Chương 1280: Kẻ săn đuổi
Ai cũng nên giấu một điều gì đó, dù là người thân thiết nhất và thuần khiết nhất. Nhưng Tiểu Ngư Kiền bởi vì kinh lịch đặc thù lúc còn nhỏ, không thể che dấu ý nghĩ của mình. Vào thời điểm ở nông trường, có đôi khi sẽ vừa biểu đạt ý thích đối với người nào đó, vừa biểu đạt khuyết điểm của người này. Quá thẳng thừng khiến nàng không thể kết bạn với mọi người. Liền ngay cả quái nhân mặt nạ thứ nhất cũng đã từng bị Tiểu Ngư Kiền khiến cho tâm tính bùng
nổ.
"Y rất lợi hại, ta muốn làm bằng hữu với y, y lớn lên giống như là người quái dị, ta rất chán ghét y" Quái nhân mặt nạ thứ nhất cho rằng mình chính là người không thích tán gẫu, nhưng Tiểu Ngư Kiền còn ác hơn, nói chuyện liền giống như tát tai vậy. Chỉ có Bạch Viễn, là một dị loại. Bởi vì Bạch Viễn rất hoàn mỹ, ở trong mắt của Tiểu Ngư Kiền, không thể tìm được điểm chán ghét
đối với Bạch Viễn, không thể bắt bẻ khuyết điểm của Bạch Viễn. Thiếu nữ mười mấy tuổi đều là hy vọng có thể chạy theo tình yêu, nhất là một người hoàn mỹ như Bạch Viễn. Mà càng là người thẳng thắn và đơn thuần, thì một khi bị cuốn vào, lại càng khó có thể tự kềm chế. Hiện tại Bạch Vụ liền đứng ở trước mặt Tiểu Ngư Kiền, Tiểu Ngư Kiền rất muốn nói gì đó với Bạch Vụ, nhưng lại rất muốn giết chết Bạch Vụ để diễn tả sự phẫn nộ của mình. Thế nhưng nàng cuối cùng đang cố gắng khắc chế, nàng sợ hãi làm như vậy, sẽ phạm vào sai lầm không thể nghịch chuyển. "Y vì sao...muốn bỏ ta lại." Tiểu Ngư Kiền cuộn tròn rưng rưng nước mắt. Bạch Vụ đang buồn rầu không có biện pháp tìm được điểm vào, hắn biết đáp án chính xác, lúc này chỉ cần lấy Bạch Viễn hoặc là mẹ của mình điểm vào là được. Nhưng hắn chính là không muốn làm như vậy, hắn chính là không hiểu sao cảm thấy...nữ nhân bối rối và mâu thuẫn này, không nên bị tiếp tục lừa gạt. Vào thời điểm Bạch Vụ lần đầu tiên phát hiện ra mình lại sẽ không nói chuyện, không biết muốn nói cái gì...dị biến tới.
Lốc xoáy lơ lửng trên bầu trời...bỗng nhiên có thêm một cái. Nhưng bất đồng cùng với các lốc xoáy khác, lốc xoáy này càng thêm to lớn, hơn nữa cũng không phải là lơ lửng ở trong không trung không có bất kỳ biến hóa nào.. Vào thời điểm Tiểu Ngư Kiền thống khổ không thôi, một mũi tên ánh sáng màu đỏ bắn ra từ trong lốc xoáy... Người săn đuổi khiến cho Tiểu Ngư Kiền liên tục tránh né kia, người xâm nhập giết vào chiếc du thuyền này700 năm trước, rốt cuộc cũng tìm được Tiểu Ngư Kiền. Bạch Vụ không biết vì sao Tỉnh Tam cũng đều trúng chiều cảnh tượng ký ức, đối phương lại có thể không trúng chiêu...hắn chỉ biết, nếu như mình không có hành động. Tiểu Ngư Kiền hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ. Bởi vì nữ nhân này giống như Bạch Viễn, mặc dù có tinh thần lực cường đại, lại cũng không am hiểu cận chiến.
Mũi tên ánh sáng rất mạnh mẽ, phảng phất như trong chớp mắt liền có thể xuyên qua thân thể nữ nhân, ngay vào thời điểm Tiểu Ngư Kiền ý thức được nguy cơ hàng lâm, đã không kịp tránh né... Một đạo thân ảnh được hỏa diễm màu đỏ thẫm bao quanh, chặn ở trước người Tiểu Ngư Kiền!
Mũi tên ánh sáng đỏ đâm thẳng vào Bạch Vụ, hỏa diễm màu đỏ thẫm tượng trưng cho sự phẫn nộ của hắn. Cho dù đây là thế giới ký ức, là một cái thế giới được xây dựng từ tinh thần, nhưng ở chỗ này, cũng là sẽ có tử vong chân chính. Bạch Vụ ho ra một búng máu. Ánh mắt khóa chặt ở trong lốc xoáy, chuẩn bị ở trong chớp mắt đối phương hiện thân, đánh chết đối phương. Nhưng lốc xoáy bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều cái, toàn bộ đều đối diện với Bạch Vụ, phát ra mũi tên ánh sáng màu đỏ thẫm. Hơn mười mũi tên ánh sáng màu đỏ bắn về phía Bạch Vụ, Bạch Vụ vung tay lên, vô tận nghiệp hóa hình thành một bức tường lửa, bao trùm mình cùng với Tiểu Ngư Kiền. Bức tường lửa dựa vào năng lực thôn phệ cùng với thiêu đốt cường hãn, lại hấp thu toàn bộ hơn mười mũi tên ánh sáng. "Châu chấu đá xe" Một giọng nói hùng hậu truyền ra từ trong vô số lốc xoáy, khó xác định được phương vị.
Bạch Vụ nhanh chóng đẩy Tiểu Ngư Kiền ra, bởi vì một cái lốc xoáy trực tiếp vượt qua không gian, vượt qua bức tường lửa, xuất hiện ở trước người Bạch Vụ. Mặc dù ánh mắt thấy được tương lai, Bạch Vụ có thể sớm tránh đi, cũng không có cách nào đồng thời mang theo Tiểu Ngư Kiền tránh đi. Lại một lần nữa, hắn cứng rắn trúng một mũi tên. Sự phẫn nộ của Bạch Vụ càng thịnh, nghiệp hóa trong chớp mắt phồn vinh mạnh mẽ gấp bội, cả người bắt đầu vặn vẹo ở trong ánh lửa. Người săn đuổi ở bên trong lốc xoáy lên tiếng một lần nữa, ngữ khí lại mang theo một phần khó hiểu: "Tâm tình?" Trong một cái chớp mắt tiếng nói rơi xuống, trong nội tâm của Bạch Vụ cũng dâng lên cảnh giác thật lớn! [Cẩn thận!] Phổ Lôi Nhãn truyền đạt cho Bạch Vụ một cái hình ảnh, hình ảnh rất nhanh đã trở thành hiện thực -- một cỗ nghiệp hỏa khổng lồ, phảng phất như một cỖ phẫn nộ vô cùng vô tận. Bạch Vụ cảm thấy rung động, đây không phải chính là nghiệp hóa của mình?
Hắn tuy chấn kinh, nhưng phản ứng không chậm chút nào, ở trong chớp mắt hỏa diễm cuốn tới, bức tường lửa cùng với hỏa diễm quấn quanh bản thân đồng thời tăng vọt!
Lấy hỏa làm mồi lửa, hai cỗ thế lửa kinh khủng đụng vào nhau, phảng phất như hai võ sĩ đang đánh nhau kịch liệt! Cũng là ở trong chớp mắt này, Bạch Vụ thấy được chú thích về hỏa diễm. [Mặc dù là bản sao, nhưng uy lực cùng với uy lực ngươi bày ra cũng không yếu, đừng có lại bị kích thích, với điều kiện đảm bảo sẽ không bị kích thích, dùng một kích đẩy lùi quân địch!] Bị kích thích? Là chỉ mũi tên ánh sáng va chạm vào chính mình vừa rồi sao? Lại nói tiếp tuy mũi tên ánh sáng có uy lực tay to lớn, nhưng cũng không trí mạng. Chẳng lẽ lại là loại môi giới ăn cắp năng lực nào đó?