Chương 1292: Sợ vợ
1196 chū Trong phòng khách truyền đến tiếng cười của Yến Cửu cùng với Nguyễn Thanh Vân, Cốc Thanh Ngọc thì uống bia, mắng chửi Tần Tung. Bạch Vụ cảm giác mọi thứ trước mắt, trở nên hoảng hốt. "Ký ức có thể triệt để cải biến tính cách của một người, mặt khác của tính cách...đã không còn." "Ta vì sao sẽ nhắc đến mặt khác của tính cách? Nó đại biểu cho tin tức mấu chốt gì sao?" "Ta phải nhớ lại ta rốt cuộc là một người như thế nào...phải triệt để nhớ lại, bằng không ta sẽ không thể sử dụng một thứ gì đó." Chống cự đối với méo mó, khiến cho Bạch Vụ dần dần nghĩ tới một ít điểm mấu chốt. Nhưng cỗ méo mó này quá khổng lồ, ảnh hưởng tới tất cả ký ức của hắn, hắn có thể phát giác được không đúng, nhưng vẫn không thể tìm ra tiền căn hậu quả. "Nhưng trực giác nói cho ta biết...Chu Trạch Thủy rất trọng yếu, ta hẳn là đi gặp người này một
phen...có lẽ người này cất giấu một ít manh mối" "Trong một cái thế giới khác!" Vũ khí cường đại nhất của Bạch Vụ, là ánh mắt cùng với trực giác. Khi ánh mắt tạm thời bởi vì nguyên nhân nào đó không thể sử dụng, hắn cũng chỉ có thể dựa vào trực giác. "Đi, hiện tại liền đi đến nhà Chu Trạch Thủy điều tra một chút." "Những cảnh sát đều đã kết án, người sẽ không cho rằng còn có chỗ đảo ngược lại đó chứ?" "Cảnh sát kết án cũng không có liên quan"
Trực giác của Bạch Vụ rất mãnh liệt. Chu Trạch Thủy rất mấu chốt, người này có lẽ có liên quan rất lớn đối với mình. Mà bản thân vụ án của CỐc Thanh Ngọc có lẽ cũng không trọng yếu. Quan trọng chính là mình làm ra một cái lựa chọn. Nếu như không giúp Cốc Thanh Ngọc, thuận theo một cái xu thế nào đó...chính mình đại khái liền sẽ không biết Chu Trạch Thủy. Cho dù trước mắt cũng không có chứng có cho thấy, Chu Trạch Thủy đến cùng có quan hệ gì cũng với loại cảm giác không hài hoà này. [Mọi lựa chọn người đưa ra đều phải cẩn thận.]
Những lời này tự dưng xuất hiện ở trong đầu Bạch Vụ, khiến cho Bạch Vụ cảm giác được, câu đố vào lúc này mới bắt đầu.
Nhưng bản thân của loại cảm giác này cũng rất đột ngột. "Kết án cũng không có liên quan, Cốc Thanh Ngọc ngươi không phải là am hiểu vượt qua tử cảnh nhất?" Hai người sững sờ một lần nữa, Cốc Thanh Ngọc không nghĩ rằng mình là như vậy, chẳng qua nếu như Bạch Vụ đã nói như vậy, y sẽ quyết định mang Bạch Vụ đi xem một chút. Cốc Thanh Ngọc Cồn chưa tan, đại não còn chưa minh mẫn, đương nhiên không muốn đi xem nhà nạn nhân vào thời điểm này. "Khó trách ngươi có thể làm được việc, thái độ nhanh nhẹn của người này. Ta chính là không có, chẳng qua chuyện này sẽ không tốt lắm đâu...ngươi vừa mới về nhà, làm sao phải hấp tấp như vậy." Bạch Vụ biết Cốc Thanh Ngọc không phải là rất muốn đi, nhưng vẫn nói: "Chậm một ngày, khả năng manh mối bị thời gian che đậy lại càng cao một phần, hiện tại đi ngay, chẳng lẽ ngươi không muốn ngẩng đầu lên ở trước mặt mọi người trong công ty?" "Muốn! Nằm mơ cũng đều muốn!" Cốc Thanh Ngọc lớn giọng nói, sau đó uống một cốc bia.
Phàm là trong công ty y lớn giọng như vậy, cũng sẽ không bị người coi là nhát gan. Bạch Vụ đứng dậy, nói: "Dẫn đường, đừng uống nữa. Tìm xe trực tiếp tiến đến hiện trường" "Hiện tại? Thật sao?" "Thật sự, việc này không nên chậm trễ." Cốc Thanh Ngọc nhìn bộ dáng hạ quyết tâm của Bạch Vụ, cắn cắn răng, nói: "Được, đi thì đi! Tìm ra một chút manh mối, nói không chừng thành tích tháng này sẽ được cải thiện!" Bạch Vụ trực tiếp bước tới cửa, vào thời điểm đi ngang qua phòng khách, Yến Cửu không có hỏi cái gì, chỉ là vẫn nở nụ cười quá mức vui sướng nhìn Bạch Vụ. Khiến cho Bạch Vụ cảm thấy có chút đáng sợ. Sau đó Nguyễn Thanh Vận hỏi: "Đã trễ như vậy, các ngươi còn đi đâu?" "Đi làm một số việc" Cốc Thanh Ngọc nói. "Không cho phép. Bây giờ đã chạng vạng tối, ngươi còn có việc gì, đợi lát nữa liền về nhà" Nguyễn Thanh Vân trở nên hung dữ, Cốc Thanh Ngọc nhất thời cũng có chút luống cuống. Bạch Vụ nhìn thấy một màn này, cảm giác không hài hoà lại tới.
Phó Đoàn Trưởng lại còn sợ vợ? Chờ đã...ta lại nhắc đến cái từ Phó Đoàn Trưởng này. Nguyễn Thanh Vân ngửa đầu, nhìn Cốc Thanh Ngọc to cao, trên khí thế lại là hoàn toàn áp chế. Nhưng Bạch Vụ chỉ muốn lập tức rời đi: "Bà chủ, ta và hắn thật là có công việc, ngươi cũng đừng cản, chuyện này đối với chồng của người mà nói là sự tình tốt." Bạch Vụ mở miệng, hiệu quả tự nhiên không đồng nhất. Nguyễn Thanh Vân ngẩn người: "Bà chủ gì?" Đúng vậy, bà chủ gì? Cốc Thanh Ngọc nhìn Bạch Vụ. Hiện tại Bạch Vụ xác định được... Một lần hai lần có thể là trùng hợp, ba lần bốn lần tất nhiên là có vấn đề, những cái từ này cơ hồ là trực tiếp thốt ra, có thể thấy những người này đối với chính mình rất trọng yếu, bọn họ có thân phận khác. Ta quả nhiên là thiếu đi ký ức. "Trong tương lai Cốc Thanh Ngọc cũng sẽ làm ông chủ, ngươi không phải chính là bà chủ?" Nghe lời này Nguyễn Thanh Vận cười tủm tỉm: "Trách không được tiểu Cửu mỗi ngày vui vẻ như
vây"
Bạch Vụ nhìn thoáng qua Yến Cửu, Yến Cửu đích thực là rất vui vẻ. Nhưng Bạch Vụ đã phát hiện ra được, Yến Cửu vui vẻ, chỉ sợ cũng không quá bình thường. Người bình thường cười lâu như vậy, cơ mặt không mỏi sao? "Được rồi, có Bạch Vụ đi theo ta liền tương đối yên tâm, ngươi cũng đừng có về quá muộn." "Yên tâm, yên tâm, không tin được ta, còn không tin được Bạch Vụ sao". Cốc Thanh Ngọc cho Bạch Vụ một loại cảm giác nam nhân trung niên SỢ VỢ. Sau khi hai người rời khỏi căn hộ, Bạch Vụ có một loại cảm giác ký ức sâu thẳm dường như thức tỉnh.
Bọn họ đi tới cửa chung cư, đi ra khỏi cửa chung cư, vào thời điểm chuẩn bị gọi xe, Bạch Vụ bỗng nhiên nói: "Ta bỗng nhiên có một loại cảm giác rất quen thuộc"