Chương 1294: Không ổ
Nhân viên cảnh sát có chút tự ti, tên là Yến Tự Tại. Vẻ mặt kiêu ngạo tên là Thương Tiểu Ất. Bạch Vụ nhận ra hai người, ký ức cùng với cảm giác không hài hoà hiện lên trong chớp mắt, bởi vì hai người này, chính là người tịch thu "đạo cụ cosplay" trước đó không lâu. "Chào hai vị cảnh sát, lại gặp mặt. Ta là Bạch Vụ, vị này chính là đồng nghiệp của ta, tên là Cốc Thanh Ngọc" Thương Tiểu Ất ngậm điếu thuốc, rất chảnh nói: "Ồ, thì ra là tên tiểu tử ngươi, tới đây làm gì?" Bạch Vụ nhìn thoáng qua Yến Tự Tại, Yến Tự Tại có chút mất tự nhiên bất an, loại cảm giác khiến cho Bạch nổi da gà xuất hiện một lần nữa: "Chúng ta là người công ty bảo hiểm, bởi vì trước khi Chu Trạch Thủy tiên sinh chết, đã mua hợp đồng bảo hiểm của công ty chúng ta, dính đến một ít vấn đề bồi thường, chúng ta phải tới xác minh một chút." Nhân viên cảnh sát cũng không xa lạ gì đối với chuyện này, Thương Tiểu Ất gật gật đầu: "Được rồi, đi vào đi."
"Đúng rồi, hai vị tới nơi này để?" Bạch Vụ hỏi. Thương Tiểu Ất nhíu mày, không giận tự uy. Bạch Vụ không hề có nhượng bộ, bình tĩnh nhìn Thương Tiểu Ất. Cốc Thanh Ngọc cùng với Yến Tự Tại đều thối lui một bước, bị khí thế của hai người chấn nhiếp. "Ngươi đang nghe ngóng về những điều ngươi không nên biết". "Không, ta chỉ là muốn đảm bảo các vị không có lấy đi đồ vật trọng yếu. Dù sao thì ngài cũng không muốn dính vào vụ kiện đến từ công ty bảo hiểm phải không? Đám người chúng ta vì để không phải bồi thường tiền bảo hiểm, thế nhưng là cái gì cũng dám kiện." Cốc Thanh Ngọc kinh ngạc, đây là đang uy hiếp nhân viên cảnh sát? Thương Tiểu Ất sau khi trầm mặc mấy giây nói: "Không có lấy đi thứ gì, chúng ta về cơ bản đã khép lại vụ án này rồi, tới đây nhìn, chỉ là để bảo đảm không có bỏ sót cái gì, chúng ta đi đây" Hai cảnh sát rời đi. Vài phút sau khi cả hai rời đi, Bạch Vụ mới lên tiếng: "Chúng ta hãy bắt đầu tìm kiếm manh mối." Cốc Thanh Ngọc nói: "Tìm như thế nào, vụ án này thấy thế nào cũng là tai nạn.." "Bỏ qua bản thân vụ án, tìm bất kỳ tư liệu gì về Chu Trạch Thủy" Bạch Vụ đóng cửa lại, chuẩn bị
bắt đầu lục tung. CỐc Thanh Ngọc khó hiểu: "Người này rất trọng yếu?" "Rất trọng yếu...ta đoán vậy. Chẳng qua người hãy nghe ta, ta sẽ không bẫy Phó Đoàn Trưởng" "Tại sao người lại gọi ta là Phó Đoàn Trưởng?"
Bạch Vụ tìm thấy một album ảnh trong tủ, vừa mở album ảnh ra vừa trả lời Cốc Thanh Ngọc: "Ngươi có nghĩ tới hay không, ngươi kỳ thật là một thiên tài vận động, thế giới này không ai có thể càng mạnh hơn so với người ở trên thần kinh vận động" "Ngươi còn chưa có tỉnh?" "Suy nghĩ một chút cũng không phạm pháp, hành vi và nhận thức của chúng ta đối với thế giới, toàn bộ đều bắt nguồn từ sự kích thích mà chúng ta nhận được từ ngoại giới, ngoại giới tốt đối với chúng ta, chúng ta sẽ cho rằng thế giới này thật tốt đẹp, ngoại giới không tốt đối với chúng ta, chúng ta sẽ cho rằng thế giới này thật ghê tởm." "Mà kích thích sẽ trở thành ký ức, cho nên ký ức có thể sẽ khiến cho chúng ta...trở nên không đồng
nhất."
"Có ý tứ gì?"
"Ta cũng không rõ ràng lắm, còn có rất nhiều điểm đáng ngờ ta chưa giải quyết được." Cốc Thanh Ngọc bởi vì ký ức bị méo mó, trở thành một kẻ yếu vận động, Bạch Vụ có thể lý giải, những ký ức méo mó còn có thể cải biến chiều cao? Bạch Vụ luôn cảm thấy, người này cường đại vĩnh viễn đáng tin cậy...nhưng không cao. Kết hợp với điểm này, Bạch Vụ suy đoán...liệu có khả năng hay không, tất cả những thứ này đều là giả tạo, là ký ức của mình bị méo mó, chỉ có chính mình là thực sự còn sống? Bạch Vụ không có chứng cớ, ít nhất Cốc Thanh Ngọc trước mắt, vẫn là bạn tốt của hắn, là một tồn tại sống động vô cùng chân thật. "Ba người bọn họ trong album rất đầm ấm" Bạch Vụ cho ra lời bình về album. Cốc Thanh Ngọc nghiêng người nhìn: "Ảnh nha, chính là như vậy, cũng không thể lộ ra vẻ mặt chán ghét vào thời điểm chụp ảnh?" Đạo lý xác thực là như vậy. Bởi vì cơ bản đã xác định là chết do tai nạn, loại trừ khả năng bị mưu sát, cho nên vừa rồi hai nhân viên cảnh sát tới đây nhìn, chuyện cũng xem như gần như kết thúc. Nhưng điều này cũng đã dẫn đến việc nhiều nơi chưa được kiểm tra kỹ lưỡng.
Cốc Thanh Ngọc cũng xác định vụ việc chỉ là tai nạn nên không điều tra nghiêm túc. Bạch Vụ xem kỹ cuốn album và nhận thấy ánh mắt của Chu Trạch Thủy. Trong những bức ảnh chụp những năm trước đó, ánh mắt của Chu Trạch Thủy giống với người
bình thường, nhưng về sau, ánh mắt của Chu Trạch Thủy đã thay đổi. Phảng phất như mang theo một loại năng lượng màu đen khó có thể bị bắt được nào đó. Thật khó để nhìn thấy trong các bức ảnh, nhưng Bạch Vụ có thể cảm giác được, thị lực của mình phảng phất như có thể thấy được đồ vật rất nhỏ bé. Về sau, ảnh của Chu Trạch Thủy luôn có vẻ hơi ảm đạm. Ban ngày hay ban đêm cũng vậy. Như thể hoàn cảnh lấy người này làm trung tâm, bắt đầu trở nên lờ mờ. Chỉ là trên bức ảnh, cũng không thể nhìn ra được cái gì. Nhưng trực giác của Bạch Vụ có thể cảm giác được...Chu Trạch Thủy có vấn đề, phảng phất như trong cơ thể có vật gì đó, đang dần dần thức tỉnh. Chẳng qua để xác nhận, Bạch Vụ gọi Cốc Thanh Ngọc tới, cũng đưa những bức ảnh này cho Cốc Thanh Ngọc nhìn một lần: "Ngươi có nhìn ra vấn đề gì không?"
"Không nhìn thấy vấn đề.." "Thật sự không có? Không cảm thấy nơi đây, còn có nơi này, rất đen sao?" "Ta không nghĩ vậy...chẳng lẽ nó không giống với các bức ảnh trước đó sao?" Cốc Thanh Ngọc không giống như là nói dối. Bạch Vụ xác định một lần nữa, nhất định có điều gì đó không ổn giữa mình và thế giới này.