Chương 1308: Gầm lê
Cảnh tượng phát sinh biến hóa, mặc cho Bạch Vụ la hét như thế nào, Bạch Viễn cũng không để ý, nói: "Đây là lần đầu tiên cô ấy gặp một con mèo nhỏ." Tiểu Ngư Kiền đang ngồi cạnh thùng rác, nhìn thấy một con mèo lông mày dựng ngược hình chữ bát [D], toàn thân màu trắng nhưng lại vô cùng bẩn: "Nó thật giống như ta, thế nhưng lông mày lại như lão K." "Con mẹ nó chứ...ngươi làm sao nhìn một con mèo cũng phải liên tưởng tới ta." Quái nhân mặt nạ thứ nhất huyết áp lên cao, lớn lên xấu xí có gì sai? Không có những thi ban đó, ta nhất định là một anh càng đẹp trai. Lúc này Tiểu Ngư Kiền rất nghiêm túc nói một câu, khiến cho quái nhân mặt nạ thứ nhất nhớ cực kỳ lâu: "Bởi vì không tìm được những người khác để nêu ví dụ, thế giới của ta chỉ có hai người các ngươi."
Bạch Viễn ở bên trong cảnh tượng nhìn trời mù mịt: "Đi thôi, trời sẽ mưa" "Ta có thể mang nó theo không?" "Không thể, nó không có hữu dụng đối với chúng ta." "Úc..." Cảnh tượng trên không trung phát sinh biến hóa một lần nữa, ngữ khí của Bạch Vụ thậm chí có chút ý tứ năn nỉ: "Ta muốn đi cứu nàng, Bạch Viễn...hãy nói cho ta biết cửa ra ở nơi nào..." "Không nên gấp...nàng còn chưa chết, đương nhiên, ta cũng không biết, ta chỉ là đoán, dù sao thế giới này còn chưa có hủy diệt, ừm...đây là thời điểm chuẩn bị chế tạo thuyền cứu nạn" Bạch Viễn chỉ chỉ lên trời. Cảnh tượng trên không trung là ba người đứng ở bờ biển. Bóng lưng của quái nhân mặt nạ thứ nhất, hiển lộ có chút tiêu điều. "Ngươi đã quyết định làm chuyện tiêu cực như vậy sao?" "Ta đây không phải là tiêu cực, oanh oanh liệt liệt đi chịu chết, đó là loại người như người làm, ta không làm được, ta chỉ hi vọng trò chơi có thể tiếp tục kéo dài."
"Tiểu Ngư Kiền thì sao?" "Hả, lão K, người đang gọi ta phải không?" Tiểu Ngư Kiền vốn đang nghịch cát ở bên cạnh, lỗ tai nhỏ dựng thẳng bắt được từ mấu chốt, sau đó tung tăng chạy tới. Bạch Viễn bên trong cảnh tượng vẫn như cũ là mang theo nụ cười mê người, vuốt đầu của Tiểu Ngư Kiền nói: "Tiểu Ngư Kiền à Tiểu Ngư Kiền, ngươi nói xem người cuối cùng sẽ như thế nào đây?" "Ta cuối cùng sẽ đi theo ngươi, đi theo lão K, ba người chúng ta sẽ một mực ở một chỗ." Bạch Viễn cười cười, không nói gì. Mà quái nhân mặt nạ thứ nhất thì xoay người sang chỗ khác, bóng lưng có chút tiêu điều. Cảnh tượng lại biến hóa một lần nữa. Bạch Viễn nói: "A, đây là trước khi ly biệt, xem ra nàng thật sự sắp chết" Giống như là Bạch Vụ nói chuyện không có âm thanh âm vậy, Bạch Viễn phối hợp nhìn hết thảy, nói một số câu, hồn nhiên không để ý cảm thụ của Bạch Vụ: "Thật đáng thương, nàng còn không biết sứ mạng của mình." Trên không trung, nữ nhân khóc lên: "Bạch Viễn...ngươi thật sự sẽ trở lại sao? Ta không muốn
ngươi đi, không muốn ngươi đi..." Từng cái ý niệm trong đầu nàng đều là muốn hai người bọn họ ở lại. Cứu vớt thế giới cũng thế, trốn tránh nguy hiểm cũng thế, chỉ cần ba người ở cùng một chỗ, thế giới của mình chính là hoàn chỉnh. "Sẽ trở lại, ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại đây. Ta chỉ là ra ngoài nhìn." "Được, ta sẽ ở chỗ này chờ người, không đi đâu cả.." Nàng không đi đâu cả, thẳng cho đến một ngày, lão K cũng có giác ngộ chịu chết, nàng mới rời khỏi nơi này một lát, cáo từ lão K. Nàng cũng không có ý thức được lần cáo từ đó chính là vĩnh biệt, nàng vẫn còn ngây thơ hỏi một câu: "Các ngươi sẽ còn tới tìm ta chứ?" Lúc đó câu trả lời của lão K cũng giống như Bạch Viễn. Trong 700 năm dài dằng dặc, lang thang ở trong ký ức của vô số người...cuối cùng Tiểu Ngư Kiền hiểu được, bọn họ cũng lại sẽ không trở về. Hiện giờ nàng đã sắp chết đi. Vào thời điểm dây leo của người săn đuổi khóa kín toàn bộ khả năng từng chút một, ý thức của
Tiểu Ngư Kiền mơ màng. "Bạch Viễn...lão K...Bạch Viễn...lão K...Bạch Viễn...Bạch Viễn...Bạch Viễn...Bạch Viễn." Cuối cùng, linh hồn của nàng buộc lại với một cái tên đã hoang phế từ lâu. Như là trong sinh mệnh chỉ còn một chút đồ vật này, giống như là đồ vật mà nàng đang cố gắng hết sức đạt được khi sắp chết. Quần áo bị máu tươi nhuộm đỏ, toàn thân nàng phảng phất như ngâm ở trong máu tươi, chỉ có sắc mặt vô cùng ảm đạm. Mà cảnh tượng cũng bỗng chốc tan vỡ, bầu trời đan xen với vô số ký ức lại trở nên đen kịt. Bạch Vụ sững sờ, hắn cho rằng thiếu nữ đáng thương kia đã chết rồi. Vào giờ khắc này, hỏa diễm màu đỏ thẫm phảng phất như có thể đốt cháy cả thành phố. Còn có một CỖ tâm tình chưa từng có tích tụ ở trong lồng ngực, giống như dã thú sắp xé rách lồng giam. Vô số ký ức thuộc về Tiểu Ngư Kiền, phảng phất như trào vào trong tất cả thế giới ký ức, trong đầu toàn bộ ký ức thể. Cảnh tượng trên không trung vỡ nát, ở trong một cái chớp mắt ngắn ngủi lại dài dằng dặc
này...Bạch Vụ như là đã trải qua chuyện xảy ra với ba người bọn họ. Một thiếu nữ lẻ loi trong thế giới náo nhiệt nhưng tĩnh mịch, lang thang trong vô vàn kỷ niệm vui buồn, chờ đợi hai người đã chết từ lâu. Nàng luôn tin rằng bọn họ còn có thể trở về, nhưng vào lúc hấp hối... Thậm chí không có ai thủ hộ ở trước mặt nàng, nàng chỉ có thể mang theo tên của bọn họ chết đi. Bị thương cùng với cô độc cỡ nào, ký ức nàng đau khổ chờ đợi 700 năm, tại thời khắc này phảng phất như hóa thành vô tận tâm tình. Bạch Vụ gầm lên một tiếng cực kỳ đau đớn, giống như dã thú tuyệt vọng. Trong tiếng gầm giận dữ, tất cả tâm tình lại biến thành một loại màu xanh năng lượng nào đó, hoà lẫn cùng với nghiệp hóa màu đỏ thẫm. Bạch Viễn biến mất, giống như một bộ phim chiếu chưa hết mà chỉ để lại cho khán giả cảm giác nhàm chán. Những lối ra đến một thế giới nào đó đã xuất hiện ở trước mặt Bạch Vụ.