Chương 1300: Lưu Chanh Tử ngây thơ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1300: Lưu Chanh Tử ngây thơ

"Nhưng Tiểu Ngư Kiền...ở trong mắt y đến cùng được tính là cái gì?" Bạch Vụ không tự chủ nắm chặt song quyền. Hắn nhớ rất rõ, Tiểu Ngư Kiền đã từng nói cảm giác phân liệt, giống như là bị người xé rách linh hồn vậy... Tiểu Ngư Kiền ở nông trường bị chủ nông trường phân liệt, cho rằng lấy được cứu rỗi, đi theo Bạch Viễn, lại bị Bạch Viền phân liệt. Hơn nữa kế hoạch của Bạch Viễn, yêu cầu đối với tố chất của phân liệt thể, là có thể "tinh lọc" được tồn tại họ Tỉnh, cho nên trình độ thống khổ khi phân liệt, e rằng lớn hơn xa so với chủ nông trường. Thuyền cứu nạn có hai chiếc, điều này cũng đại biểu cho...Tiểu Ngư Kiền không chỉ phân liệt một lần... Một phân liệt thể của Tiểu Ngư Kiền, đã bị người săn đuổi giết chết.

Chính mình nhìn thấy trước đó không lâu, chính là phân liệt thể cuối cùng. Bạch Vụ trầm mặc thật lâu, nhìn về phương xa, nghĩ đến Tiểu Ngư Kiền lúc này hẳn là đang đợi chính mình. Nghĩ đến những phân liệt thể đó, bất kể là nông trường, hay là thuyền cứu nạn, các nàng kỳ thật đều là sinh mệnh chân thật. Hắn không phải là một người quá mức thiện lương đến ảnh hưởng tới lý tính, nhưng đối với Tiểu Ngư Kiền, cho dù chỉ là phân liệt thể, Bạch Vụ cũng cảm thấy đồng cảm phát ra từ nội tâm. Không muốn lừa gạt, cũng không muốn tổn thương. "Bất kể như thế nào, người đều là bằng hữu của ta. Cho dù một ngày nào đó người thật sự xuất hiện, ngươi cũng sẽ không bởi vậy mà mất đi ý nghĩa tồn tại" "Ngươi đang nói với ta sao? Buồn nôn quá đi huynh đệ.." Lời cuối cùng này của Bạch Vụ xem như là cảm xúc từ trong nội tâm biến thành lời nói. Cốc Thanh Ngọc nổi da gà lên. Bạch Vụ cười cười: "Phó Đoàn Trưởng cũng vậy, cho dù có Phó Đoàn Trưởng thật sự, đối với ta mà nói, chỉ cần người tên là Cốc Thanh Ngọc, ngươi liền là bằng hữu của ta."

"Ngươi hôm nay thật sự rất kỳ quái." "Phó Đoàn Trưởng, người cần phải trở về" "Ngươi thì sao?" Cốc Thanh Ngọc hỏi. "Ta còn có một ít chuyện. Người về trước đi." Cốc Thanh Ngọc cũng không có nghĩ ngợi nhiều, y còn có chút chưa tỉnh bia, hôm nay Bạch Vụ nói rất nhiều lời kỳ quái, thoạt nhìn là mang mình đi lãng phí thời gian, nhưng cũng không có ảnh hưởng gì. Dù sao y cũng vốn là người mà thời gian là vô giá trị...mọi người đều vui vẻ để cho y đi làm một số sự tình không đáng kể. "Vậy thì ta trở về đây." Bạch Vụ gật gật đầu, nhìn Cốc Thanh Ngọc rời đi, nhưng vào thời điểm đối phương đi đến của, hắn như thể nhớ tới một sự tình.

Có khả năng đây chính là lần cuối cùng mình nhìn thấy Phó Đoàn Trưởng, cho dù chỉ là Phó Đoàn Trưởng ở trong thế giới này, nghĩ tới đây, Bạch Vụ nói: "Ký ức của ta lúc trước xảy ra một vài vấn đề, dẫn đến thế giới này cũng bắt đầu vặn vẹo. Chẳng qua chuyện này không ảnh hưởng đến bà

chủ là một người rất tốt, nàng tuy ghét bỏ ngươi, nhưng tuyệt đối sẽ không vứt bỏ ngươi." "Ta...ta biết, Thanh Vân là một người rất tốt, là ta luôn làm cho nàng mất mặt" "Vậy thì đừng có làm cho nàng mất mặt, Phó Đoàn Trưởng, người là một người rất cường đại. Tuy...có nhiều thứ là dùng chiều cao đổi lấy, nhưng cho dù chiều cao không có bị hiến tế, ta cũng cho rằng ngươi là một anh hùng" Rời khỏi thế giới này, những ký ức thể méo mó này vẫn sẽ tồn tại, đây là đặc tính của viện bảo tàng ký ức, mỗi người cũng sẽ bởi vì ký ức đặc biệt của chính mình, sáng tạo ra một cái thế giới. Bạch Vụ đối với cái thế giới này...chắc chắn là không thích. Nhưng cũng không có chán ghét đến mức muốn hủy diệt thế giới này. Nếu không phải là thế giới bên ngoài còn có rất nhiều chuyện muốn làm, hắn còn rất muốn gặp tất cả mọi người mình nhận thức. Nhiếp Trọng Sơn luôn luôn thích mắng chửi người là đồ bỏ đi, có phải hay không thường xuyên bị người ta mắng là đồ bỏ đi? Giang Y Mễ luôn khiến cho người chung quanh xui xẻo, có thể hay không sẽ trở thành một linh vật?

Hồng Ân sẽ là hình tượng gì? Số 0 có ở cái thế giới này không? Nếu như có đủ thời gian, Bạch Vụ nguyện ý đi tìm hiểu tất cả những chuyện này. Nhưng thời gian không đủ...hắn cũng chỉ có thể làm một ít sự tình đủ khả năng. "Vì sao người sẽ cảm thấy như vậy? Ta từ nhỏ đến lớn chính là một phế vật...ngươi hôm nay thật sự rất kỳ quái, ngươi đây là đang biến tướng châm chọc ta?" "Đương nhiên không phải, chỉ là ta sắp đi xa, ta muốn vào trước khi đi, để cho bằng hữu tốt nhất của ta hiểu được, y từ trước đến nay cũng không phải là phế vật" Cốc Thanh Ngọc không thể lý giải, nhưng nhìn bộ dáng rất nghiêm túc của Bạch Vụ, y vẫn là cười cười: "Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy đối với ta, coi như là ăn nói khùng điên, ta cũng sẽ khắc ở trong lòng.

Rời khỏi căn hộ của Chu Trạch Thủy, Bạch Vụ đi ở trên đường cái, dùng Phổ Lôi Nhãn khóa chặt vị trí.

Vẫn là biện pháp cũ. Vào thời điểm nhìn về phía bắc, chú thích bắn ra ngoài: [Đi về phía bắc, ngươi sẽ đi qua một cửa hàng tiện lợi, hai tòa nhà dân dụng, mười hai nhà hàng, bốn tiệm làm tóc...), ngươi còn có thể gặp được một người quen, một thiếu nữ ngây thơ tên là Lưu Chanh Tử, đang khóc rống bởi vì bị cặn bã nam bỏ rơi.] Phốc chốc, Bạch Vụ cười thành tiếng. Hắn ngược lại là thực sự muốn đi về phía bắc để xem thiếu nữ ngây thơ Lưu Chanh Tử là như thế

nào.

Chẳng qua Bạch Vụ vẫn là bỏ qua: [Phía nam, ừm, phía nam cũng là một lựa chọn tốt, phía nam có một công viên, bên trong rất thú vị, có một anh chàng ngốc nghếch tên là Gia Ấn đang đứng ở trong công viên, nguyên nhân là do bạn của y hẹn gặp y ở công viên, nhưng bạn của y cho y leo cây, mà Gia Ấn trung thực hết lòng tuân thủ hứa hẹn, không gặp không về.]