Chương 1389: Sửng sốt
Bạch Vụ dừng bước lại. Sự tình trở nên thú vị. Thường ngày đều là Bạch Viễn nhìn Bạch Vụ làm các loại sự tình, dùng chuyện này để đạt được niềm vui thú. Lần này thì trái ngược, Bạch Vụ trở thành kẻ xem trò vui kia, thậm chí còn học bộ dáng của Bạch Viễn, phảng phất như trong tay thiếu một ly trà. "Ồ..người này vì sao lại xuất hiện?" Biểu tình của Bạch Viễn có biến hóa. Nếu muốn tìm một trong những người thú vị nhất trong "Bảng xếp hạng những người thú vị" của Bạch Viễn, thứ nhất nhất định là Bạch Vụ. Thứ nhì là Tỉnh Nhất, thứ ba là 10 Bích. Về phần Tỉnh Lục, lão K, bản thể của Tiểu Ngư Kiền, cũng không đủ thú vị.
Nhưng nghĩ đến kiếp trước, người này khó chơi giống như kẹo kéo, y lại cảm thấy có chút phiền phức. Là thực sự rất phiền toái. Bạch Viễn nhớ lại đủ loại kinh lịch ở trong một cái thế giới khác, tuy rất thú vị, nhưng càng là thú vị, liền đại biểu đối thủ càng khó chơi. Rõ ràng chỉ cần Bạch Vụ không nói lời nào, một mực tiến lên phía trước là được rồi. Nhưng Bạch Viễn là loại người không không truy cầu qua cửa hoàn mỹ, nhưng là loại người nhất định phải truy cầu qua cửa thú vị. Nếu như qua cửa bình thường, như vậy lần gặp lại này cũng rất không có ý nghĩa, chẳng qua lần gặp lại này... Quyền chủ đạo cũng không ở trên tay Bạch Viễn, vị "10 Bích" bản vong linh này, chiếm cứ ưu thế tuyệt đối: "Ồ, thật thú vị, lần trước từ biệt, ta không có thành công khiến cho ngươi mở miệng, không nghĩ tới lần này, người còn dẫn theo một trợ thủ'." So với Bạch Viễn đồ dỏm vừa rồi, 10 Bích đồ dỏm ngược lại là thong dong hơn rất nhiều. Bạch Viễn cũng biết nguyên nhân, cái chỗ này dính đến một chút nhân quả, khiến cho những vong linh này, có thể đạt được một bộ phận ký ức của nhân vật bọn hắn sắm vai.
Bạch Viễn giả tự nhiên sợ Bạch Viễn thật sự. Nhưng 10 Bích không sợ Bạch Viễn, 10 Bích giả đại khái sẽ sợ 10 Bích thật sự, lại sẽ không sợ Bạch Viễn thật sự. Trong ánh mắt 10 Bích nhìn Bạch Viễn, hơi có chút ý vị sâu xa: "Làm sao, là muốn tới trả thù ta sao? Bởi vì ta khiến cho kế hoạch của ngươi xảy ra trước thời hạn?" Bạch Vụ sững sờ, kế hoạch? Kế hoạch gì? Bạch Viễn nhún nhún vai: "Tha cho ta đi, hai ta đều là người đã chết, một chút chuyện trước kia, không cần phải một mực cố chấp không tha. Lại nói, ngươi cũng không phải ngươi, đừng có quá nhập vai" "Xác thực, ta không phải là 10 Bích, ta ở trên hòn đảo này chính là một vong linh bình thường, bạn của ta bị người hành hạ dã man như vậy, đáng lẽ ta nên sợ hãi." Nhưng ngữ khí của "10 Bích" một chút cũng không sợ hãi, thậm chí còn rất hưng phấn. "Nhưng vào thời điểm ta nhập vai y, ta liền không sợ hãi, bởi vì y khiến cho ta ý thức được, nên sợ hãi chính là ngươi". "10 Bích" chính là một vong linh bình thường, dựa vào nhân quả lấy được một bộ phận ký ức về 10
Bích chân chính. Nhưng Bạch Vụ cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị. Vong linh đã ý thức được chính mình là 10 Bích giả, nhưng dù vậy, nó đối mặt với Bạch Viễn, rõ ràng vẫn còn có lòng tranh đấu. Chậc chậc. Nếu như không phải là không thể nói chuyện, Bạch Vụ nhất định sẽ học Bạch Viễn "chậc chậc" vài tiếng như vậy, xem Bạch Viễn bị chê cười. Mấy cấp K cũng bị Bạch Viễn chỉnh rất thảm, quái nhân mặt nạ thứ nhất, Tiểu Ngư Kiền, 10 Bích. Nhưng trong mấy cấp Knày, K Bích là một người duy nhất giết đến thế giới khác đi tìm Bạch Viễn. Hơn nữa có vẻ như -- khi một loại hạn chế nào đó giải trừ, đối phương như thể đã mang đến một số rắc rối cho lão Bạch. "Chẩm của người nhanh, hay là ngôn ngữ của ta nhanh đây? Nhìn xem, con của người như thể căn bản không muốn bước ra khỏi cầu người chết , đúng không?" 10 Bích giả nói chuyện, quay đầu nhìn về phía Bạch Vụ, như là hỏi Bạch Vụ. Bạch Vụ không thể không nói, chính mình rất muốn mở miệng nói một câu: Đúng, ta ăn dưa rất
ngon. Chẳng qua Bạch Vụ không phải là đồng đội heo, hắn biết rõ quy tắc của nơi này, không thể nói chuyện với vong linh. Đây là lần đầu tiên, Bạch Vụ thấy được người có thể làm cho Bạch Viễn kinh ngạc. Cho dù trong lịch sử, Bạch Viễn chỉnh người này rất thảm, nhưng có vẻ như, đối phương cũng đã đáp trả Bạch Viễn. Những kẻ chém rồng ở thời đại đó, tuy tâm không đồng đều, nhưng từng cấp K, cũng là tồn tại có thực lực cường đại. May mắn thay, nhóm người chơi ở thời đại này tuy thực lực không bằng các người chơi tuần thứ nhất nhưng lại rất đoàn kết. Thời đại nào cũng có những tiếc nuối. Bạch Viễn tuy truy cầu thú vị, thế nhưng đối mặt với 10 Bích, đối mặt với kẻ cũng có thể thêu dệt những lời nói dối và thậm chí nói một số sự thật cho vui, y thật sự là không có biện pháp. "Ta nhận thua" Bạch Viễn thậm chí còn giơ hai tay lên. Ba chữ này khiến cho 10 Bích giả sửng sốt. Khiến cho Bạch Vụ cũng sửng sốt.
Trầm mặc một hồi, "10 Bích" lắc đầu: "Được rồi, không có ý nghĩa, ta cũng không phải là y, ta thậm chí hoàn thành nguyện vọng của y ở trong này, đối với việc ta rời khỏi hòn đảo này cũng không có ý nghĩa" Nhìn như là Bạch Viễn nhận thua, nhưng trên thực tế là Bạch Viễn thắng. Chấp niệm của 10 Bích, đại khái chính là tranh giành cao thấp cùng với Bạch Viễn, nếu như Bạch Viễn coi trọng thắng bại, 10 Bích đại khái sẽ giũ ra một ít sự tình quấy rầy kế hoạch của Bạch Viễn. Bạch Viễn nhìn thấu điểm này, vì vậy trực tiếp nhận thua. 10 Bích cũng biết mục đích Bạch Viễn nhận thua, y có thể tiếp nhận Bạch Viễn nhận thua, không quấy rầy kế hoạch của Bạch Viễn, cũng có thể không làm như vậy.