Chương 1290: Cosplay

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1290: Cosplay

Đương nhiên, loại quy trình này cũng không có gì đáng trách. Bản thân cũng là một loại nghiêm

cần. Nhưng đối với Cốc Thanh Ngọc, người làm xác minh pháp lý bảo hiểm mà nói, trong mắt chỉ có việc dễ làm và việc khó làm. Tính cách của y nhát gan, bị giao cho loại nhiệm vụ khó gặm này, cũng luôn không có biện pháp kiên cường cự tuyệt. Bạch Vụ nói: "Vì sao lại không cự tuyệt? Người mới cũng sẽ không nhận những công việc khó khăn như vậy." "Ta không biết...ta chỉ là sợ làm mất lòng mọi người. Cốc Thanh Ngọc nói xong lại uống một ngụm bia. Cảm giác không hài hoà trong nội tâm của Bạch Vụ không có biến mất, thông qua cuộc trò chuyện trước đó, đại khái hiểu được Cốc Thanh Ngọc là một người như thế nào.

"Vừa rồi ta buột miệng thốt ra ba chữ Phó Đoàn Trưởng, còn có ta luôn để ý chiều cao thân thể của y, cùng với tính cách nhát gan của y khiến cho ta rất không thoải mái...những thứ này không thể sinh ra mà không có lý do" "Thế giới này có chỗ cổ quái, ký ức của ta dường như là bị lau đi một bộ phận...đúng rồi, ta đã kết hôn như thế nào?" Đột nhiên không nhớ ra được, Bạch Vụ hỏi: "Ngươi cùng với Nguyễn Thanh Vân, làm sao quen biết nhau?" "Từ nhỏ đã quen biết nhau." "Còn ta và Yến Cửu thì sao?" "Ngươi hỏi ta vấn đề này? Ta phải đi hỏi ai?" Rất quen thuộc, luôn cảm thấy Yến Cửu chính là vợ của mình, nhưng Bạch Vụ lại cảm thấy là lạ. Méo mó có thể khiến cho một người triệt để quên đi một mặt chân thật của chính mình. Nhưng Bạch Vụ không có hoàn toàn quên, hắn cũng đã từng uống vật chất méo mó nhất, thân thể có kháng tính nhất định đối với méo mó. Cho nên thế giới này, hắn sẽ bản năng cảm giác được có rất nhiều chỗ CỔ quái.

Méo mó trong cơ thể, sẽ chống lại méo mó bổn nguyên của thế giới này. Vốn dĩ Bạch Vụ hẳn sẽ là người có ký ức hoàn chỉnh, nhưng hiện tại, ký ức của Bạch Vụ cũng không hoàn chỉnh, loại không hoàn chỉnh này... Khiến cho hắn cảm giác được có gì đó không đúng. "Có lẽ ta không đến từ thế giới này? Ta không thể nhớ được mình đã kết hôn như thế nào...liệu ta có sẵn sàng bắt đầu một gia đình với ai đó vào lúc này không?" "Không...điều đó sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ta..." "Chờ đã, ta dường như có một thanh đại kiếm..." "Ta vì sao lại có một thanh đại kiếm?" Bạch Vụ vừa tự hỏi, dần dần tìm về chính mình chân chính, vừa tự nhiên nói chuyện với Cốc Thanh Ngọc: "Ta ngày thường có hay sưu tầm gì không?" "Ngươi quên rồi?" "Lần trước người dẫn tiểu Cửu đến buổi biểu diễn cosplay, người cosplay...ừm, ta cảm thấy rất quen thuộc, ăn mặc đồng phục tác chiến màu xanh, lưng đeo một thanh đại kiếm, nhưng ta không thể

nhớ đó là nhân vật nào..." "Về sau thì sao?" "Sau này có người báo cáo rằng người đã mang một thanh đại kiếm thực sự...bằng thép, không đúng, dường như cũng không phải là bằng thép, thực sự hâm mộ thể lực của người đấy Bạch Vụ, ta thì không được, không thích hợp vận động" "Có lẽ ngươi rất thích hợp với vận động, ngươi có thần kinh vận động mà người khác không sánh được, nhưng người lại bị giới hạn bởi trí nhớ..." Trầm mặc. Lời nói này của Bạch Vụ, một lần nữa khiến cho hai người đồng thời trầm mặc. Một hồi lâu sau, Cốc Thanh Ngọc cười khổ: "Ngươi đang nói cái gì...ta uống quá nhiều, ngươi cũng uống nhiều hay sao?" "Ta cũng không biết...ta nói theo trực giác, đừng để ý". "Không để ý, thân thể là như thế nào, ta có thể không biết?" Bạch Vụ cùng với Cốc Thanh Ngọc nhìn nhau cười cười, chủ đề lại trở về lần cosplay kia: "Về sau bị đưa đến cục cảnh sát, đạo cụ của ngươi cũng bị tịch thu, ngươi cũng thật là, ngươi ngày

thường tương đối chú ý, nhưng mang theo một thanh kiếm lớn như vậy, cũng quá khoa trương" "Cục cảnh sát sao." Bạch Vụ như có điều suy nghĩ. Theo bản năng cảm giác được đây không phải là tổ chức gì tốt, ít nhất ở cái thế giới này là như vậy. Kỳ quái...lại một lần nữa xuất hiện khái niệm thế giới này. "Ta phải đi tìm đại kiếm của ta." Một cái ý niệm có chút điên cuồng hiện ra ở trong đầu, Bạch Vụ cảm thấy rất kỳ quái, chính mình vì sao sẽ để ý thanh kiếm kia chứ? "Nói chuyện trời đất đủ rồi, huynh đệ, có người thật tốt, tuy ta đời này không tốt lắm, nhưng ít ra bằng hữu của ta rất tốt." Cốc Thanh Ngọc mắt say lờ đờ, nở nụ cười khổ. Bạch Vụ muốn an ủi y, lại không thể nào nói được. Trong đầu của hắn có hai loại lựa chọn. Một loại là theo bản năng, muốn trợ giúp người này. Một loại khác phảng phất như cũng là bản năng, khiến cho hắn muốn chán ghét người này, giống như người chung quanh vậy, dần dần xem thường đối phương. Nếu như không có kháng tính đối với méo mó, Bạch Vụ đại khái sẽ sống một với bộ dáng rất chán ghét, lừa gạt người khác thu hoạch lợi ích, sau đó những người bạn bên người, sẽ lần lượt bị hắn

loại bỏ khỏi cuộc sống của mình, chỉ để lại người hữu dụng đối với chính mình.

Giống như một người mà hắn rất chán ghét nhưng không thể nhớ ra. Nhưng hiện tại, Bạch Vụ dần dần có thể phân biệt được... "Ta muốn trợ giúp Cốc Thanh Ngọc...lại phảng phất như có lực lượng nào đó thúc đẩy ta không giúp y..." "Nhưng ta có thể cảm giác được, vế sau...cũng không phải ý nghĩ sâu trong nội tâm của ta." Bạch Vụ cắn cắn đầu lưỡi, đau đớn khiến cho hắn bắt buộc nói bổn ý của mình: "Vụ án người mới nhận là như thế nào, hãy nói cho ta biết, năng lực phân tích của ta coi như cũng được, nói không chừng có thể giúp người tìm được một chút manh mối" Nói ra những lời này, như thể kháng tính đối với méo mó lại tăng lên một chút, CỖ lực lượng phảng phất như có thể ảnh hưởng đến quyết định của chính mình này...biến mất một chút.