "Ngươi là quái vật...ta đây cũng là quái vật!" Vào giờ khắc này, Đường Cảnh phá tan cửa sổ phòng khám bệnh, đối mặt với quái vật to lớn, y không có một tia lùi bước, ở trong quá trình thi triển Thần Hàng, hai tay trực tiếp bắt lấy giun thối đang muốn co rút lại về bên trong thân thể.