Chương 1404: Hỗn loạ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1404: Hỗn loạ

Yến Tự Tại thì cho rằng, cứu vớt chính mình chính là Lâm Duệ. Đường Cảnh không nhớ nổi sư phụ là ai, vì vậy sư phụ trở thành Số 0 thần máy móc hàng lâm về sau. Y và Khương Linh trở thành sư huynh muội. Mà Hồng Ân cùng với Tỉnh Nhị, vào giờ khắc này đang ở trong khu vực méo mó gần giếng rồi lại rời xa giếng nào đó, bàn về Bạch Vụ. Hồng Ân cảm giác Tỉnh Nhị có một loại biến hóa nào đó, mà đối với Hồng Ân mà nói, rất nhiều phương pháp xử lý sự tình, cũng có thể tiến hành học tập Bạch Vụ. Cho nên chủ đề của Tỉnh Nhị cùng với Hồng Ân, tự nhiên là lượn quanh không rời khỏi Bạch Vụ. Chẳng qua theo việc Bạch Vụ chặt đứt nhân quả, hai người rõ ràng sửng sốt một chút. Sau đó tiếp tục hàn huyên, người này không còn là Bạch Vụ, biến thành Ngũ Cửu. Thiên tuyển chi tử, người phá huỷ giếng, kiến tạo chỗ tránh nạn Bách Xuyên, đã trở thành Cốc

Thanh Ngọc. Nam nhân có chiều cao giống như Hồng Ân kia. Quan hệ rất hỗn loạn. Lâm Vô Nhu cũng nghênh đón thời khắc nổi bật, tiểu bình xịt biến thành người giải quyết vấn đề sòng bạc cùng với trang viên trong trí nhớ của mọi người lúc trước. Mà trong ấn tượng của Doãn Sương, chuyến thám hiểm đến bốt điện thoại Thực Thành với mình, cũng biến thành Lâm Vô Nhu. Trong trí nhớ của Minh Triệt, chính mình nhiều lần chơi gái cùng với Lâm Vô Nhu...và cùng nhau đánh giá những mỹ nữ trong Toà Tháp" tại Minh Ngọc Trang. Hỗn loạn nhất là Yến Cửu, Yến Cửu không nhớ rõ Bạch Vụ, người thích biến thành Lưu Chanh Tử. Đúng vậy, định hướng cũng thay đổi. Yến Cửu bỗng nhiên sinh ra ý nghĩ muốn dán dán với Lưu Chanh Tử. Sở dĩ hỗn loạn như vậy, là vì nhân quả bị che chắn bởi bạo lực tức thời, rất nhiều thứ rơi vào trạng thái hỗn loạn.

May mắn thay, tất cả những điều này chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, những ký ức tương ứng sẽ quay trở lại trước khi nhân quả bị diệt trừ trong lúc vô hình.

Chỉ có một người không có bị ảnh hưởng, đó chính là Tiểu Ngư Kiền ở trong thế giới ký ức, chưởng quản vô số ký ức. Tiểu Ngư Kiền vẫn luôn nhớ rõ Bạch Vụ là ai, nhớ rõ mình đang chờ người này đến thăm chính mình.

Nhân quả không thể triệt để lau đi thế giới ký ức khổng lồ trong chớp mắt. Đương nhiên, bác sĩ sở dĩ nhớ rõ Bạch Vụ, là vì "gặp được" Bạch Vụ. Tỉnh Ngũ cũng là nguyên nhân đồng dạng. Vào thời điểm loại cảm giác bất an kia dâng lên, cũng chỉ là mơ hồ nhớ lại, không thể nhớ được cụ thể rốt cuộc là ai, đã khiến cho y thất bại một lần lại một lần. Chẳng qua là vào thời điểm Bạch Vụ xuất hiện trong nháy mắt, y lập tức nhớ ra, người nhiều lần làm hỏng chuyện tốt của chính mình, chính là Bạch Vụ ghê tởm kia! Che đậy nhân quả cũng có được tính cực hạn, không có khả năng người rõ ràng xuất hiện ở trước mặt người khác, lại vẫn làm cho người ta không nhìn thấy ngươi cũng không cảm giác được ngươi. Chẳng qua sự tỉnh Bạch Vụ suy nghĩ, không có quan hệ gì với nhân quả, mà là nên phá cục như thế nào.

Hắn cùng với Tỉnh Ngũ đều bảo trì một loại dáng dấp trong chớp mắt liền có thể tiến vào chiến

đấu.

Nhưng vẫn luôn không có ai động. Tỉnh Ngũ kiêng kị át chủ bài của Bạch Vụ, Bạch Vụ cũng đang nỗ lực suy nghĩ, thực lực của bản thân hiện giờ, ở dưới sự gia trì của hai loại lực lượng tâm tình, lại phối hợp với đại kiếm Ghen Ghét, Sứ Đồ, Thủ Hộ Linh, thậm chí là lực lượng méo mó, có thể đánh bại Tỉnh Ngũ hay không? Đáp án này ở trong nội tâm Bạch Vụ là có bảy thành nắm chắc. Nhưng kể từ đó, mình cũng sẽ trở nên suy yếu. "Ta bây giờ ở trên lực lượng tốc độ còn chưa sánh bằng Tỉnh Ngũ, thật sự muốn đánh lâu dài, ta hẳn sẽ thua không nghi ngờ." "Nhưng nếu như ngay từ đầu liền thi triển sát chiêu, ta có lẽ sẽ có cơ hội chiến thắng" Giống như là thực lực tổng hợp của một người không bằng đối thủ, lại nắm giữ sát chiêu mạnh hơn đối thủ. Muốn lấy được thắng lợi ở dưới loại tình huống này, phải làm được một kích chiến thắng. "Lúc trước ta có thể tạo thành vết thương nhẹ cho Tỉnh Nhị, phối hợp với đại kiếm Ghen Ghét,

nếu như là Tĩnh Ngũ, ta có nắm chắc khiến cho y trọng thương, chẳng qua ta cũng không rõ ràng lắm...sau khi chém ra một kiếm này, uy lực sẽ mạnh cỡ nào" "Hơn nữa bởi như vậy, ta phải tính toán hành vi kế tiếp của bác sĩ, gã sẽ tiếp tục nghe lời của ta sao? Nếu như ta cùng với Tỉnh Ngũ lưỡng bại câu thương, bác sĩ sẽ chọn ta hay là Tỉnh Ngũ?" "Chẳng qua ta cũng không phải là không có át chủ bài khác...cùng lắm thì hiến tế. Chỉ cần có thể đánh bại Tỉnh Ngũ, và khiến cho bác sĩ vẫn cho rằng ta có sức chiến đấu đủ mạnh để kiềm chế gã là được rồi." "Ngoại trừ ánh mắt của ta, trên người của ta không có bất kỳ vật gì có thể so sánh với luân hồi và lực lượng sinh tử, cuộc mua bán này...không lỗ!" Sát ý cùng với chiến ý ở khoang chứa hàng làm cho cả khoang chứa hàng trông cực kỳ áp lực. Thương nhân, thợ rèn, bác sĩ, ba Ác Đọa cực hạn nhìn hai tồn tại siêu nhiên quyết đấu, không dám manh động. Vấn đề mà Bạch Vụ lo lắng-- bác sĩ cũng đang tự hỏi: Nếu hai người này lưỡng bại cấu thương, đến lúc đó nên lựa chọn như thế nào mới có thể tối đa hóa lợi ích của bản thân?

Bạch Vụ cùng với Tỉnh Ngũ, ai đáng tin tưởng hơn, ai sẽ tiến xa hơn? Thương nhân cùng với thợ rèn ngược lại là không có kiêng kị Bạch Vụ như Tỉnh Ngũ, thế nhưng cũng có lo lắng đồng dạng, nếu như Tỉnh Ngũ thua, e rằng mình cũng không sống được. Cục diện bế tắc đã hình thành. Bạch Vụ cùng với Tỉnh Ngũ đề phòng lẫn nhau, thực lực của hai người mạnh hơn những người quan chiến quá nhiều, ngoại nhân căn bản không thể tham dự trận chiến đấu này.