Chương 1381: Không có thất bại

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1381: Không có thất bại

Nhịp tim đập của Bạch Vụ hơi có gia tốc, qua cửa một khu vực đối với hắn mà nói là rất bình thường, từ khi đi đến thế giới này, hắn đã đi qua vô số khu vực. Nhưng lần này, Bạch Vụ lộ vẻ bối rối: "Ta không phải là đã thất bại sao?" "Đúng vậy...sư phụ, ngài nói ngài đã thất bại, thế nhưng ngài không có! Ngài đã thành công! Hiện tại chỉ cần không chủ động tới gần ma tháp này, nỗi sợ hãi mỗi ngày tử vong 100 người hẳn là sẽ không có khuếch tán!" Trong ánh mắt Đường Cảnh nhìn về phía Bạch Vụ, rõ ràng là ánh mắt fan cuồng nhìn thần tượng. Vô số lời nhắn trong diễn đàn có thể cho thấy tỷ lệ tử vong ở nơi này cao như thế nào. Nhưng giống như mấy lần trước vậy...sư phụ sẽ luôn có thể biến nguy thành an! Chẳng qua vào thời điểm Đường Cảnh hưng phấn, tay của thần tượng lại đột nhiên run lên. Lần đầu tiên, trên mặt của Bạch Vụ xuất hiện một loại biểu tình tan vỡ trước đó chưa từng có.

Hắn như thể so với trước kia không có khác nhau, nhưng Đường Cảnh tỉ mỉ nhìn, có thể cảm nhận được trong mắt sư phụ cất giấu tâm tình rất nhỏ, khó có thể phát giác-- Giống như là cất giấu bị thương, cũng giống như là cất giấu vui sướng. Vô SỐ ý niệm khơi dậy những tâm tình khác nhau trong tâm trí của Bạch Vụ, những tâm tình này va chạm, khiến cho hắn ở trong mắt Đường Cảnh...giống như là một người vừa mới sống sót sau tai nan: "Ta tưởng rằng ta đã thất bại, bị Phó Đoàn Trưởng giết chết dẫn đến việc rời khỏi trò chơi, nhưng hiện tại xem ra...ta không có thất bại?" "Ta lại thành công qua cửa phiến khu vực này...cũng chính là, lựa chọn cuối cùng kia của ta...kỳ thật không có sai?" Đường Cảnh nghe không hiểu lời sư phụ lẩm bẩm, y chẳng qua là cảm thấy sự phụ luôn luôn lộ ra biểu tình khoan thai tự đắc, hiện tại trông...rất chân thật. Bạch Vụ giật mình tại chỗ, một đêm không ngủ, cũng không có khiến cho năng lực suy nghĩ của hắn chậm đi. "Nếu như lúc ấy ta chọn A, liệu có nghĩa là ta sẽ đánh nhau với y một trận? Có lẽ ta sẽ giết chết y.."

"Thế nhưng đó mới là lựa chọn sai lầm, đó mới là lựa chọn sai lầm!" "Lựa chọn sau mới là chính xác! Cho nên y không có giết chết ta! Đúng rồi..ta một mực không để ý đến một sự kiện...chó địa ngục bị một đao của y chém giết, nhưng vì sao đến lượt ta, ta lại là bị một Cỗ lực lượng đánh bay?" "Nhưng chuyện gì đã xảy ra sau đó...ta đã không thể biết." Bạch Vụ liên tục lẩm bẩm, ngữ khí khi thì hưng phấn, lại khi thì mang theo một loại cảm giác bị thương. Đây là lần đầu tiên, Đường Cảnh có thể cảm nhận được trên người sư phụ tản mát ra tâm tình tiêu cực. Liền ngay cả Hứa Linh cũng rất kinh ngạc, nàng với tư cách là Ác Đọa, cảm nhận được tâm tình tiêu cực của vô số người, trên đường phố, trong trường học, thậm chí cư dân phụ cận, khắp nơi đều có. Nhưng nàng chưa từng cảm nhận được loại tâm tình này ở trên người Bạch Vụ. Hắn đang bị thương vì ai? Lại đang mừng rỡ vì ai? Bạch Vụ đi tới ngoài cửa, ngồi xổm ở bậc thềm trước cửa, bóng lưng có chút tiêu điều, sau khi hắn

trầm mặc một hồi, mới nhìn lên bầu trời chậm rãi nói: "Nếu như y vẫn là y, nếu như y cũng không có thay đổi..." "Vậy vào thời điểm y đích thân giết chết Tần đoàn trưởng cùng với đồng bọn ngày xưa, nhất định là

mang theo giác ngộ rất trầm trọng, phải không?" Đường Cảnh nhìn bóng lưng sư phụ, nghe sư phụ nói những lời này, đột nhiên nhớ tới một trò chơi

mình từng chơi. Trò chơi đó cũng có tên là ma tháp. Sau khi thu thập tất cả trang bị, đánh bại rất nhiều quái vật, lấy được không ít chìa khóa–– đi khiêu chiến Đại Ma Vương, cuối cùng lại thua bởi Đại Ma Vương. Vì vậy bắt đầu lại một lần nữa, cuối cùng phát hiện ra...đấng cứu thế không phải là mình, mà là một người hoàn toàn khác. Sư phụ cho rằng mình đã thua, cho rằng ở trong khu vực méo mó mới xuất hiện kia, hắn đã làm ra lựa chọn sai lầm. Nhưng hiện tại nhìn lại, lựa chọn của sư phụ là rất đúng. Không biết ở bên trong khu vực kia, sư phụ đã trải qua cảnh tượng như thế nào, chẳng qua Đường

Cảnh suy đoán trên trực giác, có lẽ bất đồng với mình, chính mình là đã trải qua lựa chọn nhìn như chính xác, cuối cùng lại là thất bại. Sư phụ có lẽ vừa vặn ngược lại, đã trải qua lựa chọn nhìn như sai lầm, nhưng lại thành công. Nhưng y cũng chưa từng nhìn thấy sự phụ tâm tình sa sút như thế, bóng lưng cường đại nhìn cô độc như thế. Có thể thấy cái giá phải trả cho "thắng", cũng rất trầm trọng. Bạch Vụ đứng dậy: "Mất bao lâu để lấy lại giám sát vệ tinh xung quanh khu vực đó??" "Dữ liệu rất lớn...coi như là Khương Linh cũng phải xử lý một hồi lâu, có khả năng còn phải mất một ngày" Đường Cảnh có chút không thích ứng.

Y còn tưởng rằng sư phụ sẽ tinh thần sa sút trong chốc lát, nhưng Bạch Vụ đột nhiên lại trở nên dũng cảm không sợ khó khăn.

Phảng phất như thời gian có một loại cảm giác đứt gãy, sư phụ vài giây trước còn rất cô độc, mang theo một loại cảm giác tang thương, hiện tại liền biến thành bộ dáng thời điểm bình thường. "Tốt, mau chóng lấy lại giám sát cho ta, ta đi liên hệ với một người bằng hữu."

"Ai?"

"K Cơ Khê Vân Tử, thời gian của chúng ta rất eo hẹp, chúng ta phải bố trí càng sớm càng tốt." Đường Cảnh cảm thấy một loại cảm giác nguy cơ trong ngôn ngữ của sư phụ: "Xảy ra chuyện gì sao?" "Còn chưa có xảy ra, cho nên mới phải gấp gáp, nếu như một khi phát sinh...ngược lại là không trọng yếu như vậy." Bạch Vụ nói chính là chuyện Đồng Niệm Ngư dẫn nổ tâm tình tiêu cực này. Nếu quả thật phát sinh, ít nhất bảy thành nhân khẩu trên thế giới sẽ biến thành Ác Đọa, mặc dù còn có cơ hội thay đổi tương lai, nhưng cái tương lai kia, rõ ràng không phải là kết cục hoàn mỹ.