Chương 1304: Sửa chữa
1168 chū Nếu như y không quan tâm vợ con, vì sao còn có thể để cho vợ con ở trong cái thế giới này sống bình yên vô sự còn? "Chờ đã, ký ức của ta đều là méo mó, ký ức của Chu Trạch Thủy có phải hay không cũng là méo mo?" "Ta cho rằng Chu Trạch Thủy méo mó...kỳ thật là gặp được cảnh tượng méo mó, nhưng vẫn đang một mực nỗ lực bảo hộ vợ con, đang chống lại..." "Nhưng liệu có khả năng...tầng ký ức này của Chu Trạch Thủy, mới là trải qua méo mó? Liệu có khả năng, những gì mình suy đoán không phải là sự thật, còn có một tầng đảo ngược lại?" Nghĩ đến đây, Bạch Vụ liền dùng đại kiếm Ghen Ghét hất công kích của ký ức thể Tỉnh Tam, nghiệp hóa vô tận nở ra như hoa sen, làm cho ký ức thể của Tỉnh Tam không ngừng lui bước. Đồng thời Bạch Vụ nói: "Vào thời điểm ta nói vợ con của người vẫn bình yên vô sự, các nàng vẫn còn yêu ngươi, ngươi sở dĩ không có phản ứng, liệu có phải là bởi vì vợ con của người đã chết?"
Ký ức thể của Tỉnh Tam rốt cục cũng có một chút phản ứng. Nghiệp hóa chiếu rọi, phản ứng của Tỉnh Tam chạy không thoát khỏi ánh mắt của Bạch Vụ. Quái vật trị số các phương diện bị ánh mắt trêu chọc là 9998, hiện tại Bạch Vụ muốn ứng phó cũng không quá khó khăn. Ký ức thể tuy có hành vi không khác với chân nhân, nhưng lực lượng cuối cùng vẫn là có hạn. "Có vẻ như ta nói đúng rồi, đoạn ký ức người bị méo mó ăn mòn, sau đó đối kháng với méo mó vì bảo toàn vơ con này, bản thân mới là méo mó...kinh lịch chân chính của ngươi, đại khái là người đã sớm khuất phục méo mó, hại chết vì con của ngươi đúng không?" "Im ngay! Các nàng là chất dinh dưỡng, là vật hiến tế để ta đản sinh!" Bạch Vụ không có thất vọng. Cũng không cho rằng vận khí của mình không tốt. Trên thực tế vận khí của hắn rất khá. Cường địch gặp phải trên đường đi, phảng phất như đều có được nỗi khổ tâm, đều có được nhược điểm mà miệng độn có thể phá được. Giống như cũng có người thiện lương, có tình thương... Nhưng chắc hẳn cũng có một vài kẻ cặn bã, đúng không?
Bị ngọn nguồn méo mó lựa chọn, sau đó ký ức bị méo mó, cho rằng vợ con phản bội chính mình, lại bởi vì yêu vợ con, vẫn luôn không chịu xuống tay với vợ con, dựa vào nhật ký thổ lộ phẫn nộ... Nhưng tất cả những thứ này đều chỉ là tầng thứ nhất. Thật giống như nhìn thấu Cốc Thanh Ngọc là một anh hùng không phải là một phế vật, cũng chỉ là tầng thứ nhất, chiều cao tầng thứ hai mới là méo mó lớn nhất. Đương nhiên, đây chỉ là một ví dụ. Hiện thực của Chu Trạch Thủy mới thật sự là méo mó. Vợ con của y đã sớm bị y giết chết, về phần vợ con có phản bội y hay không, là bởi vì nguyên nhân gì giết chết vợ con, không trọng yếu. Quan trọng chính là, người này không phải là Chu Trạch Thủy, mà là Tỉnh Tam. Ký ức thể không có đủ điều kiện cần thiết bị miệng độc chọc thủng, bởi vì linh hồn của y...không có đất lành. Bạch Vụ chém ra một vòng cung lửa, bức lui ký ức thể của Tỉnh Tam, hắn không cần phải nhiều lời nữa. Bởi vì mặc kệ ký ức thể của Tỉnh Tam là Chu Trạch Thủy, hay là sinh vật méo mó, vì sự an toàn của
Tiểu Ngư Kiền, hắn đều phải tiêu diệt. Một đỏ, một đen, một sáng và một tối, lại đan xen vào nhau, chiến đấu không tiếng động, không chết không thôi! Chỉ là cuộc chiến đấu này, tuy đáng để cho Bạch Vụ dùng hết toàn lực nghiêm túc đối đãi, nhưng thắng bại đã không có bất kỳ hồi hộp nào. Bạch Vụ sẽ thắng. Vô tận nghiệp hóa, không ngừng trục xuất vật chất bóng tối, cũng không ngừng...sửa chữa tòa thành phố này.
Càng ngày có càng nhiều kẻ bạo loạn với đôi mắt đỏ rực, xe của tài xế Trịnh Nhạc, bị một đám người vây quanh. Bọn họ điên cuồng đập vào kính xe của Trịnh Nhạc. Trịnh Nhạc, một người ngày thường tràn đầy năng lượng...đối mặt với loại thời khắc sinh tử này, lại ngáp một cái.
Không hào hứng chút nào, thậm chí hơi buồn ngủ. Gia ẩn trở về từ công viên, nhìn một nhóm lớn người đi trên đường phố, và sau đó lao về phía y như thây ma...Gia ẩn nhíu mày, nở nụ cười hưng phấn. Tiếng cười của y mang theo một loại điên cuồng cùng với sung sướng. Một giây sau, y xông vào trong đám người, giống như một cơn bão bất ngờ! Trong chung cư của Cốc Thanh Ngọc, Nguyễn Thanh Vân nghe thấy tiếng hét và tiếng của vô số thuỷ tinh vỡ bên ngoài, tay hơi run rẩy. Cốc Thanh Ngọc lộ ra vẻ mặt bình tĩnh suy tư một hồi lâu, đồng thời cảm thụ được thân thể biến hóa, nhớ lại lời nói của Bạch Vụ ngày hôm nay, y quay đầu, lộ ra thần sắc bình tĩnh nói: "Nơi này đã không thể ở lại, ta mang ngươi đi" "Ngươi...ngươi sao lại dẫn ta đi? Ngươi không sợ sao?" Nguyễn Thanh Vân cảm thấy Cốc Thanh Ngọc trước mắt có chút quen thuộc, lại có chút lạ lẫm. Cốc Thanh Ngọc lắc đầu, sau đó nắm tay Nguyễn Thanh Vân, từng bước một đi đến địa phương an toàn tạm thời, nhưng sớm muộn sẽ bị lan đến. Lúc xuống lầu, hai người liền đã tạo ng mấy người bạo loạn mắt đỏ, nhưng khiến cho Nguyễn
Thanh Vân vô cùng kinh ngạc chính là...Cốc Thanh Ngọc dùng một loại tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng, nhẹ nhõm giải quyết hết địch nhân. Ngoài chung cư đã có một đoàn người bạo loạn, ít nhất cũng có bốn năm trăm người, vào thời điểm đi đến cửa ra chung cư, Nguyễn Thanh Vân nhìn thấy một màn này, một lần nữa trở nên sợ hãi. Vốn dĩ lúc này, chồng của nàng hẳn là sợ hơn, nhưng y hôm nay giống như là biến thành một người khác. Cốc Thanh Ngọc thậm chí lông mày cũng không hề nhắn lại, phớt lờ đám đông đang đổ xô đến sau khi phát hiện ra "người chưa nhiễm bệnh".