Chương 1349: Gợi ý
"Về sau thì sao?" "Về sau...ông ta biến mất, giống như là biến mất trước khi kịp nói xong. Gợi ý. Bạch Vụ cảm thấy rằng điều này giống như một loại tiên tri nào đó, thất bại đối với hắn mà nói là không đáng sợ, nhưng sau khi thất bại thì sao? Là không gượng dậy nổi, hay là tìm đường sống trong cõi chết? Quy mô của thất bại là như thế nào? Là thất bại ở trên phương diện gì? Hết lần này tới lần khác ở chỗ mấu chốt nhất này, người thần bí này biến mất. "Lư Ân, ngươi hãy nhớ kỹ lại xem, còn có điều gì mà người bỏ sót không?" Một NPC bên trong cảnh tượng trò chơi, quả thực là một nhân vật khó có thể để ý. Ở trong nhân quả của Lư Ân, hơn phân nữa cậu đã bị một con quái vật nào đó ăn thịt.
Bạch Vụ tuy cảm thấy sự tình rất ly kỳ, nhưng cũng không có lựa chọn hoàn toàn không tin. Đây hết thảy có thể là nội dung cốt truyện của ma tháp. Cũng có khả năng...thật sự là một tồn tại cực kỳ cường đại nào đó, mang đến một ít gợi ý cho chính mình. Lư Ân rất nghiêm túc tự hỏi: "Ông ta nói, có một số việc, còn chưa thích hợp báo cho ngươi quá sớm, mặt khác ngươi sẽ cứu vớt ta chân chính." "Ngươi chân chính?" Lư Ấn chân chính ở nông trường, là một nơi rất thần bí, nơi này rất có thể ở vào một mảnh không gian đặc thù cũng không thuộc về trong sương mù, cũng không thuộc về bên ngoài sương mù. Ở nông trường cách đây 700 năm, những đứa trẻ đó dường như sống rất hạnh phúc, nhưng nông trường 700 năm sau đến cùng là loại bộ dáng gì, Bạch Vụ cũng không biết. Nếu những gì người thần bí kia nói là sự thật, như vậy Lư Ân vẫn còn chưa chết? Cũng chính là, Lư Ân cũng là người vĩnh sinh? Hoặc là đã biến thành Ác Đọa? Câu đố quá nhiều, manh mối quá ít. Coi như là Bạch Vụ, cũng không có cách nào đoán được hướng đi tiếp theo của sự tình.
"Được rồi, ta đã biết, cám ơn người Lữ Ân, bất kể là người nào, ta cũng sẽ nghĩ biện pháp cứu ngươi." Ngẫm lại những gì biết được trong cảnh tượng này, Bạch Vụ luôn có cảm giác, người truyền lại cho Lư Ân, dùng loại phương thức này truyền lời, là vì tránh né cái gì. Nhưng Bạch Vụ cũng thật sự không thể phỏng đoán nhiều hơn, liền nhỏ giọng trò chuyện với Lư Ân, chủ yếu là về Lư Ấn, muốn biết điểm đặc thù của Lư Ân. Đêm dài sắp bắt đầu, nhận số người khiêu chiến đang không ngừng giảm bớt. Rất nhanh chỉ còn lại có bốn người. Trong thế giới nội tâm của Bạch Vụ. Bạch Viền đang nhìn ráng chiều.
Là một người biết rất rõ các thông số" khác nhau của Bạch Vụ, hơn nữa là người thường giúp đỡ Bạch Vụ vào những thời điểm quan trọng, Bạch Viễn đương nhiên rất rõ ràng kinh lịch cùng với ký ức của Bạch Vụ. Nhiều, rất nhiều năm về trước, cũng đã từng có người nói lời tương tự--y nhất định sẽ trải qua thất bại.
Vì vậy Bạch Viễn, đã trực tiếp lựa chọn vào trước khi thất bại đến nơi, đã tận hưởng một cuộc sống vui vẻ. Dù sao thì đằng nào cũng thất bại, dứt khoát ở trong những ngày còn lại, trực tiếp tự cho mình là một kẻ thất bại. Đương nhiên, nếu không có đoạn gợi ý này, như thể hành vi của Bạch Viễn cũng sẽ không có biến hóa quá nhiều. Hiện giờ, đoạn gợi ý này rơi xuống trên người Bạch Vụ, hơn nữa người mang đến gợi ý, hiển nhiên đã không bằng lúc mang đến gợi ý năm đó, còn có thể mang theo quà tặng. Bạch Viễn còn nhớ rõ Tiểu Ngư Kiền, lão K, cùng với chính mình lúc đó, được nhận được quà tặng. Nhưng hiện tại, Bạch Vụ đã không có cơ hội này. Trong vòng hai của trò chơi chém rồng, tài nguyên của những dũng sĩ ngày càng khan hiếm. Thế cho nên người gợi ý kia, không thể không để cho dũng sĩ nghĩ biện pháp, lấy được di sản của những người chơi ở vòng trước. Ở trong một hoàn cảnh khắc nghiệt hơn, thất bại đương nhiên là một điều bình thường. Chẳng qua sau biết được mình nhất định sẽ trải qua một phen thất bại, tâm tính của Bạch Vụ cùng
với Bạch Viễn lại hoàn toàn bất đồng. Bạch Vụ tuy hoang mang, suy tư rất nhiều, nhưng đối với bản thân chuyện thất bại này, như thể căn bản không có cảm thụ quá lớn. Những việc nên làm thì cần phải làm, và cuộc sống...cũng chẳng khác gì trước đây. Hay chỉ là Bạch Vụ không có ý thức được thất bại này đại diện cho điều gì? Nhưng Bạch Viễn suy tư một chút, như thể mình cũng không rõ ràng lắm thất bại này đại biểu cho cái gì? Phảng phất như ở trong chớp mắt này, đôi cha con này có hoang mang giống nhau -- sau khi thất bại thì sao? Là không gượng dậy nổi, hay là tìm đường sống trong cõi chết? Bạch Viễn tản bộ trong thị trấn nhỏ tại thế giới nội tâm, vẻ mặt vẫn như cũ nhìn không ra vui buồn.
Sáng sớm hôm sau. Toàn bộ các phần mềm xã hội và các cuộc trò chuyện nhóm xã hội khác nhau đều đang thảo luận
với Bạch Viễn lại hoàn toàn bất đồng. Bạch Vụ tuy hoang mang, suy tư rất nhiều, nhưng đối với bản thân chuyện thất bại này, như thể căn bản không có cảm thụ quá lớn. Những việc nên làm thì cần phải làm, và cuộc sống...cũng chẳng khác gì trước đây. Hay chỉ là Bạch Vụ không có ý thức được thất bại này đại diện cho điều gì? Nhưng Bạch Viễn suy tư một chút, như thể mình cũng không rõ ràng lắm thất bại này đại biểu cho cái gì? Phảng phất như ở trong chớp mắt này, đôi cha con này có hoang mang giống nhau -- sau khi thất bại thì sao? Là không gượng dậy nổi, hay là tìm đường sống trong cõi chết? Bạch Viễn tản bộ trong thị trấn nhỏ tại thế giới nội tâm, vẻ mặt vẫn như cũ nhìn không ra vui buồn.
Sáng sớm hôm sau. Toàn bộ các phần mềm xã hội và các cuộc trò chuyện nhóm xã hội khác nhau đều đang thảo luận
về sự tình ma tháp. Những người làm công và sinh viên trò chuyện trên điện thoại di động đang diễn ra sôi nổi.
Bởi vì hôm nay, trong diễn đàn bí ẩn đó, chỉ xuất hiện lời nhắn của 99 người chết. Điều này chưa bao giờ xảy ra trước đây. Bởi vì thường vào chiều ngày hôm trước, toàn bộ người khiêu chiến đều sẽ chết hết. Diễn đàn sẽ sớm đăng lên lời nhắn của 100 người chết. Đến ngày hôm sau, lại có 100 người mới, bị cưỡng chế chuyển vào trong ma tháp. Loại chuyện này mọi người đã dần thích nghi, nhưng hôm nay bất đồng. Hôm nay diễn đàn cho thấy vẫn còn một người khiêu chiến còn sống-- Phân Liệt Giả Bạch Viễn. Mọi người suy đoán người này chính là hiệp sĩ ánh sáng, cũng có người đang thắc mắc bí ẩn về cái tên của người này là gì? Nhưng nhờ sự giúp đỡ của Phân Liệt Giả Bạch Viễn, ít nhất một trăm mạng người đã được cứu trong một ngày.