Chương 1282: Bổ não
Vào thời điểm Bạch Vụ mở hai mắt ra, hắn đang nằm ở trên một cái ghế. Ngắm nhìn bốn phía, Bạch Vụ phát hiện ra mình đang ở trong một sân vườn. Một sân vườn trong tòa trang viên nào đó. Tòa nhà trang viên vô cùng khí phái, để cho Bạch Vụ lập tức nghĩ tới toà nhà Wayne nổi danh. Nhất là ở hai bên trang viên, phân biệt có ba ngôi biệt thự, khiến cho Bạch Vụ sững sờ: "Trang viên Tử La?" Một người nam nhân hơi vạm vỡ rót cho hắn một tách trà. "Ngươi tỉnh rồi." Bạch Vụ không xa lạ gì người này, nhưng nhìn bộ dáng 700 năm trước của người này, Bạch Vụ có chút lạ lẫm. [Không sai, gã chính là chủ nhân trang viên, tuy về sau không phải, nhưng bây giờ đúng là vậy,
không cần kinh ngạc vì sao gã trông không có béo, bởi vì vào thời điểm này, gã còn chưa ăn thịt người.] Chung Húc...
Không đúng...năm 2104 Chung Húc coi như còn sống, gã cũng chỉ là một đứa bé mới đúng. Dòng thời gian thay đổi? Tiểu Ngư Kiền đâu? "Ngươi tỉnh rồi."
Vào thời điểm Bạch Vụ hoang mang, Tiểu Ngư Kiền xuất hiện. Chung Húc nhìn Tiểu Ngư Kiền xuất hiện, liền tự động rời đi. Tiểu Ngư Kiền mang theo đồ ăn, chậm rãi đi về hướng Bạch Vụ, sau đó ngồi ở đối diện Bạch Vụ: "Ăn đi, bổ não" "Cái gì cơ?" Bạch Vụ sửng sốt. "Ngươi đần, cần phải bổ não" Tiểu Ngư Kiền rất nghiêm túc đáp lại. Bạch Vụ không theo kịp mạch não của đối phương. Chẳng qua nữ nhân này nói hắn đần, hắn cũng lười giải thích, coi như...ừm, coi như tôn trọng trưởng bối là được rồi.
"Ngươi làm sao có thể biết nơi này?" "Ở trong trí nhớ của ngươi...nơi này là thích hợp nghỉ ngơi nhất, sân vườn lớn, nhiều đồ ăn ngon, hơn nữa trong dòng thời gian này, người săn đuổi trong chốc lát không thể tìm được ta." "Ngươi xác định nơi này thích hợp nghỉ ngơi nhất?" "Ngươi làm sao lại ngốc như thế, nhất định là gien không tốt, không đúng, gien của người rất tốt, không đúng...gien của ngươi không tốt...lại không đúng, gien của ngươi tốt." Tiểu Ngư Kiền trở nên hoang mang, nên nói gien của Bạch Vụ là tốt hay không tốt đây? Bạch Vụ nhìn Tiểu Ngư Kiền, không hiểu sao có phần buồn cười, hắn lý giải một chút, đại khái đoán đưỢC. Nếu như Chung Húc đã trở thành chủ gia đình, như vậy nơi này hẳn là một ngày nào đó trước khi Tử La bị hại. Gia đình này vẫn còn nể mặt nhau, vẫn còn duy trì hòa bình mặt ngoài. Chung Húc lúc này, cũng chỉ là thích đùa bỡn nữ nhân, thích đồ ăn ngon, nhưng còn chưa đạt đến "thân hình hoàn hảo" không có đạo đức kia. Chắc hẳn Tiểu Ngư Kiền đến, thể hiện ra một ít năng lực, khiến cho Chung Húc trở nên một mực
cung kính. Chẳng qua đây không phải là lịch sử, chỉ là một bản sao trong thế giới ký ức. Bạch Vụ hiện tại có rất nhiều vấn đề, nhờ sự giúp đỡ của trận chiến đấu trước đó không lâu kia, hắn như thể lấy được một ít tín nhiệm đến từ "mẹ nhỏ". Nhưng vị mẹ nhỏ này, quả thực không biết nói chuyện. Vừa khen người vừa mắng người, còn là loại vẻ mặt nghiêm chỉnh kia, khiến cho Bạch Vụ không thể nào độc miệng. "Người công kích ngươi...có phải đã bị ta giết chết hay không?" Nghĩ đến địch nhân có thể phục chế nghiệp hóa của chính mình kia, Bạch Vụ nhíu mày. Hắn hiện tại thế nhưng là một chút khí lực cũng không có, ít nhất chiến đấu là tuyệt đối không có biện pháp ứng phó. Tiểu Ngư Kiền lắc đầu, theo bản năng nhìn chung quanh một lần nữa, nhưng không có sợ hãi như lúc trước: "Gã bị thương, không có chết" Như vậy cũng đều không có chết? Uy lực của một kiếm kia, bản thân Bạch Vụ cũng không dám đối mặt, người kia hẳn là chính diện
thừa nhận một kiếm này, nhưng lại không chết. "Gã một mực truy sát ngươi?" "Đúng vậy, nhưng rất ít khi có thể tìm được ta. Ta rất sợ hãi gã, gã rất đần, không tìm được ta" Tiểu Ngư Kiền luôn có thể bộc lộ mọi loại cảm xúc mâu thuẫn mà không cần chuyển hướng. Thế giới ký ức cũng đích thực là một tòa mê cung, nhưng mình tìm được Tiểu Ngư Kiền, Tiểu Ngư Kiền bị người săn đuổi tìm được, hiển nhiên không phải là trùng hợp. Bạch Vụ rất ngạc nhiên người này là ai, nhưng vẫn là hỏi vấn đề khác: "Vì sao không để lão K bảo hộ ngươi? Y có khả năng bảo hộ người mới đúng." "Lão K chết rồi...y chỉ là ký ức, ký ức không có biện pháp đánh bại người kia. Ta thật là tưởng nhớ lão K, thế nhưng ta không còn mặt mũi nào gặp y...ta muốn đi gặp y, ta không muốn đi gặp y.." Tâm tình của Tiểu Ngư Kiền rất hoàn chỉnh, trực tiếp viết ở trên mặt, lại cũng hiển lộ có chút rối loạn. Bạch Vụ đã hiểu được. Tuy thế giới ký ức khôi phục lại những khung cảnh trong ký ức của nhiều người, nhưng với tư cách là ký ức thể, khẳng định không có khả năng cường đại giống như người thật.
Ký ức thể cũng có sức chiến đấu không yếu, chẳng qua đối với Tiểu Ngư Kiền cùng với người săn đuổi kia mà nói, chắc hẳn đều là nghiền ép ký ức thể trên quy tắc. Bạch Vụ cũng liền nghĩ đến chỗ then chốt nhất, ngay cả Tỉnh Tam cũng bị khu vực này khốn trụ, người săn đuổi kia thì là làm cách nào một mực bảo trì truy sát? Từ thế công của người săn đuổi vừa rồi mà nói, Bạch Vụ không tin người này có thực lực của Tỉnh Tam, thậm chí chưa hẳn đã có thực lực của Tỉnh Ngũ. Chẳng qua người săn đuổi vẫn luôn không có hiện thân, trốn ở trong lốc xoáy, Bạch Vụ cũng không biết người săn đuổi rốt cuộc là nắm giữ năng lực gì. Hắn chỉ có thể căn cứ vào chiến đấu lúc trước, phỏng đoán nói: "Bởi vì người kia có được năng lực giống như ngươi?" "Có một bộ phận." Tiểu Ngư Kiền sờ lên cổ tay theo bản năng. Bạch Vụ đại khái đã hiểu. Người này đã từng va chạm vào, hoặc nói là từng tổn thương Tiểu Ngư Kiền, miệng vết thương ở ngay chỗ cổ tay, cũng bởi vậy mà lấy được một bộ phận năng lực của Tiểu Ngư Kiền?