Chương 1343: Quái vật to lớ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1343: Quái vật to lớ

Bước chân của Bạch Vụ gần như không có bất kỳ thanh âm nào, yên lặng nhìn từng căn phòng. [Tuy trong căn phòng này cất giấu một ít thuốc thử kỳ quái, thậm chí có thể trợ giúp người, nhưng dựa theo quy tắc trò chơi, chúng ta chỉ có thể đi đến phòng hồ sơ trước. Độ tự do này ta chỉ cho năm điểm.] [Cửa căn phòng này bình thường không thể mở ra, thuộc về góc chết trong nhận thức, nhưng dựa theo quy tắc trò chơi, chúng ta chỉ có thể đi phòng hồ sơ trước. Độ tự do này ta chỉ cho năm điểm.]

Nhận xét trong hầu hết các phòng, cấu cuối cùng đều giống nhau-- dựa theo quy tắc trò chơi, chúng ta chỉ có thể đi phòng hồ sơ trước. Nhưng cũng không phải là không có tính thao tác.

Trong nội tâm Bạch Vụ nghĩ đến, trong khe hở giữa lựa chọn và lựa chọn, chính mình là có thể hoạt động tự do. Nhớ kỹ chú thích của từng căn phòng, trực giác mách bảo Bạch Vụ tiếp theo sẽ có tác dụng, đặc

biệt là những căn phòng -- được nhắc đến là có thể trợ giúp ngươi. Một phút trôi qua, Bạch Vụ tìm được phòng hồ sơ bệnh án. Vào thời điểm đi tới cửa, lựa chọn lại xuất hiện. [Dưới lầu truyền đến thanh âm, ngươi có rất ít thời gian để đọc, người chỉ có thể chọn một thứ hữu ích cho mình trong phòng hồ sơ rộng lớn, đối mặt với hồ sơ bệnh án của vô số bệnh nhân, ngươi

vội vàng nhìn lướt qua, để lại ấn tượng sâu nhất trong đầu, khiến người muốn hiểu rõ nhất là --] [A: Biểu hiện lâm sàng của bệnh nhân số 17.] [B: Biểu hiện bảy ngày khi virus Ebola được tiêm vào đối tượng thí nghiệm số 7] [C: Công nghệ chế tác thuốc gây ảo giác [3]] [D: Nhật ký quan sát của bệnh nhân mắc bệnh màn sương mù đen số 4.] [E: Sổ tay hướng dẫn thoát hiểm diễn tập phòng cháy chữa cháy.] [Thời gian lựa chọn đếm ngược, 10 giây.]

Năm lựa chọn.

Vào trước khi đưa ra lựa chọn, quy tắc khu vực vẫn trước sau như một, có áp chế thật lớn đối với nhân quả.



Bạch Vụ không thể thông qua ánh mắt để thu hoạch đáp án. Dù lần này chọn lựa chọn nào đi chăng nữa thì cũng sẽ không tử vong, nhưng làm thế nào để có thể thu hoạch được nhiều giá trị nhất? "Bệnh nhân số 17, nếu như ta nhớ không làm vừa rồi, ta đã thông qua ánh mắt quan sát được, là

một nữ nhân...trên người nàng bị tiêm vào không ít virus. Nhưng giá trị của nữ nhân này hẳn là không lớn, ít nhất ở trên tin tức mà nói, ánh mắt không có cho ra địa phương đáng cho ta chú ý trọng điểm" "Về phần công nghệ chế tác thuốc gây ảo giác...dù đây là một trò chơi sinh tồn, nhưng không có khả năng thật sự giống như trò chơi, tùy ý chế tác dược phẩm, thời gian của ta là rất eo hẹp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lựa chọn kế tiếp hoặc là lần sau nữa, ta sẽ gặp được một vị nhân viên công tác." "Sổ tay hướng dẫn thoát hiểm diễn tập phòng cháy chữa cháy, đại khái sẽ cho biết bệnh viện này có những cánh cửa bí mật nào, chỉ là thứ này đối với ta mà nói, vừa vặn là không cần nhất. Vấn đề mà Phổ Lôi Nhãn có thể giải quyết, đối với ta mà nói liền không là vấn đề" "Ebola? Đây đúng là virus rất lợi hại, thế nhưng đồ vật có thể làm cho người ta biến dạng, tuyệt đối là có quan hệ cùng với méo mó, mà ở trong mấy lựa chọn, có quan hệ cùng với méo mó chỉ có một"

Bạch Vụ lựa chọn D-- nhật ký quan sát của bệnh nhân mắc bệnh màn sương mù đen số 4. Một lượng lớn tin tức bắt đầu dũng mãnh tràn vào trong đầu. Bạch Vụ phát hiện ra, đây là nhật ký quan sát của một bác sĩ tâm lý Mai Nam nào đó. "Người Thịnh Quốc chính gốc, tính danh Bùi Cư, 24 tuổi. Người mắc bệnh màn sương mù đen." "Bùi Cư khác với những người mắc bệnh màn sương mù đen khác, đồ vật mà y nhìn thấy, so với miêu tả của người mắc bệnh màn sương mù đen khác, cảnh tượng bên trong màn sương mù đen có sai biệt rất lớn." "Đại đa số những người mắc bệnh màn sương mù đen khác đều nói những đồ vật rợn cả người, có những con quái vật có thể hủy diệt thế giới trong sương mù đen" "Mà Bùi Cư thì càng thêm khoa trương, đại đa số người mắc bệnh màn sương mù đen đều có cảm giác khẩn trương, những địa phương mà Bùi Cự miêu tả...giống như là một cõi yên vui. Ngoại trừ bên ngoài cõi yên vui có chút kỳ quái." "Ta là bác sĩ riêng của Bùi Cư tiên sinh." "Bùi Cư tiên sinh lúc đầu không hợp tác lắm, thế nhưng không có ý nghĩa, y thường xuyên mơ một ít giấc mộng kỳ quái, dẫn đến tinh thần rất không tốt, thân thể rất suy yếu."

"Chúng ta bắt đầu tiên các loại virus cho Bùi Cư tiên sinh và thuốc gây ảo giác, y trông rất thống khổ, thuốc gây ảo giác như thể cường hóa ảo giác của y, y nói rằng cái địa phương kia có rất nhiều trẻ em, gần như đều là trẻ vị thành niên, chúng sống hạnh phúc bên nhau, và chúng sẽ rời đi khi chúng đến một độ tuổi nhất định." "Không có quái vật, không có quy tắc kỳ quái, nhân loại sẽ không gặp được hạn chế kỳ quái gì sau bốn tiếng đồng hồ, thật sự là kỳ quái" "Điều này hoàn toàn bất đồng so với những đồ vật mà người mắc bệnh màn sương mù đen khác

miêu tả, thẳng đến khi tiêm vào thuốc gây ảo giác, y rốt cục cũng bắt đầu nói ra những lời nói khác." "Y nói ở bên ngoài địa phương kia, là sương mù màu đen vô tận, bên trong sương mù cất giấu một con quái vật to lớn, không thể nhìn rõ hình dáng, nhưng có thể thấy được cánh tay to lớn của quái vật đột phá màn sương mù đen" "Rời đi từ một cái lối ra, sẽ gặp được quái vật, trên cánh tay của con quái vật mọc đầy miệng, cánh tay to lớn sẽ nuốt chửng những đứa trẻ rời đi đó."