Chương 1272: Đổng Ngư Kiề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1272: Đổng Ngư Kiề

Theo những gì Bạch Vụ biết, một người chế tạo thuyền cứu nạn khác, là trốn vào trong thuyền cứu nạn. Cũng chính là sâu bên trong viện bảo tàng ký ức. Nhưng ở trong ký ức, lúc này người chế tạo thuyền cứu nạn còn chưa có chế tác hoàn thành, cho nên y có khả năng ở một nơi khác. Bạch Vụ rất vui mừng chính mình không có võ đoán đi đến Hắc Kim Đảo. "Ngươi rất muốn hiểu rõ nàng sao? Nàng là một người có chứng bệnh tự kỷ, bị khiếm khuyết về

mặt xã hội nghiêm trọng, thế nhưng...năng lực tinh thần cường đại dị thường. Xem như cùng một loại hình với lão Bạch. Thậm chí còn mạnh mẽ hơn lão Bạch, chẳng qua không có thông minh bằng lão Bạch. Vận dụng đối với năng lực cũng không bằng lão Bạch. Tổng thể mà nói, ngược lại không có tính chất uy hiếp bằng lão Bạch" Bạch Vụ ngược lại là có thể hiểu được, cũng càng cảm thấy hứng thú đối với người này.

Liền giống với một người là AK 47, một người là súng lục, tuy cái trước càng mạnh, nhưng chủ nhân súng lục là một thiện xạ, uy hiếp dĩ nhiên là càng lớn hơn. Quái nhân mặt nạ hơi nghiêng đầu, nghĩ tới một ít chỗ quái dị: "Ừm, ta là một người không quá hoà đồng, mạch não rất đặc biệt, ta xem như khá thiếu trí tuệ cảm xúc đúng không?" Bạch Vụ cười ngượng nghịu nhưng lịch sự, không có trả lời, trong lòng tự nhủ người ngược lại là rất có tự mình hiểu lấy mình. "Những nàng càng kỳ quái hơn, ta không biết nàng đi nơi nào, vào thời điểm lần trước ta nhìn thấy nàng, vẫn là không lâu sau khi ba người chúng ta chạy thoát khỏi nông trường." Xem ra thật sự phải đi vào thế giới ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất. Bạch Vụ nói: "Nói tóm lại, người này rất không dễ tiếp xúc?" "Rất khó ở chung, chẳng qua." "Chẳng qua cái gì?" "Ngươi có lẽ có thể dựa vào tướng mạo của mình, để cho nàng mở miệng nói chuyện." Bạch Vụ nhíu mày, một loại cảm giác không thoải mái hiện lên một lần nữa. "Ngươi đừng có nói cho ta biết, người mặc chứng bệnh tự kỷ trong miệng người, chỉ có Bạch Viễn là

người duy nhất không kháng cự" "Ha ha ha ha ha...đúng vậy!!!" Quái nhân mặt nạ thứ nhất cười vô cùng cao giọng, rất vui vẻ. Bạch Vụ ủ rũ cụp mày: "Y thật đúng là một kẻ vạn người mê" "Cũng không phải, ai không thích lão Bạch chứ? Lão Bạch khí chất ôn hòa, người lại ưa nhìn, không giống ta...ha ha ha ha, ta thật là xấu, ba người chúng ta tụ họp cùng một chỗ, cơ bản cũng là ta đối thoại với lão Bạch, sau đó người mắc bệnh tự kỷ liếc mắt đưa tình nhìn lão Bạch"

Trong lòng Bạch Vụ tự nhủ ngươi cũng không xấu, bộ dáng chân thật của người nhìn rất đẹp, chẳng qua hắn vẫn là bắt được trọng điểm: "Liếc mắt đưa tình?" "Đúng vậy, ngươi có thể gọi nàng là mẹ nhỏ, nói không chừng nàng sẽ cao hứng nói chuyện với ngươi. Chẳng qua nàng không phải là mẹ của ngươi. Lão Bạch không có hứng thú đối với nàng, chỉ coi nàng là muội muội. Phì, cẩu cặn bã nam, ha ha ha ha..." Quái nhân mặt nạ thứ nhất vừa cười vừa mắng, trong tiếng cười cũng có cảm khái. Lão Bạch đã có con... Tương lai của mình cũng đã thất bại, như vậy ba người ở cùng một chỗ, liền thật sự không có khả

năng có nữa đúng không? Con đường cứu vớt thế giới trong tương lai, chỉ có thể bước đi một mình.

Nhưng nghĩ tới đây, y bỗng nhiên lại trở nên phóng khoáng: "Cuộc sống như thế, ngược lại không tệ." Những lời này có chút đột ngột, Bạch Vụ còn đang đắm chìm ở trong một câu. Mẹ nhỏ? Người chế tạo thuyền cứu nạn...là một nữ nhân...hơn nữa còn thích Bạch Viễn? Y làm sao chưa từng đề cập? Thế nhưng dường như cũng rất bình thường, dù sao thì hiện tại xem ra, chuyện mà Bạch Viễn gạt

mình có rất nhiều. "Nàng tên là gì? Ta nên gọi nàng là mẹ nhỏ, hay là gọi tên của nàng." "Ha ha ha ha, ngươi đừng có thẹn thùng, với tư cách là một kẻ du hành thời không, nên có loại giác ngộ này, tương lai nếu người thấy được con của người xung huynh gọi đệ với ngươi, ngươi cũng không cần kinh ngạc." "Nàng tên là Đổng Ngư Kiền. Cái tên này không dễ nghe, nếu như không phải là lão Bạch đặt, nàng đại khái sẽ không tiếp nhận."

"Cá khô đông lạnh? Nàng là mèo? Bạch Vụ chán ghét Bạch Viễn, thế nhưng không ghét người thích Bạch Viễn. Trong lòng tự hỏi...nếu như Bạch Viễn không làm ra những sự tình mất trí đó, cho dù ngày bình thường là một người rất ích kỷ lạnh lùng, chỉ dựa vào bề ngoài cũng làm cho người ta không chán ghét nổi. Huống chi người này, vô cùng am hiểu làm cho người ta vui vẻ. "Thật đúng là mèo, chúng ta gọi nàng là Tiểu Ngư Kiền, bởi vì nàng đã từng giành ăn với mèo" "Chẳng qua tên thật của nàng không phải là như vậy, nàng cùng với ta, bởi vì tư chất quá cao, bị nhân quả đánh dấu, chúng ta không thể nhắc đến tên của mình, tuy ta cũng không biết tên của

mình..." "Cho tới bây giờ cũng vậy, lão Bạch xưng hô ta là lão K, ta xưng hô y là lão Bạch, sau đó người thứ ba, mẹ nhỏ của ngươi, chúng ta gọi nàng là Tiểu Ngư Kiền. Vì vậy danh tự cũng gọi là Đổng Ngư

Kiền" "Chẳng qua lão Bạch kỳ thật không có bị đánh dấu, y thẳng đến khi rời khỏi nông trường, Tỉnh Nhất cũng đều tin tưởng y. Ở trong nông trường, quyền lực của lão Bạch cũng không nhỏ"

"Rời khỏi nông trường, chúng ta đi đến một khu vực ngẫu nhiên, cách Thịnh Quốc rất xa, hơn nữa vì rời khỏi nông trường, lượng lực thời không của ta cũng hao phí hầu như không còn, cần thời gian rất lâu mới có thể khôi phục." Quái nhân mặt nạ thứ nhất nhớ lại quá khứ: "Đoạn thời gian kia rất gian khổ, chúng ta không biết sẽ ứng đối với tương lai như thế nào, cũng không biết làm cái gì trong tương lai, thậm chí không biết mình có thể sống bao lâu, có thể bị Tỉnh Nhất truy sát hay không.