Chương 1365: Tương lai không muốn thấy

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1365: Tương lai không muốn thấy

"Hơn nữa nếu là nuôi nhốt nhân loại, như vậy vì sao không dùng thủ đoạn càng thêm bạo lực.." "Đúng rồi, Phó Đoàn Trưởng đâu rồi?"

Bạch Vụ không dám nhập danh tự Phó Đoàn Trưởng vào ô tìm kiếm, chỉ có thể tiếp tục xem ảnh tội phạm truy nã, hắn tìm được Bạch Tiểu Vũ, tìm được Doãn Sương, thậm chí tìm được Yến Cửu Lưu Chanh Tử. Ở trong quá trình này Bạch Vụ rất mừng rỡ, tuy tương lai này đầy tối tăm méo mó, mặc dù cuối cùng dường như không thể ngăn cản Tòa Tháp xuất hiện, nhưng ít ra vẫn có không ít đồng bọn còn sống. Những người này phần lớn đã trở thành tội phạm truy nã, tiền thưởng còn không thấp. Nhưng hắn rất nhanh đã xem xong, phát hiện ra không có nhìn thấy Phó Đoàn Trưởng đâu. "Không thể nào, ta khẳng định đã nhìn sót, phải tìm tiếp, Phó Đoàn Trưởng khẳng định vẫn còn sống."

Bạch Vụ tiếp tục xem, lật từng trang, lần này, hắn rốt cuộc cũng tìm được tin tức của Cốc Thanh Ngọc. Tin tức này là về cái chết của một tên tội phạm bị truy nã, nhưng thực sự không phải là CỐc Thanh Ngọc chết. Tên tội phạm truy nã này Bạch Vụ cũng nhận thức. Nhưng quan hệ của Cốc Thanh Ngọc cùng với tên tội phạm truy nã này, khiến cho Bạch Vụ kinh ngạc không thôi -- "Tội phạm truy nã Tần Tung, đã xác nhận tử vong, do đội trưởng đội sửa chữa méo mó Cốc Thanh Ngọc đánh gục" Cho dù Bạch Vụ thông minh đến đâu, cũng không có cách nào tưởng tượng được loại triển khai này. Phó Đoàn Trưởng vì sao lại giết chết Tần đoàn? Vì sao hết lần này tới lần khác lại là Phó Đoàn Trưởng? "Đây chỉ là một trò chơi...không thể nào là thật sự." Bạch Vụ lẩm bẩm như vậy, trong nội tâm bực bội trước đó chưa từng có. "Cái tương lai này...không phải là tương lai ta muốn thấy."

Trong nội tâm có một chiến hữu có thể tin tưởng tuyệt đối, là một hiện sự tình rất đáng để kiêu ngạo.

Đặc biệt là ở trong tận thế u ám như thế, có thể trở thành bằng hữu cùng với người như Ngũ Cửu, hoặc nói là có thể có người như Ngũ Cửu tồn tại, theo Bạch Vụ, bản thân chuyện này chính là một loại "hoang đường". Giống như là thế giới này thật sự là quá khó khăn, nhưng vận mệnh lại cũng an bài một vị đồng bọn thủy chung cường đại, cũng thủy chung đáng tín nhiệm. "Ta vĩnh viễn tin tưởng Phó Đoàn Trưởng, y làm như vậy, nhất định là có nỗi khổ tâm." "Đội sửa chữa méo mó rốt cuộc là cái gì, ta không rõ ràng lắm, nhưng nếu như nhóm người Yến Tự Tại còn sống, ta phải nghĩ biện pháp tìm được bọn họ. Sau khi tìm hiểu được rất nhiều tin tức, Bạch Vụ cũng xuất hiện trong nhiệm vụ chính của cảnh tượng thứ hai. [Ngươi dần dần rõ ràng những gì mình muốn làm, tìm kiếm đồng bọn ngày xưa, tìm hiểu những gì đã xảy ra trong quá khứ và tìm kiếm cơ hội để rời khỏi đây.] Nếu như nơi này là tương lai, việc hỏi một số người đã xảy ra chuyện gì là điều đương nhiên.

Cảnh tượng thứ hai bởi vì diện tích to lớn, hiển nhiên là có độ tự do cao hơn không ít so với cảnh tượng thứ nhất.

Sau khi Lữ Ân trở về, Bạch Vụ cùng với Lữ Ân liền ăn đồ ăn, bắt đầu nói chuyện phiếm với Lữ Ân, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ. Khi màn đêm buông xuống, Bạch Vụ bật đèn lên, trên đường phố hoàn toàn yên tĩnh, lúc này nếu nghe kỹ, có thể nghe thấy tiếng gián dày đặc va vào góc tường. Thi thể vẫn còn đang hư thối, là nơi sinh sản dồi dào cho những sinh vật ghê tởm này. Khi mọi thứ đã tối và chỉ còn lại những ngọn đèn đường nhợt nhạt trên đường phố, Bạch Vụ mới bắt đầu hoạt động. Ban ngày ở thành phố này quá náo nhiệt, cơ sở ngầm quá nhiều, Bạch Vụ không có biện pháp hành

động.

Ban đêm cũng không an toàn, nhưng dựa vào cảm giác hơn người cùng với ánh mắt nhắc nhở, rất nhiều nơi có thể tránh được nguy hiểm trước. Lữ Ân cùng với Bạch Vụ cùng nhau hành động, kế hoạch ban đầu của Bạch Vụ là để Lư Ân đợi một mình, nhưng Lư Ấn nói cho cùng chỉ là một đứa trẻ.

Chờ đợi một mình trong căn phòng của một người chết, đối với Lữ Ân mà nói là quá kích thích. Bạch Vụ không còn cách nào khác là để Lư Ân đi theo mình trong trạng thái Tiềm Long, thuận tiện làm một số sự tình. Sau khi ra đường, Bạch Vụ hành tẩu trong bóng tối, tự hỏi làm cách nào tìm kiếm được nhóm người Yến Tự Tại: "Nếu như nhiệm vụ chính tuyến cảnh tượng cho ta là tìm hiểu quá khứ, như vậy liền có thể đưa ra giả định hợp lý, người ta muốn tìm...hẳn là đều ở trong thành phố này mới đúng. "Yến Tự Tại có tiền thưởng cao nhất, tin tức y nắm giữ cũng có thể là cao nhất, ít nhất đối với thế lực méo mó mà nói, uy hiếp của y là lớn nhất, cho nên có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm thành tìm kiếm Yến Tự Tại." "Nhưng làm như thế nào mới có thể tìm được Yến Tự Tại..." Trong quá trình từ hiện tại đến tương lai đến cùng phát sinh chuyện gì, đoạn nội dung cốt truyện này Bạch Vụ thậm chí còn có cảm giác chờ mong, tuy hắn hoàn toàn không thích tương lai này. "Nếu biết trước như vậy, ta hẳn là nên lựa chọn chế độ trải nghiệm nội dung cốt truyện, cắt cỏ trên đường đi là tốt rồi."

Bạch Vụ bước đi trong bóng tối, bên ngoài không thấy ai, như thể mọi người đều đã ngủ, cả thành phố cũng quá yên tĩnh. Ngược lại cũng không phải là không có âm thanh, ở phương xa vẫn có thể nghe được một ít náo động mờ mịt ồn ào. Chỉ là so với cảnh đêm của Mai Nam mà Bạch Vụ biết, quạnh quẽ hơn rất nhiều. Hắn cảm thấy có chút không đúng, ánh mắt rất nhanh cho ra nhắc nhở. [Thành phố này có một cái quy định cổ quái, đó chính là trong thời gian một giờ đến ba giờ nửa đêm, không cho phép bất luận kẻ nào ra khỏi phòng, hơn nữa tận lực đừng có phát ra bất kỳ thanh âm gì, đánh cuộc bóng tối đã bắt đầu, đoán xem. nó là loại đánh cuộc gì?]