Chương 1285: Khó chịu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1285: Khó chịu

"Sau đó tin tức Tỉnh Tam đi tới thế giới ký ức bị người biết, người này phá hủy một chiếc thuyền cứu nạn, sau đó lại đi đến một chiếc thuyền cứu nạn khác, mục đích của gã rất rõ ràng, là có quan hệ cùng với Tỉnh Tam, nhưng vì sao lại một mực săn đuổi ngươi?" Bạch Vụ trong chớp mắt hỏi xong, liền tự mình nghĩ ra đáp án: "Gã muốn lấy được ký ức của Tỉnh Tam, mà làm như thế nào tìm được ký ức của Tỉnh Tam, làm như thế nào trả lại những ký ức này cho Tỉnh Tam, chỉ có người có thể làm được? Chỉ có không ngừng chạm vào người, mới có thể đạt được tất cả năng lực của ngươi?" "Ngươi rất thông minh, không thông minh, thông minh, không thông minh." Biểu tình của Tiểu Ngư Kiền có chút cao hứng. Cho nên câu nói mâu thuẫn này, cuối cùng vẫn là rơi vào thông minh.

Vì vậy một giây sau, Tiểu Ngư Kiền lấy lại bánh ngọt. Đó là cho người đàn ăn, nếu như hắn không đần, vậy liền không cho hắn ăn.

Bạch Vụ lần này ngược lại là không có kịp phản ứng logic của mẹ nhỏ, tưởng rằng nàng đói bụng, cũng không để ý, chuẩn bị tiếp tục cầm một chiếc bánh bích quy, nhưng bị Tiểu Ngư Kiền bộp một tiếng, đánh vào trên mu bàn tay. Bạch Vụ sửng sốt một chút: "Keo kiệt. Cho nên người biết về ký ức của Tỉnh Tam đúng không? Trên lý luận mà nói, đối phương cũng có một loại khả năng khác, chỉ là đơn thuần ngấp nghé năng lực của ngươi, đồng thời, gã cũng không nhất định là đứng ở phía Tỉnh Tam, có khả năng chỉ là muốn biết trong trí nhớ của Tỉnh Tam có cái gì" "Ngươi nói rất đúng, ta biết ký ức của Tỉnh Tam, ta không nói cho ngươi, chỗ đó rất nguy hiểm" Tiểu Ngư Kiền nghiêm túc nói. Bạch Vụ không nóng nảy, trước tiên hỏi một vấn đề khác: "Ngươi không dám rời khỏi chiếc thuyền này, là vì sợ hãi sao?" "Rời khỏi nơi này, Tỉnh Nhất sẽ bắt ta trở về. Bên ngoài không có chỗ cho ta, Bạch Viễn không cần ta nữa"

Bạch Vụ nghe thế có phần khó chịu. Mặc dù ở trong cái thế giới này cũng không buồn tẻ, nhưng trong 700 năm, Tiểu Ngư Kiền cũng

không có cách nào an tâm hưởng thụ thế giới trong ký ức, bởi vì nơi này còn có một người săn đuổi. Hắn làm rõ suy nghĩ, ngọn nguồn ở chỗ Tỉnh Tam. Tỉnh Tam nhất định cất giấu một ít tin tức trong thế giới ký ức. Người săn đuổi có hai loại khả năng, một loại là trận doanh tà ác thuần túy, là tinh nhuệ ở dưới tay của Tỉnh Tam hoặc là Tỉnh Nhất. Một loại khả năng khác không lớn, nhưng trực giác của Bạch Vụ càng tin vào loại khác năng này-- Người săn đuổi không phải là có mục đích của mình. Gã có lẽ không thuộc về người cứu thế như Lâm Duệ, cũng không thuộc về người diệt thế như thế lực Tỉnh. "Hãy nói cho ta biết ký ức của Tỉnh Tam nên tiến vào như thế nào, hoặc là dẫn ta tiến vào ký ức của Tỉnh Tam" "Rất nguy hiểm, ngươi không thể đi." Sau khi nói chuyện một phen, Tiểu Ngư Kiền ngược lại là đã không còn tầm tư muốn sửa trị Bạch

Vụ.

Nàng không phải là khó có thể ở chung như quái nhân mặt nạ thứ nhất nói, nàng chỉ là bởi vì nói

chuyện quá thẳng thừng, làm cho người ta cảm thấy khó có thể ở chung. Bạch Vụ nói: "Chờ ta bình phục, liền mang ta đi thăm dò thăm dò cái địa phương kia. Rất nguy hiểm, chắc hẳn ngươi cũng biết trong ký ức có cái gì?" "Không biết, ta chỉ nhìn thoáng qua, đã sợ hãi tới mức rời đi, không đúng là không có hứng thú, rời đi, là do bị hù, là không có hứng thú." "Miêu tả đơn giản một chút?" "Không thể miêu tả được. Rất méo mó." Bạch Vụ nhìn vẻ mặt suy tư của Tiểu Ngư Kiền, cho rằng Tiểu Ngư Kiền không thể nghĩ ra được. Nhưng lúc này, Tiểu Ngư Kiền bỗng nhiên nói một câu: "Có lẽ là cất giấu phương pháp giết chết Tỉnh" Bạch Vụ sững sờ, lập tức hỏi: "Ai nói cho ngươi?" "Thợ săn." Người săn đuổi? Bạch Vụ híp mắt tự hỏi. Cất giấu phương pháp giết chết Tỉnh...có lẽ là cất giấu...

Điều này nói rõ người săn đuổi cũng không xác định, thật thú vị, như vậy người săn đuổi tiến vào thế giới ký ức, rốt cuộc là vì để cho loại phương pháp này không bị người biết, hay là vì để biết phương pháp giết chết Tỉnh? Nếu như là vế sau, người này có lẽ không phải là bằng hữu, nhưng ít ra không phải là địch nhân thuần túy. Phải đi đến thế giới ký ức của Tỉnh Tam thăm dò...kể từ đó, là có thể chuyển dời nguy cơ ở trên người Tiểu Ngư Kiền lên trên người mình. Tuy khoản nợ của Bạch Viễn, không nên do chính mình trả lại, nhưng cho dù không có tầng quan hệ Bạch Viễn này, Bạch Vụ cũng muốn gánh chịu một ít cho Tiểu Ngư Kiền. "Tiểu Ngư Kiền.." "Ngươi phải gọi ta...được rồi, ngươi cứ giống như bọn họ, gọi ta là Tiểu Ngư Kiền." Tiểu Ngư Kiền nghĩ tới một sự tình, có chút nhụt chí. "Ta sẽ không một mực ở lại chỗ này, ta đi tới đây, là để điều tra bí mật cấm địa du thuyền, cũng chính là bí mật trong thế giới ký ức, nhưng cái chỗ này ta đại khái đã rõ ràng, hiện giờ chỉ còn lại một mối nghi ngờ cuối cùng." Bạch Vụ lộ ra thần sắc nghiêm túc: "Ký ức của Tỉnh Tam. Trong ký

ức của người này mặc kệ có cái gì, cho dù chỉ là một mảnh không gian nguy hiểm thuần túy, cũng có giá trị đi thăm dò. Lão K chết rồi, nhưng ta còn sống, việc y cần phải làm, cũng không phải là chuyện ta muốn làm, nhưng ít ra là một cái phương hướng" Câu này có chút tối nghĩa, Tiểu Ngư Kiền lại nghe hiểu. Bởi vì vào lúc từ biệt, Tiểu Ngư Kiền còn nhớ rõ cuộc đối thoại giữa mình cùng với lão K. "Ngươi không đi theo ta sao, Bạch Viễn đã nói, thế giới nhân loại sẽ hủy diệt. Lão K, ngươi hãy rời đi với ta" "Ngươi hãy trở về đi, trốn ở bên trong, cũng không cần đi ra nữa, trừ phi có một ngày, ta cùng với Bạch Viễn gọi người đi ra."