Chương 1347: Vượt quá dự kiế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1347: Vượt quá dự kiế

Đây chỉ là suy đoán của Bạch Vụ, đây hết thảy cũng chỉ là thiết lập của trò chơi sinh tồn, Bạch Vụ cũng không để ý. Chỗ đáng sợ nhất của khu vực này hiện tại, không ở chỗ độ khó sinh tồn, mà ở chỗ lựa chọn của ngươi, sẽ có thể ảnh hưởng đến hiện thực. Bạch Vụ nhận thấy, người sống sót chỉ còn chín người. Cũng có nghĩa là, ở trong quá trình chính mình trải qua mấy vòng lựa chọn vừa rồi, những người tham dự khác, cũng đang không ngừng lựa chọn, sau đó...chết đi. Bạch Vụ cũng không biết thế giới bên ngoài đến cùng như thế nào, người khiêu chiến còn lại đến cùng đã trải qua cảnh tượng gì? Lựa chọn của bọn họ, có hay không đã tạo thành một loại ảnh hưởng nào đó đối với hiện thực? Ý nghĩ này khiến cho Bạch Vụ cũng có chút lo lắng.

Không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đồng đội ngũ như heo. Vạn nhất ở trong lựa chọn của người khiêu chiến khác, xuất hiện một loại lựa chọn nào đó một khi chọn sai sẽ khiến cho vô số người chết, muốn khắc phục cũng không có cách nào. Tiếng bước chân ngoài cửa dần dần tan biến. Đợi cho không còn có bất kỳ thanh âm gì, cậu bé rốt cục cũng lấy bàn tay bịt miệng ra. Bạch Vụ hỏi: "Ký hiệu trên tường, là người viết?" "Ngươi nên rời đi." Cậu bé lộ ra thân hình, thanh âm có chút suy yếu. Mặc quần áo bệnh nhân, cho dù dựa theo tiêu chuẩn của một đứa trẻ, cậu cũng quá gầy gò. Bạch Vụ hỏi: "Ngươi đã từng đến nông trường?" "Đó là chỗ nào?" Chưa từng đi qua, xem ra hẳn là giống như suy đoán của mình vậy, đây là một đoạn lịch sử được kịch tính hoá. Người mắc bệnh màn sương mù đen Số 4, cậu bé ở trong phòng bệnh này, có lẽ đều có nguyên mẫu. Nhưng trạng thái của bọn họ và trong lịch sử không đồng nhất. Dù sao thì nơi này cũng là khu vực

màu đỏ.

"Ngươi rất đói bụng, những người ở đây ngược đãi ngươi, bọn họ đang muốn làm cho người triệt để yếu đuối, giải trừ trạng thái ẩn núp, lại đến đối phó với ngươi?" "Ngươi...ngươi làm sao biết?" Cậu bé kinh ngạc hỏi. "Ta sẽ nghĩ biện pháp cứu ngươi, ta cùng với người ở bên ngoài không đồng nhất, người thấy đấy, ta cũng giống như người là đối tượng thí nghiệm, nhưng ta trốn ra được." Bạch Vụ không biết lựa chọn kế tiếp sẽ đến lúc nào. Nhưng hắn rất có kiên nhẫn, biểu tình không nóng nảy chút nào. "Chẳng qua ta tạm thời không có cách nào mang ngươi đi, ta phải tìm hiểu rõ ràng bí mật của bệnh viện này." Ở trong lúc Bạch Vụ nói chuyện, số người còn sống biến thành bảy người. Vẻn vẹn chỉ là cảnh tượng thứ nhất, đã có 93 người chết đi, Bạch Vụ không có bị ảnh hưởng đến, nói tiếp: "Nhưng ta cũng cần biết, ngươi là học được những ký hiệu này từ đâu?" Cậu bé như thể nhớ tới cái gì, thậm chí có chút kích động: "Là ngươi...là ngươi!" Bạch Vụ không rõ ràng cho lắm, phản ứng của đối phương xác thực vượt quá dự kiến của hắn, đây

là có ý tứ gì? Cậu bé nhỏ giọng lại, ý thức được chính mình có chút quá kích động, Bạch Vụ nhìn ở trong mắt, càng cảm thấy kỳ quái. Sau vài giây, cậu bé mới lên tiếng: "Người dạy ta những ký hiệu này...cũng nói cho ta biết, người sẽ đến cứu ta." Bạch Vụ càng thêm hoang mang, đây là nội dung cốt truyện sắp đặt? Không đúng... Đây đích đích xác xác là thiên phú ngôn ngữ, nếu như nói khu vực này bị quy tắc thúc hóa, biến thành khu vực màu đỏ, vậy cũng không đến mức có thể thẩm thấu đến tầng 6 Tòa Tháp... Nếu như không phải là quái vật trong tầng 6 Tòa Tháp dạy cho đứa bé này, như vậy thì... Bạch Vụ đột nhiên kịp phản ứng -- Trên thế giới này, ngoại trừ Gia ẩn, ngoại trừ quái vật trong tầng 6 Tòa Tháp, xác thực còn có một người là biết thiên phú ngôn ngữ! Bất kể như thế nào, cũng không có khả năng vô duyên vô có đản sinh ra một người biết được thiên phú ngôn ngữ.

Cho dù quy tắc khu vực này lại thần kỳ hơn, cũng sẽ không có loại nội dung cốt truyện sắp đặt như

vậy.

Những đứa bé này đích thực là nhân vật bên trong chuyện xưa nào đó, hơn nữa toà ma tháp này chỉ mới đản sinh vào vài ngày trước. Thậm chí Bạch Viễn, Tỉnh Lục, cũng chưa chắc có thể tính được một bước này. Người hiểu rõ thiên phú ngôn ngữ trên thế giới này chỉ có mấy người như vậy, lúc mới đầu Bạch Vụ cho rằng đứa bé này đến từ tầng 6. Nhưng bây giờ nghĩ lại, phạm vi suy nghĩ của mình quá hẹp. "Quái vật trong Toà Tháp biết thiên phú ngôn ngữ, như vậy người sáng tạo Tòa Tháp, với tư cách là một người có hai bộ mặt, liệu cũng sẽ biết thiên phú ngôn ngữ?" Bạch Vụ là một người ôm sức tưởng tượng hoang đường đối với tương lai, nhưng loại hoang đường này, cũng có căn cứ nhất định. Chấp niệm của Gia ẩn chính là đi ra khỏi sương mù, cho nên điều này đại biểu cho Gia ẩn chưa đi ra ngoài màn sương mù đen. Tầng 6 Tòa Tháp, liền ngay cả quái vật kia cũng không thể dùng ý thức xuyên thấu Tòa Tháp, chắc

hẳn người mắc bệnh màn sương mù đen cũng không được. Mà còn có thể là ai, có thể khiến cho một đứa bé ở trong cảnh tượng mới đản sinh không lâu, biết được đồ vật phức tạp như vậy? Đây quả thực giống như là đặc biệt chờ ta ở chỗ này. Hắn dò hỏi: "Là ai?" "Ta...ta không biết." "Người đó trông như thế nào? Có nhớ không?" "Không...không thấy rõ." Cậu bé đều là trả lời thành thật. Người chế tạo Tòa Tháp, đã từng là tồn tại mạnh nhất thế giới này, tách quái vật trong Tòa Tháp thành nhiều bộ phận, đồng thời phong ấn ý chí ở trong Tòa Tháp. Lợi dụng hai loại thiên phú cường đại Quy Tắc Phong Ấn cùng với Nghịch Duy phong ấn quái vật chặt chẽ. Đương nhiên, đây chỉ là hai loại thiên phú Bạch Vụ biết, liệu còn có thiên phú nào cường đại hơn hay không, cùng với Tòa Tháp vì sao có thể triệt để ngăn cách Ác Đọa, cũng đều không rõ ràng

lắm.