Chương 1361: Cảnh tượng thứ hai bắt đầu
[B: Kẻ cô độc: người đến đây để kết thúc bữa tiệc tử thần này và người không muốn bất kỳ ai phải chết một cách oan uổng -- trò chơi sẽ không còn cưỡng chế chiêu mộ 100 người tham gia, chỉ cho những người khiêu chiến báo danh tham dự. Nhưng độ khó khăn sẽ tăng lên.] [C: Gamer điên cuồng: đấu với người đấu với trời, đều là tràn ngập niềm vui thú, chơi một mình không hề có niềm vui thú, trực tuyến diệt thần -- trò chơi sẽ cưỡng chế chiêu mộ 1000 người tham gia.] [D: Dân cờ bạc được ăn cả ngã về không: ngươi có thể đánh cược mọi thứ để có lợi ích cao hơn-- ban thưởng gấp đôi, nhưng nguy hiểm tăng lên gấp mười lần.] [E: Người thể nghiệm nội dung cốt truyện: ta chỉ muốn đọc chuyện xưa, vậy thôi -- ngươi sẽ nhận được những năng lực và vật phẩm ban đầu của mình, nhưng ngươi không thể nhận được bất kỳ lợi ích nào từ trò chơi.] [F: Máy kích thích người và ta đều phải chết: Là đi săn hay là bị săn, đây là một vấn đề -- người bị
quái vật chạm một cái sẽ chết, đồng thời ngươi đụng quái vật một cái, quái vật cũng sẽ chết.].
Khá lắm...
Bạch Vụ không thể không nói, chủ nhân khu vực này đích thực là một người điên, có một số chế độ có thể nói là vô cùng biến thái. Nhưng hắn vẫn là truy cầu thể nghiệm bình thường, mặc dù trên thế giới này có rất nhiều người Bạch Vụ không có hứng thú cứu vớt, những mục đích của hắn chính là để ngăn cản khủng hoảng lan tràn. "Ta rất muốn trải nghiệm chế độ dân cờ bạc và chế độ máy kích thích... nhưng có vẻ như ta chỉ có thể chọn chế độ 'kẻ cô độc" Bạch Vụ không có xoắn xuýt vấn đề này, rất nhanh lựa chọn B. Nhắc nhở trong đầu lại xuất hiện một lần nữa-- [Để không làm mất thời gian của ngươi, chúng ta hãy bắt đầu câu chuyện xưa tiếp theo.] [Ngươi đã cứu những bệnh nhân trong bệnh viện này, kho chứa virus đã bị người phá hủy. Nhưng ngươi rất thắc mắc, vì sao lại có một bệnh viện như vậy? Vì sao lại có người ngang nhiên dùng người sống làm thí nghiệm?
Người rất tò mò ngoài bệnh viện là một nơi như thế nào? Lẽ nào bệnh viện này ở trong thành phố này, chỉ là một bệnh viện rất bình thường? Vì vậy, người quyết định ra khỏi bệnh viện để xem xét.] [Cảnh tượng thứ hai bắt đầu.] Mọi thứ trong mắt thay đổi nhanh chóng, Bạch Vụ nhìn thấy y tá trong bệnh viện lần lượt bị chính mình giết chết, bởi vì tất cả y tá đều bị nhiễm một loại vi rút nào đó. Sau khi đảm bảo cứu được một số bệnh nhân chủ chốt, họ không hề tỏ ra biết ơn mà nhìn chính mình với vẻ phức tạp, cuối cùng quyết định tự mình rời đi. Đến sáng hôm sau. Bạch Vụ mặc quần áo của Liễu bác sĩ, khoác thêm một chiếc áo khoác trắng, mới lựa chọn rời đi, bước ra khỏi cửa bệnh viện. Điều khiến cho Bạch Vụ thoáng ngoài ý muốn chính là, ngoài cửa bệnh viện cũng không phải quảng trường thành phố, mà là một "vòng tròn". Một bức tường vòng tròn bao quanh toàn bộ bệnh viện, ngoài của bệnh viện còn có một cổng lớn, kết cấu ngược lại là có chút giống bệnh viện tâm thần tại tầng 3 Tòa Tháp. Nhưng trong chất bảo vệ không có nhân viên bảo vệ, thậm chí còn tích tụ một lớp bụi.
Nhìn đến đây, trong đầu Bạch Vụ nảy ra một suy đoán: "Y tá cùng với bệnh nhân kỳ thật đều là đối tượng thí nghiệm, trong bệnh viện, mùi nước khử trùng nồng nặc chẳng qua là để át đi mùi máu bên trong." "Đây là sân chơi của gã Liễu bác sĩ...gã không ngừng lùng bắt người mắc bệnh màn sương mù đen" Sau khi bước ra khỏi sân ngoài hình vòng tròn này, Bạch Vụ đeo khẩu trang, đút một tay vào túi, không nhanh không chậm mở cổng lớn. Đập vào mắt là một con phố khá náo nhiệt. Ở phụ cận bệnh viện có một siêu thị vừa và nhỏ, hai cửa hàng tiện lợi, trạm xe buýt có vài người đang đợi, một khách sạn có tuổi, cách đó không xa là một trạm xe lửa. Chữ trên mỗi bảng quảng cáo đều là ngôn ngữ Mai Nam. Người đi bộ rất vội vã và mọi thứ dường như vẫn bình thường, có người đang nói chuyện điện thoại để liên lạc với gia đình của họ và một số người đang báo cáo công việc bằng ngôn ngữ Mai Nam. Tất cả mọi người đều tương đối bận rộn, đây hẳn là một thành phố nào đó ở Mai Nam, nhưng Bạch Vụ không quen thuộc với bản đồ bên ngoài sương mù. Chỉ là hắn cảm thấy nhịp sống ở nơi này rất tương tự với Mai Nam.
Thỉnh thoảng, ánh mắt của một vài người rơi vào Bạch Vụ, nhưng sau khi nhìn thấy tiêu chí trên áo khoác trắng của Bạch Vụ, liền dời ánh mắt đi chỗ khác. Bạch Vụ vẫn không phát giác được chỗ nào không ổn. Vào thời điểm đứng trước nhiều sự lựa chọn và không có mục tiêu, hắn sẽ chọn ăn. Vì vậy hắn đi đến hướng siêu thị và cửa hàng tiện lợi. Nhân viên bán hàng trong siêu thị đang ăn thịt nướng, mùi thơm của thịt nướng khiến ngón trỏ của Bạch Vụ đại động. Trên TV quảng cáo của siêu thị, đang phát tin tức bằng ngôn ngữ Mai Nam, Bạch Vụ mới đầu cũng không để ý, dù sao hắn cũng không hiểu ngôn ngữ này cho lắm. Nhưng vào thời điểm phụ đề xuất hiện, Phổ Lôi Nhãn đưa ra phiên dịch, mặc dù chỉ là nhìn lướt qua, liền định nhìn đi chỗ khác, nhưng cấu phiên dịch này, khiến cho Bạch Vụ bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trên TV. [Những người Thịnh Quốc ra khỏi Tòa Tháp lần lượt bị đưa đến trại tập trung. Những người này công bố thế giới đã bị méo mó khống chế, hi vọng chúng ta tỉnh táo lại, sắp bởi vì báng bổ lời nói của bọn họ mà phải trả giá đắt.]
Sau khi đọc xong câu này, Bạch Vụ theo bản năng liếc nhìn nhân viên bán hàng, nhân viên bán hàng dùng ngôn ngữ Mai Nam nói: "Ô, người học việc của Liễu bác sĩ sao? Ngươi cần gì?" Nhân viên bán hàng là người Mai Nam tiêu chuẩn, tướng mạo tương đối tử tế, chỉ là cuộn thịt nướng mà y đang cầm trên tay khiến cho Bạch Vụ ngây người trong chốc lát.