Chương 1410: Chấn nhiế
Người săn đuổi bị dừng lại trong khi hít thở, cuối cùng cũng hoàn thành lần hít thở này. Điền Kinh Vốn dĩ bị phân giải thành vô hình, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay của nữ thần Giản Thu. Hai chân của bác sĩ có chút mềm, suýt nữa quỳ trên mặt đất. Liền ngay cả búa trong tay thợ rèn cũng không có cầm chắc, thương nhân cũng không có quan tâm đến Mộc Nãi Y. Mộc Nãi Y cũng không có lại phát động luân hồi...luân hồi đã không còn ý nghĩa, nó cũng không muốn lại trải qua nỗi sợ hãi vừa rồi một lần nữa. Chiếc máy bay chở khách to lớn dần dần có ánh sáng, ánh sáng dần dần xua tan bóng tối. Trong lỗ thủng khoang chứa hàng, ánh sáng bầu trời cuối cùng cũng xuyên qua bóng tối, nhưng cũng không có triệt để xua tán.
Người săn đuổi bị dừng lại trong khi hít thở, cuối cùng cũng hoàn thành lần hít thở này. Điền Kinh Vốn dĩ bị phân giải thành vô hình, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay của nữ thần Giản Thu. Hai chân của bác sĩ có chút mềm, suýt nữa quỳ trên mặt đất. Liền ngay cả búa trong tay thợ rèn cũng không có cầm chắc, thương nhân cũng không có quan tâm đến Mộc Nãi Y. Mộc Nãi Y cũng không có lại phát động luân hồi...luân hồi đã không còn ý nghĩa, nó cũng không muốn lại trải qua nỗi sợ hãi vừa rồi một lần nữa. Chiếc máy bay chở khách to lớn dần dần có ánh sáng, ánh sáng dần dần xua tan bóng tối. Trong lỗ thủng khoang chứa hàng, ánh sáng bầu trời cuối cùng cũng xuyên qua bóng tối, nhưng cũng không có triệt để xua tán.
Như thể một nhúm ánh đèn sân khấu chiếu vào bóng tối. Ánh mắt của thương nhân, thợ rèn, bác sĩ, đều tập trung ở chỗ này. Theo thời gian méo mó cùng với không gian méo mó chậm rãi tản đi...tiếng hít thở trầm trọng ngày càng rõ ràng. Ở trung tâm của bóng tối, đại kiếm của Bạch Vụ chém dọc theo vai trái của Tỉnh Ngũ, một mực chém tới bên phải thắt lưng của Tỉnh Ngũ. Tồn tại họ Tỉnh, từ một khía cạnh nào đó mà nói, là một loại Bất Tử Chi Thân. Một kiếm này của Bạch Vụ, cũng không có chấm dứt tánh mạng của Tỉnh Ngũ. Hắn cùng với Tỉnh Ngũ, đều là trạng thái vượt qua phụ tải, khác nhau ở chỗ Tỉnh Ngũ đã đánh mất sức chiến đấu. Bạch Vụ tuy mệt mỏi, lại phảng phất vẫn còn có lực đánh một trận. Ánh mắt của Bạch Vụ rất kiên định, phảng phất như còn có dư lực. Đại kiếm Ghen Ghét không ngừng phóng thích ra lực lượng mang tính tổn hại ở trong thân thể của Tỉnh Ngũ, trên mặt của Tỉnh Ngũ, tràn đầy thống khổ cùng với khuất nhục. Khí tức của Bạch Vụ ngày càng ổn định: "Lần này...một chọi một, ta thắng!"
Bạch Vụ nói hai chữ ta thắng rất co lực, ánh mắt mang theo ánh sáng. Tỉnh Ngũ khó mà tin được, nắm giữ lĩnh vực Vạn Vật Phân Giải, y vốn nên có được lực lượng mà thêm cả Số 0 cũng không có cách nào với tới. Nhưng trong sự va chạm giữa áo nghĩa cùng với áo nghĩa–– chính mình đã thua bởi một nhân loại! Nhớ lại thời điểm ở thành phố máy móc, nhân loại này bị chính mình đánh giết tơi bời. Mặc dù phát sinh lột xác ở bên trong chiến đấu tại thành phố Bách Xuyên, mặc dù trên người có Sứ Đồ tăng phúc lực lượng, vẫn không phải là đối thủ của mình. Nhưng mầm tai hoạ chính được chôn xuống vào lúc đó. Tỉnh Ngũ cũng không có ý thức được, Tỉnh Nhị bị Bạch Vụ đả thương, vì sao lại đột nhiên tăng thêm quyết tâm tuyệt diệt Bạch Vụ. Tất cả những điều này...đều có quan hệ cùng với lực lượng Bạch Vụ lấy được sau khi uống nước giếng. Không phải là sinh mệnh lực cùng với lực phòng ngự, cũng không phải là lực lượng cùng với tốc độ. CƠ SỞ chiến lực để thăng đối với Tỉnh Nhị mà nói là có ý nghĩa không lớn.
Chân chính khiến cho Tỉnh Nhị kiêng kị, là tính chất đặc biệt của giếng mà Bạch Vụ bày biện ra, thể hiện ra lực lượng phảng phất như có thể méo mó hết thảy! Chỉ là lúc ấy Tỉnh Ngũ không cho là đúng, bởi vì theo Tỉnh Ngũ, một kích toàn lực của Bạch Vụ, cũng chỉ là tạo thành một chút vết thương nhẹ đối với huynh trưởng. Cho tới giờ khắc này, Tỉnh Ngũ mới chân chính ý thức được chỗ đáng sợ của CỖ lực lượng này! Khiến cho Tỉnh Ngữ không cam lòng, là lĩnh vực Vạn Vật Phân Giải mà mình thi triển, đã tiêu hao hết thể lực của mình, cộng thêm một kiếm này của Bạch Vụ... Trong một thời gian ngắn, y ăn bản không có lực lượng tái chiến. Nhưng Bạch Vụ tuy trông cũng rất mệt mỏi, lại vẫn còn có lực lượng tái chiến. Khó có thể tưởng tượng ở dưới tình huống không cần Vạn Vật Cải Tạo, Bạch Vụ lại dựa vào méo mó thời không, khiến người và vật bị phân giải trở lại như cũ. Vào giờ khắc này, Tỉnh Ngũ đã suy yếu tới cực điểm, e rằng ngay cả thương nhân và thợ rèn cũng đủ sức đánh bại y. Nhưng thương nhân cùng với thợ rèn sẽ không xuất thủ, bọn hắn chỉ là nhìn chằm chằm Bạch Vụ. Bạch Vụ nhìn về phía bác sĩ, có vẻ khá bình tĩnh: "Mộc Nãi Y cũng đã bị đả thương nặng, hiện tại
chính là cơ hội người cướp đoạt luân hồi." Khí tức của hắn càng trầm ổn, lực lượng dường như đang khôi phục cực nhanh. Bác sĩ nhìn thấy một màn này, trong nội tâm nhấc lên sóng to gió lớn. Gã vốn vẫn còn đang không biết nên đào ngũ sang Tỉnh Ngũ hay là tiếp tục đứng ở phía Bạch Vụ, vào giờ khắc này đã quyết định được chủ ý. Một mặt là tồn tại họ Tỉnh không hề có chần chờ liền phân giải chính mình, một mặt là đối tượng hợp tác mới có thực lực cường đại hơn, hơn nữa vô cùng thú tín cứu mình... Bác sĩ không ngốc, đã biết nên chọn như thế nào. Bạch Vụ dùng một cước đá văng Tỉnh Ngũ, thu hồi đại kiếm, hướng ánh mắt sắc bén nhìn về phía sau. Phía sau khoang chứa hàng chính là khoang hành khách. Trong khoang là nhóm Ác Đọa bị hai cỗ lực lượng khổng lồ chấn nhiếp. Nhóm Ác Đọa không dám lỗ mãng, nhưng còn có một người ngoại lệ, cũng là một người may mắn nhất trong trận chiến đấu này -- người săn đuổi. Bạch Vụ đương nhiên không có xem nhẹ người sở hữu Vạn Tướng Pháp Thân.
Thực lực của người này mặc dù không địch lại Tỉnh Ngũ, cũng tuyệt đối là cường giả ở cấp độ này. Khí tức của Bạch Vụ càng ngày càng trầm ổn, mảy may không để ý tới Tỉnh Ngũ đã tạm thời đánh mất sức chiến đấu, giơ đại kiếm lên, chỉ vào người săn đuổi: "Mục đích của ngươi nếu như cũng là Mộc Nãi Y cùng với chủ nhân quan tài, như vậy liền là địch nhân của ta." Giao thủ cùng với Bạch Vụ ở trong thế giới ký ức, chính là phần thân của người sở hữu Vạn Tướng Pháp Thân này.