Chương 1357: Không dám lại gầ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1357: Không dám lại gầ

Bạch Vụ bắt đầu nhỏ giọng kể những sự tình về nông trường, thẳng đến khi nói vài sự tình mà Bùi Cư chưa từng nói qua, Bùi Cư mới giật mình kinh ngạc nói: "Ngươi làm sao có thể biết?" "Ta đã từng đi đến cái địa phương kia, ta đến từ trong sương mù, ta là người Thịnh Quốc, ta sẽ không hại ngươi, ta cùng với họ Liễu cũng không phải là cùng một bọn." Bạch Vụ suy đoán, họ Liễu, hẳn là tay bác sĩ biến thái kia. Đến từ trong sương mù? Bùi Cư khiếp sợ không thôi, màn sương mù đen đã khuếch tán? Y vẫn còn có chút không tin Bạch Vụ, nhưng những chi tiết mà Bạch Vụ nói rất chân thực. Y chưa bao giờ tiết lộ những chi tiết này, mặt khác nếu Bạch Vụ thật sự là người bệnh viện, vậy thì có thể dùng thủ đoạn càng thêm bạo lực. Nghĩ đến đây, Bùi Cự hỏi: "Ngươi làm sao có thể đi ra từ trong sương mù?"

"Thời gian của ta không nhiều lắm, bây giờ ta còn chưa thể mang ngươi đi, nhưng hi vọng người có thể tin tưởng ta, địa phương người thấy được, chính là địa phương nào đó trong sương mù, ta cũng cần người nói cho ta biết càng nhiều chi tiết." Bùi Cư trầm mặc không nói gì. Bạch Vụ nói: "Ngươi có thể coi ta như địch nhân, thế nhưng Liễu bác sĩ cũng không tin những gì ngươi nói, theo gã, những gì người nhìn thấy thú vị hơn những gì những người mắc bệnh màn sương mù đen khác nhìn thấy, nhưng cũng chỉ coi những gì người kể là trò đùa. Hứng thú lớn nhất của gã đối với người là chiết xuất huyết thanh từ cơ thể người và sử dụng nó để tạo ra virus. Dù ngươi có nói hay không thì kết cục của người vẫn sẽ không thay đổi." "Nhưng ta càng hi vọng ngươi có thể xem ta như hi vọng một lần nữa."

Sau khi Bạch Vụ nói xong, không có lập tức lên tiếng, mà là kiên nhẫn chờ đợi. Tầm mười giây sau, Bùi Cừ mở miệng: "Ngươi muốn biết điều gì?" "Ngươi ngoại trừ thấy được nông trường cùng với những đứa trẻ kia, còn thấy được cái gì?" Bạch Vụ hỏi. "Quái vật...những đứa trẻ kia sẽ bị đút cho quái vật ăn."

"Quái vật có ý chí của mình không? Nó đã bao giờ nói chuyện với ai chưa?" "Không có...chỉ cần cảm ứng được có người tới gần, nó sẽ duỗi ra cánh tay cực lớn, trên cánh tay

mọc ra rất nhiều cái miệng." Bạch Vụ không có ngắt lời của Bùi Cư, Bùi Cư nhớ lại quái vật, ngữ khí mang theo sợ hãi: "Trong bóng tối trong màn sương mù đen, có thể thấy được thân ảnh khổng lồ của nó, những đứa trẻ đi tới gần màn sương mù đen, sẽ từ bỏ chống cự, ngây ngốc đi về phía bàn tay cực lớn kia...trung niên nhân mặc áo khoác trắng, thấp giọng niệm ngôn ngữ cổ quái, thần sắc thành kính...trong không khí tràn ngập mùi hôi tanh của máu và bùn." Làm sao còn có một loại phong cách Cthulhu? Bạch Vụ lắc đầu: "Nó vì sao muốn ăn những đứa trẻ kia?" "Ta không biết...ta không biết...ta chỉ biết...nó cần ăn uống, không ngừng ăn uống...". "Quái vật có thể nói chuyện không?" "Không thể.." "Trung niên nhân mặc áo khoác trắng, có từng nói đồ vật gì mà người nghe không hiểu không?" "Không có...ta không dám lại gần."

Bạch Vụ đã hiểu được phần nào, nếu như nói Tòa Tháp phong ấn chính là linh hồn quái vật, như vậy trong nông trại là chính là thân thể của quái vật? Thân thể hẳn là chia thành rất nhiều bộ phận, tin tức đạt được ở tầng 6 là như vậy, nhưng có lẽ những gì Bùi Cứ nhìn thấy, có lẽ là cảnh tượng vào 700 năm trước. Kế tiếp Bùi Cư cũng liên tục nói về sự tình của quái vật, thế nhưng không có quá nhiều manh mối mấu chốt, khiến cho Bạch Vụ có cảm giác thi công bận rộn. Hắn chỉ có thể dựa vào suy đoán, ví dụ như quái vật ăn những đứa trẻ nông trường đó, đại khái giống như quái vật tầng 6 vậy, cần chính mình tìm được Thời Gian Trở Lại cùng với Vạn Tướng Pháp Thân. Đây có lẽ là loại hành vi bổ sung nào đó. Tuy người sáng tạo Tòa Tháp đã chết rồi, quái vật tầng 6 còn sống, nhưng cái giá quái vật phải trả cũng rất thảm trọng. Thân thể của nó, hẳn là cần không ít "chất dinh dưỡng. Loại chuyện này cũng chỉ là suy đoán thuần túy, không có bằng chứng gì. Chẳng qua Bạch Vụ vẫn là nhận được một ít tin tức hữu dụng -- ở trong lời kể của Bùi Cư, có một

nữ nhân mặc đồng phục y tá khóc lóc. "Con của nàng mất tích, nàng muốn tìm được đứa trẻ kia, thế nhưng người mặc áo khoác trắng không để ý đến, cũng khiến cho nữ nhân quên đi chuyện này." Bạch Vụ nhớ rõ mình ở trong bốt điện thoại nhân quả của Tỉnh Lục, như thể cũng gặp phải sự tình giống vậy-- một nữ nhân van nài cứu con của nàng. Nhưng lúc ấy Bạch Vụ không có biện pháp chấp hành nhiệm vụ này. Tỉnh Nhất xuất hiện, khiến

cho Bạch Vụ không có thời gian xâm nhập điều tra. Chẳng qua bây giờ nghĩ đến, đây có lẽ là một điểm đột phá, nếu...nếu nữ nhân này còn sống. "Ngươi đã từng nhìn thấy những người khác hay không? Ví dụ một số tồn tại giống như người vô hình khiến người không thể nhìn rõ đường nét?" "Không có..." Có vẻ không giống như bệnh nhân trong phòng bệnh đặc biệt, Bùi Cư chính là một người mắc bệnh màn sương mù đen bình thường, chỉ chẳng qua địa phương cảm ứng được là nông trường. Ngoài ra, Bùi Cư cũng liền không có chỗ đặc biệt khác. Trước khi Bạch Vụ rời đi, hỏi một vấn đề cuối cùng: "Nếu như ta muốn mang người rời đi khỏi nơi

này, người cho rằng ta nên làm như thế nào?" "Rời đi...y tá ở nơi này rất dễ đối phó, nhưng bác sĩ rất phiền toái, gã đang ở một chỗ nào đó yên lặng quan sát, không giải quyết được bác sĩ, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể rời đi." Bạch Vụ còn nói thêm: "Chắc hẳn là rất khó giải quyết bác sĩ" "Đúng vậy, gã là một con quái vật, gã đã nghiên cứu chế tạo ra một loại thuốc cường hóa, thân thể cũng trở nên cường đại dị thường...nhưng loại vật này cực kỳ không ổn định, nếu như chảy ra bên ngoài...sẽ khiến cho rất nhiều người tử vong. Bùi Cứ nói với ngữ khí lo lắng.